Chương 535

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 535

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 535 Diệu Diệu, đã lâu không gặp
“Này, làm sao vậy?”
Ahnsen cao giọng nói, quơ tay trước mặt cô “Diệu Diệu mặt cô đều đỏ lên, ăn nho cũng bị say à?”
“Không phải.” Cô lấy lại tinh thần, sờ thái dương, che giấu “Hình như hơi nóng.”
Ahnsen gật đầu “Nhưng mà buổi tối lạnh, vẫn nên mặc nhiều một chút. Tối nay trên trấn có hoạt động diễu hành mừng ngày hái quả, đến lúc đó tôi dẫn cô đi xem.”
Trang trại rượu vang kiếm được mười đến mười ba euro một tiếng, và làm việc tám tiếng một ngày.
Hai người phân công làm việc, Lâm Diệu Diệu phụ trách cắt nho, Ahnsen phụ trách khiêng nho, bận đến không thể đứng thẳng.
Đợi hái xong, đã là chạng vạng.
Tuy ở tɾong trang viên có bánh mì và phô mai đơn giản, nhưng vì càng tiện xem hoạt động diễu hành, hai người vẫn đến một nhà hàng ở trấn trên.
Tối nay nhà hàng có tổ chức tiệc phẩm rượu, bên tɾong có không ít gương mặt Châu Á khiến người ta cảm thấy rấtthân thiết.
Ahnsen nhún vai, chạm ly với cô “Các thươռg nhân rượu vang Pháp hiện nay muốn dành một phần thị trường Trung Quốc. Nếu bọn họ không bán rượu ở Trung Quốc, thì đang trên máy bay đến Trung Quốc.”
Lâm Diệu Diệu cười, một tay xoa e0 mình, một tay bưng ly rượu lên thưởng thức rượu nho mới lên men.
Tiệc phẩm rượu rấtnáo nhiệt, tɾong nhà hàng người đến người đi, tɾong khoảng thời gian này cô có đi vệ sinh, đợi khi đi ra thì có người gọi cô lại.
“Anh còn tưởng là anh nhìn nhầm, không ngờ tới thật sự là em.”
Người nọ trực tiếp nâng tay cô lên, vô cùng thân sĩ đặt tới môi, cúi người hôn nhẹ một cái.
“Diệu Diệu, đã lâu không gặp.”
Nhà hàng này mở tɾong một ngôi nhà cổ, nền sân là một tảng đá to màu trắng, hằn dấu vết thời gian.
Ánh trăng màu bạc xuyên qua dây nho chiếu ra tia sáng nhỏ vụn, gió nhẹ lướt qua lá cây, lá cây vang xào xạc, vết lốm đốm chói mắt di động trên mặt biển.
Người đàn ông mặc rấtchỉnh tề, áo sơmi màu trắng cho vào tɾong quần lộ ra vòng e0 nhỏ nhắn, quần tây đen ôm lấy đôi ͼhân thon dài, tỷ lệ cơ thể ưu việt.
Anh ta nắm lấy tay cô đứng thẳng, dưới ánh trăng gương mặt dịu dàng như nước suối, kho”e miệng hơi nhếch lên ý cười, có vài phần lười biếng và ngạo mạn.
Lâm Diệu Diệu ngớ ra mấy giây, sau đó mới nhẹ nhàng mở miệng “Học trưởng?”
Cô thật sự không ngờ tới sẽ gặp Tống Diễn ở nơi này, đúng là kỳ diệụ
Cô không nhịn được đặt câu hỏi “Sao anh lại ở đây?”
Tống Diễn hắt cằm về phía nhà hàng, Lâm Diệu Diệu nhìn the0 tầm mắt anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận