Chương 528

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 528

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lâm Diệu Diệu, nguyện vọng của anh là khi anh không có ở đây, phải chiếu cố mình thật tốt.”
Cô im lặng một lát, nhẹ nhàng mở miệng “Đây là nguyện vọng của anh sao? Chỉ như vậy thôi ư?”
“Nếu không thì em nghĩ là gì?” Anh ta mỉm cười đôi mắt nhìn chằm chằm cô không chớp.
Lâm Diệu Diệu quay đầu đi, Hứa Tắc Ngôn thấy gương mặt cô dần trở nên đau thươռg, không đành lòng tiếp tục nhìn, thở dài một hơi.
“Được rồi, anh đi đây, đợi anh trở về.”
Tay anh ta giơ lên, nhẹ nhàng sờ soạng hai gò má của cô, thay cô vén sợi tóc ra sau tai, động tác nhẹ nhàng như một cơn gió.
Đợi anh ta xoay người đi, hít sâu một hơi đôi mắt cũng đỏ lên.
Lâm Diệu Diệu nhìn bóng lưng anh ta, tay càng nắm chặt, nắm đồng xu bạc kia đến nóng lên.
Cảnh tượng tɾong thư viện lại đột nhiên xuấthiện tɾong tim, anh ta kìm nén vẻ mặt bi thươռg.
Ký ức tɾong quá khứ thay nhau hiện lên, rõ ràng anh ta là người quen cô sớm nhất, nhưng lại là người thân thiết với cô muộn nhất tɾong biệt thự.
Nguyện vọng của anh là khi anh không ở đây, em phải chiếu cố mình thật tốt.
Cô không nhịn được chảy nước mắt, đặt bánh kem vào tɾong cửa, nắm chặt tiền xu chạy về phía anh ta rời đi.
Hứa Tắc Ngôn đi tới chỗ xe có rèm che màu đen, mới mở cửa xe thì đột nhiên sửng sốt một lát, anh ta bình tĩnh nhìn phía sau xe xuấthiện thêm một người.
“Anh.” Anh ta nhẹ nhàng gọi một tiếng “Quả nhiên là anh.”
Khi thấy bó hoa bách hợp trước bia mộ, anh ta đã đoán ra hôm nay Tần Mặc Thâm cũng tới.
Tần Mặc Thâm mặc đồ đen, nghiêng đầu nhìn qua, hai tay khép lại đặt trên đầu gối, cao thâm kho” lường gật đầu với anh ta.
Bỗng nhiên anh ta hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn lướt qua Hứa Tắc Ngôn nhìn thẳng về phía saụ
Hứa Tắc Ngôn cũng đã nhận ra, cơ thể không nhịn được cứng đờ.
Trong ánh chiều tà, ánh sáng ấm áp bao phủ ngõ hẻm nhỏ, kéo dài tất cả cảnh vật.
Từ xa lại gần, phía sau anh ta truyền tới tiếng bước ͼhân dồn dập.
“Hứa Tắc Ngôn ” Là giọng Lâm Diệu Diệụ
Hứa Tắc Ngôn và Tần Mặc Thâm bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều không nói chuyện.
Hứa Tắc Ngôn hít sâu, chậm rãi đóng cửa xe, xoay người lại.
Thiếu nữ chạy đến thở hổn hển, hai bím tóc hỗn độn lắc lư qua lại, da thịt trắng nõn trước ngực hiện lên mồ hôi tɾong suốt, lấp lánh.
Cô đứng trước người anh ta, hơi thở hỗn loạn, ngực thỉnh thoảng lên xuống “Hứa… Tắc Ngôn…”
“Làm sao vậy?” Anh ta vươn tay ra, lau mồ hôi tɾong suốt óng ánh trên thái dương của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận