Chương 520

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 520

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quán nhỏ này tên là tiệm bánh mì bơ Pháp, không to lắm nhưng bố trí rấtáma sp.
Ở giữa cửa hàng là cái bàn màu gỗ thô, cô nhớ rõ trải khăn trải bàn là màu đỏ, rấtđẹp.
Ánh mặt trời buổi chiều chiếu vào, sắc nhợt nhạt.
Lúc sáng lúc tối, hạt bụi bắt đầu khởi động tɾong hào quang, cô bước từng bước tới gần, tiếng bước ͼhân nhẹ nhàng vang vọng.
Cô nhìn quầy thủy tinh không có thứ gì trưng bày, ảnh ngược thủy tinh sáng ngòi hiện lên gương mặt cô, khiến cô nhớ tới cô trước đây.
Khi tan học, luôn mặc đồng phụcđến đi dạo, cũng ở tɾong ánh mặt trời xán lạn như thế, khom lưng cúi người nhìn bánh kem muôn màu rực rỡ.
Lần nào cũng đánh giá cẩn thận, lại chọn cái muốn nhất tɾong đó.
Hứa Tắc Ngôn im lặng nhìn cô, ánh mắt thường xuyên qua bụi tɾong không khí, nhìn cái cổ trắng nõn mảnh khảnh của cô, nghĩ tới dấu hôn ngày đó thì khẽ nhíu mày.
“Dường như nơi này chưa từng thay đổi.” Cô đứng dậy, nhìn về phía cửa thủy tinh phía trước.
Phía sau là phòng làm bánh, vẫn có thể thấy mặt bàn inox và lò nướng to.
“Anh còn lưu lại dáng vẻ ban đầụ”
Hứa Tắc Ngôn thu hồi tầm mắt, đi qua bật đèn, để ánh sáng bên tɾong càng thêm sáng ngời
“Mời một dì, mỗi tuần đều dành ra hai ngày tới dọn dẹp.”
“Ừm, rấtsach sẽ.” Cô gật đầụ
Hứa Tắc Ngôn đi tới bên cạn♄ cầu thang “Muốn lên xem không? Phía trước có thể thấy sông.”
Cô đã từng ở ngay bờ sông, đút con mèo anh ta gọi là Quả Quả.
Anh ta im lặng một lát mới nói “Bên này còn có cây hòe.”
Lâm Diệu Diệu đứng lại, chỉ tɾong nháy mắt gương mặt hơi đỏ lên “Em nhớ rõ cây hòe đó.”
Hứa Tắc Ngôn cúi đầu cười trộm, nhếch miệng lên.
Anh ta nghĩ, cho dù anh ta chuyển đi xong, có lẽ hàng năm Lâm Diệu Diệu vẫn tới hái hoa hòe, mang về nhà làm trứng rán hoa hòe.
Nhìn dáng vẻ cô nói chuyện với chú bảo vệ ở cửa, cũng cảm nhận được tɾong lòng cô vẫn giống như trước đây, linh động hoạt bát, có loại hơi thở rấtấm áp.
Hai người cùng lên cầu thang, ngôi nhà là kiểu cũ, thay đổi không nhiều, cầu thang vãn rấtchật hẹp.
Hứa Tắc Ngôn đi lên cầu thang trước, lại xoay người vươn tay kéo cô “Cẩn thận.”
Anh ta nghịch ánh sáng, bóng dáng mơ hồ bao phủ cả người cô, có loại cảm giác áp bách vẻ mặt không đổi.
Khi Lâm Diệu Diệu nâng mắt, trái tim lập tức như bị siết chặt.
Dáng vẻ Hứa Tắc Ngôn trầm tĩnh khiến cô như trở lại thời trung học, cô luôn ở phía sau từng tầng bóng người im lặng nhìn chằm chằm anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận