Chương 582

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 582

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Diệu Diệu ngớ ra một lát, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn này.
Tống Diễn vừa cười vừa hỏi cô “Diệu Diệu, nếu phải chọn một người tɾong bốn bọn anh, em sẽ chọn như thế nào?”
Cô chưa từng nghĩ tới vấn đề này, không nhịn được ngớ ra, bỗng nhiên phía trên truyền tới tiếng 🐤 hót.
Đợi khi cô ngẩng đầu lên, bất ngờ tỉnh dậy từ giấc mơ.
Tia nắng sáng sớm xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào, lười biếng còn tươi đẹp.
Trên cây chanh ở tầng một có con 🐤 nhỏ đang nhảy nhót, hóa ra tiếng 🐤 cô nghe thấy được tɾong mơ là tiếng con 🐤 nhỏ này.
Cô ôm chăn ngồi dậy, cảm nhận được cho dù thế nào cũng phải đối mặt với lựa chọn tɾong giấc mơ, nhưng cô nên chọn thế nào đây?
Đợi đến nhà Hứa Tắc Ngôn, Tần Mặc Thâm và anh ta đi ra ngoài thị sát, Lục Kiêu thì đi tìm bạn học đến thành phố này thực tập, cô lại bắt đầu làm sản phẩm mới.
Sản phẩm mới ngày hôm nay là dòng khoai môn nghiền nhuyễn đang được ưa chuộng gần đây, thứ cô cần phải làm là Mont Blanc khoai môn nghiền dừa
Thành phẩm tinh tế bắt mắt với những vụn dừa trắng điểm xuyến bên trên, dừa bào sợi giòn tan bên dưới và lớp pudding sữa dừa béo ngậy.
Được bao bọc bởi khoai môn tím mềm, màu sắc nhẹ nhàng, nhìn có vẻ không cầu kỳ nhưng ăn có vị ngọt dịu, mùi thơ๓ nồng.
Khi chuông cửa vang lên, cô lau tay lên tạp dề đi ra mở cửa.
Ngoài cửa không phải là Lục Kiêu mà cô nghĩ, mà là Tống Diễn đi g͙iày tây.
“Diệu Diệu, đã lâu không gặp.”
Ngày xuân ánh mặt trời ấm áp chiếu lên con đường yên tĩnh, ánh lên anh ta cao thẳng ở ngoài cửa.
Gió nhẹ lướt qua, có đóa hoa hòe rơi lên đầu vai Tống Diễn, giống như tuyết rơi.
Anh ta mỉm cười với cô, càng dịu dàng hơn gió xuân.
“Diệu Diệu, em trở về rồi.”
Cho dù thế nào Lâm Diệu Diệu cũng không ngờ tới sẽ liên tục nhìn thấy bọn họ tɾong thành phố nhỏ này.
Tính ra từ lần gặp ở Pháp lần trước, bọn họ đã nửa năm không gặp mặt.
“Học trưởng, sao anh lại tới đây?” Lâm Diệu Diệu hỏi, kinh ngạc còn có chút vui mừng.
Tống Diễn giơ túi văn kiện tɾong tay “Có văn kiện cần phải đưa cho anh Thâm ký tên, anh đành phải tới đây một chuyến.”
“Hình như bọn họ tới bên Thành Đông.”
“Anh biết, anh ấy bảo anh tới nơi này đợi anh ấy trở về.”
“Vậy học trưởng, anh ngồi một lát đi.”
Lâm Diệu Diệu dẫn anh ta đi tới trước bàn bên cửa sổ ngồi xuống, kéo cửa để ánh mặt trời chiếu vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận