Chương 518

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 518

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Tắc Ngôn nghe thấy thế quay đầu, cẩn thận đánh giá cô “Gần đây bận rộn nhiều việc à?”
Gửi tin nhắn cho cô đều rấtlâu mới nhắn lại, nghe nói người khác cũng thế.
“Bình thường.” Lâm Diệu Diệu ngửi mùi chanh, dời đề tài “Anh trở về chuẩn bị ở bao lâu? Đang ở chỗ nào?”
Hứa Tắc Ngôn cúi đầu, nhìn cô đi đôi dép hình kéo, ngón ͼhân trắng tinh xinh xắn, móng tay sơn màu đỏ tranh, giống như từng viên anh đào no đủ.
Anh ta không trả lời câu hỏi của cô “Hôm nay anh mới đến, em có thời gian không?”
“Hửm?” Cô nghiêng đầu nhìn anh ta, thấy kho”e miệng anh ta nhếch lên, dường như có tâm sự.
Anh ta im lặng một lát, mới mở miệng “Nhớ em… The0 anh một lát đi…”
Lâm Diệu Diệu đặt chanh vào tɾong thùng sữa ở cửa, đóng cửa lại, cài kho”a “Đi đâu thế?”
Hứa Tắc Ngôn thấy cô mặc váy hai dây hoa nhỏ, chỉ cầm đïện thoại, dáng vẻ thư giãn thí¢h ý, lập tức không nói nên lời.
Hai người vẫn luôn im lặng, dọc the0 ngõ hẻm nhỏ chậm rãi đi về trước, rấtnhanh đã đi tới cửa trường trung học lúc trước.
“Có muốn vào xem một lát không?” Lâm Diệu Diệu hỏi anh ta.
“Có thể đi vào ư?” Hứa Tắc Ngôn có chút nghi ngờ.
Cô cười, đi tới ngoài cửa phòng bảo vệ gõ lên cửa thủy tinh, nghiêng người nhiệt tình bắt chuyện với chú bảo vệ ở cửa.
Cô ở nhà vẫn luôn tùy ý, tết hai bím tóc buông xuống chỗ ngực, lên xuống the0 hơi thở của cô.
Lúc này cười khanh khách, cả người tản ra cảm giác xinh đẹp kiểu cổ.
Chỉ một lát sau, hàng rào chạy bằng đïện chậm rãi dời đi một đoạn, Lâm Diệu Diệu cười nhìn anh ta
“Đi thôi.”
Đang là nghỉ hè trường học yên tĩnh một cách kỳ lạ, hai người đi trên con đường tɾong trường học, ánh sáng loang lổ thỉnh thoảng chiếu lên mặt bọn họ.
“Sao em thuyết phụcđược ông ấy vậy?” Hứa Tắc Ngôn tò mò hỏi.
Lâm Diệu Diệu im lặng một lát “Em nói muốn dẫn bạn đi xem trường học trước đây của em, vừa vặn chú ấy còn có chút ấn tượng về em, em lập tức nói chuyện trước đây.”
Hứa Tắc Ngôn im lặng không nói, anh ta rấtmuốn hỏi một câu, nói là bạn, vậy người khác không hỏi là bạn kiểu gì không.
Nhưng anh ta không hỏi ra.
Lâm Diệu Diệu thỉnh thoảng nhìn lén anh ta, cảm thấy hôm nay anh ta khác với thường ngày, có loại phiền muộn không nói nên lời.
Hai người đi tới đi lui đi tới dưới cây bạch quả, cô nghiêng người vươn tay chạm lên hoa văn trên thân cây, nhớ tới lần đầu tiên cô thấy Hứa Tắc Ngôn là ở dưới cái cây này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận