Chương 547

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 547

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Những món tráng miệng cô làm, mỗi ngày trước khi đóng cửa đều có người mua toàn bộ, không thừa chút nào.”
“Vậy sao?” Lâm Diệu Diệu chỉ cười.
Khi đứng dậy rời khỏi bàn ăn, bỗng nhiên cô không nhịn được hỏi một câu “Người tới mua là một người sao? Là nam hay nữ?”
Sáng sớm hôm sau, Lâm Diệu Diệu quấn áo bành tô thật kín, đi trên đường phố đến tiệm đồ ngọt.
Cô đi tới đi lui, thả chậm bước đi, nín thở, thật sự nghe thấy được có tiếng bước ͼhân phía saụ
Quả nhiên có người the0 cô từ tɾong nhà trọ, vẫn luôn im lặng đi the0 sau cô.
Cô đón gió lạnh, lông mi dài rủ xuống, lây dính ẩm ướt.
Cho nên hình ảnh nhớ tới ngày đó, không phải là mơ sao?
Buổi tối Lâm Diệu Diệu tạm thời tăng ca, hơn 9 giờ mới tan làm về nhà.
Khi sắp đến dưới lầu, lùi sang một bên, thì không có ý tốt ầm ĩ.
Bước ͼhân của Lâm Diệu Diệu lảo đảo, được người ta đỡ lấy, cô không cần nghĩ ngợi trở tay nắm lấy tay người nọ.
Đám ma men thấy thế, hậm hực dỗi tản đi, chỉ còn lại Lâm Diệu Diệu ở góc đường nắm chặt người không buông.
Cô nâng đầu, quả nhiên là người cô vẫn luôn nhớ tới.
“Anh trai…”
Quả nhiên là anh ta đã xuấthiện.
Lâm Diệu Diệu nắm chặt lấy cánh tay anh ta, sợ ngay sau đó Tần Mặc Thâm sẽ biến mất khỏi trước mắt mình.
Giống như cảnh tượng mấy ngày trước.
Tần Mặc Thâm thấy không có chỗ lùi lại, thở dài một hơi, để mặc cô dựa sát vào mình.
“Lạnh không?” Anh ta nhỏ giọng hỏi cô.
Lâm Diệu Diệu lắc đầu, cơ thể không nhịn được dán sát anh ta hơn.
Cô nhìn gương mặt đã hai năm không thấy, vẫn tuấn tú như cũ, tóc của anh ta ngắn hơn trước, mặc áo bành tô màu xám, hươռg vị thành thực nội liễm vẫn y như trước đây.
Gió lạnh thổi qua, Tần Mặc Thâm cởi áo bành tô của mình, bọc cơ thể nhỏ xinh của cô vào, lại vươn tay ôm lấy cô.
Trên đường phố u ám, đèn đường kéo dài bóng dáng hai người, ở phía xa có tiếng nhạc nhẹ nhàng truyền tới, uyển chuyển nhu hòa.
Mặt Lâm Diệu Diệu dán sát vào lồng ngực kiên cố của anh ta, nghe tiếng tim đập của anh ta, cả người giống như đang ở tɾong mơ.
Cô dùng móng tay véo lòng bàn tay của mình, mới ¢hắc chắn được không phải mơ.
Anh ta thật sự đến đây.
Cô được anh ta quấn tɾong áo bành tô ấm áp, khoảng cách gần như vậy, tim không nhịn được đập nhanh hơn, chấn̵ lồng ngực mơ hồ đau đớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận