Chương 522

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 522

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi mắt anh ta vô cùng chuyên chú, khiến trái tim của cô đột nhiên đập nhanh hơn “Làm sao vậy?”
“Lâm Diệu Diệụ” Giọng nói của anh ta đè ép rấtthấp, nhìn thẳng vào đôi mắt cô.
“Anh tới tạm biệt em.”
“Tạm biệt?” Lâm Diệu Diệu kinh ngạc nhìn anh ta “Có ý gì?”
Hứa Tắc Ngôn mỉm cười, ánh mắt nhìn phím đàn trắng đen, ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, làm nổi bật ngón tay trắng như ngọc của anh ta.
“Em biết học viện bọn anh có dự án du học 2+2 đúng không? Anh học lớn học S cũng là vì nguyên nhân này.”
Lâm Diệu Diệu gật đầu, thực ra lúc trước cô cũng biết, nhưng mà nghe nói năm trước vì tình hình bệnh dịch bị chậm trễ, cho nên cô quên luôn chuyện này.
Cô h0àn hồn, mới hỏi “Cho nên học kỳ sau anh sẽ ra nước ngoài sao?”
“Đúng vậy, đều đã định thời gian.” Anh ta im lặng một lát, lại nhướng mày nói “Tuy hiện giờ ra nước ngoài không còn kho” khăn như trước, nhưng anh cần thời gian thí¢h ứng, đợi lần sau anh trở về, có lẽ đã hơn một năm saụ”
“Anh nói tạm biệt là ý này sao?” Cô hỏi anh ta.
“Ừm.” Hứa Tắc Ngôn gật đầu, không tiếp tục đề tài này.
Anh ta cúi đầu nắm lấy tay cô, nắm nhẹ tɾong tay, chậm rãi xoa lòng ngón tay của cô, hết ngón này tới ngón khác.
Lâm Diệu Diệu cố gắng bình tĩnh, so chênh lệch hổ khẩu với anh ta, lại nhìn ngón tay thon dài của anh ta.
Cô tán thưởng từ tận đáy lòng “Tay anh như vậy thí¢h hợp đàn dương cầm nhất.”
Anh ta nhếch miệng “Ngón tay dài ngắn không phải phù hợp tiêu chuẩn hay không, ngón tay thon dài khi h0àn thành động tác sẽ cần thời gian, sức cũng sẽ hơi kém.”
“Vậy sao?” Cô nhíu mày.
“Linh hoạt, có lực, tính mềm dẻo và năng lực khống chế, những thứ này… Cho dù là tay thế nào, đều có thể thông qua cố gắng tập luyện mà thành.”
Anh ta đặt tay lên phím đàn, tay nhẹ nhàng chạm lên “Biết đàn không?”
Lâm Diệu Diệu lắc đầu, một lát sau nói một câu “Biết đàn bài Twinkle Twinkle Little Star.”
Hứa Tắc Ngôn cười nói “Vậy em đàn cho anh nghe, có được không?”
Cô hơi e lệ, nhưng nhìn ánh mắt tràn ngập cổ vũ của anh, vẫn gật đầụ
Trong căn phòng yên tĩnh, từng tiếng piano nhẹ nhàng chậm rãi vang lên.
Cô vụng về dùng hai ngón tay đàn xong bài hát kia, thậm chí khẩn trương đến mức đàn sai một nốt.
“Đàn không được tốt.” Cô cắn môi dưới, nhẹ giọng nói.
Anh ta nhìn dáng vẻ này của cô, trái tim giống như hòa tan, tất cả lạnh nhạt vừa rồi đột nhiên biến mất, nghiêng người ôm lấy cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận