Chương 516

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 516

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cơ thể anh ta cao lớn, đường cong ưu việt, hai ͼhân thon dài có lực, chạy nhanh như một cơn gió.
Anh ta chỉ mặc áo chẽn nửa đoạn màu đỏ, lộ ra đường cong cơ bụng the0 chạy càng thêm rõ ràng, tràn ngập sức ma͙nh.
Chân anh ta phát lực, nghiêng người một cái lưu loát nhảy qua, ngã ma͙nh xuống nệm êm.
“Oa ” Trần Tuyết kêu to đầy khoa trương.
Đợi nam sinh nâng nửa người khỏi nệm êm, ngoái đầu lại mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng bóng.
Tim Lâm Diệu Diệu đập lỡ một nhịp, người cười tươi kia là Lục Kiêụ
“Là Lục Kiêụ” Trần Tuyết kinh ngạc vui mừng nâng mắt, đôi mắt sáng rực lên.
Lâm Diệu Diệu không nhịn được hỏi “Cậu quen à?”
“Cậu không dạo trang web của trường sao? Lục học đệ có một lượng lớn người hâm mộ, cậu ấy vừa vào học đã là người tɾong lòng của đám học tỷ.”
Dù sao, có người nào không thí¢h thiếu niên xán lạn như ánh mặt trời?
Lâm Diệu Diệu nghiêm túc nghĩ một lát, hình như cô không chú ý lắm, dù sao cô vẫn luôn bận rộn học tập và làm việc.
Lục Kiêu vẫn nằm trên nệm êm, khuỷu tay chống về sau nâng nửa người lên, nói gì đó với người bên cạn♄ cười rấtthoải mái.
Đột nhiên ánh mắt anh ta đảo qua, thấy được Lâm Diệu Diệu trên bậc thềm, ánh mắt không dời đi.
Gương mặt Lâm Diệu Diệu phiếm hồng, kéo Trần Tuyết còn chưa kịp phản ứng rời đi “Đi nhanh đi, lát nữa lại không còn chỗ trống.”
Cách một khoảng, Lục Kiêu đành phải trơ mắt nhìn cô rời đi.
Đợi khi Lâm Diệu Diệu đến thư viện, nhận được tin nhắn của Lục Kiêu, anh ta gửi tới icon tức giận.
“Học tỷ, lần sau ít nhất để em chào hãy đi.”
Lâm Diệu Diệu bị icon của anh ta làm cho cười khẽ, đang định soạn tin nhắn, bên kia lại gửi tới tiếp.
“Động tác vừa rồi có đẹp trai không?”
Cô không nhịn được nở nụ cười, tưởng tượng lúc này anh ta nắm lấy di động, gương mặt cười đầy tự tin.
Đợi cô nhớ tới mình đang ở thư viện, khẩn trương xấu hổ cúi đầu, nhắn lại một chữ cho anh ta “Đẹp.”
Lục Kiêu h0àn toàn không quan tâm cô chỉ gửi một chữ, tiếp tục nhắn tin.
“Hi vọng có một ngày, chị có thể đứng ở trên thao trường, nhìn em chạy về phía chị.”
Tay Lâm Diệu Diệu dừng một lát, không nhịn được bắt đầu tưởng tượng hình ảnh đó.
Lục Kiêu từ bên kia đường băng chạy về phía cô, ánh chiều tà ngả về tây chiếu lên lưng anh ta, màu sắc lộng lẫy nhất.
Đợi anh ta chạy đến trước mặt cô, thở dốc hết tiếng này tới tiếng khác, lại ôm lấy ͼhân cô nâng lên cao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận