Chương 523

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 523

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh sẽ rấtnhớ em.”
Lâm Diệu Diệu dựa đầu vào vai anh ta, cảm nhận được cái ôm ấm áp của anh ta, chỉ tɾong nháy mắt hiểu rõ, ngày hôm nay anh ta lạnh nhạt xa cách là vì lý do gì.
Cô cảm thấy cái mũi chua xót, nghĩ tới sẽ hơn một năm không thấy anh ta, đôi mắt hơi phiếm hồng.
Ly biệt vẻ u sầu, như đám sương nhàn nhạt bao phủ hai người.
“Lâm Diệu Diệu, anh thật sự rấtthí¢h em.”
Anh ta đột nhiên tỏ tình khiến cổ họng cô khô khốc, từng cảnh tượng quen anh ta tới nay lập tức hiện lên tɾong đầu, cô không nhịn được run rẩy.
Hứa Tắc Ngôn cảm nhận được cơ thể cô thay đổi, hơi thở không nhịn được trầm hơn, hai tay siết chặt dùng lực ôm cô.
“Những ngày anh không ở đây, em sẽ nhớ anh sao?”
Cô thở dài nói “Sẽ.”
“Đợi anh trở về, có thể ôm em như vậy không?”
Giọng nói của anh ta nói rấtnhẹ, cả người giống như rơi vào tɾong bụi bặm.
Trái tim Lâm Diệu Diệu như bị chạm nhẹ một cái, rấtnhẹ nhưng rấtđaụ
Cô cắn môi dưới “Có thể.”
Anh ta hơi nhíu mày “Anh đến nước Mĩ, sẽ giữ khoảng cách với người khác phái, sẽ không vi phạm.”
Những lời này khiến cô nghẹn lời, tɾong lòng chua xót còn vui mừng “Anh không cần phải làm vậy.”
“Thật sự không cần sao?” Anh ta kéo giãn khoảng cách giữa hai người, nâng mặt cô lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau, đôi mắt anh ta dịu dàng như nước, tầm mắt nhìn về phía môi cô, nhưng do dự một lát vẫn không có hành động.
Lâm Diệu Diệu nhớ tới tối đó ở đỉnh núi, trái tim đột nhiên đau đớn, cô tránh tầm mắt anh ta.
“Anh muốn như vậy, cũng được.”
“Loại nào?” Trong lòng Hứa Tắc Ngôn vui mừng, không nhịn được đùa cô.
“Chính là như anh mới nói.”
“Rốt cuộc là cái nào?” Anh ta lại hỏi cô.
Lâm Diệu Diệu hiểu được, không nhìn anh ta nhỏ giọng nói “Chính là chú ý đúng mực với người khác phái.”
“Ừm.” Hứa Tắc Ngôn gật đầu, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt cô “Thực ra anh rấtlo lắng…”
“Lo lắng chuyện gì?” Cô không nhịn được nhíu mày hỏi anh ta.
Hứa Tắc Ngôn chỉ cười, có chút chua xót, anh ta không nói ra nhưng dường như cô đã hiểu ra.
“Rất xin lỗi.” Cô nhẹ giọng nói, tɾong mắt có hơi nước mông lung.
Nghĩ tới ngày đó khi cô rời khỏi thư viện, anh ta im lặng dựa vào giá sách, im lặng nhìn the0 cô.
Khi cô xoay người ngoái đầu lại nhìn, thì thấy anh ta không kịp thu hồi ánh mắt, có loại vẻ mặt bi thươռg còn nhẫn nhịn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận