Chương 634

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 634

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thậm chí có người nhấm nháp xong thì khen không dứt miệng, hỏi cô tài khoản trên mạng, chuẩn bị cùng tuyên truyền studio món tráng miệng của cô.
“Học tỷ Lâm Diệu Diệụ”
Lâm Diệu Diệu quay đầu, thì thấy hai trợ thủ hôm nay đứng ở một góc lặng lẽ vẫy tay với cô.
Cô đi qua “Hai em còn chưa đi à? Đã ăn gì chưa?”
“Vâng, vừa rồi đã ăn ở bên ngoài, chị còn chưa ăn đúng không?”
“Buổi chiều khi làm món tráng miệng, không phải đã ăn thử rồi sao?” Lâm Diệu Diệu cười khẽ.
“Chút đồ ăn đó sao no được? Học tỷ, chị ăn một chút gì đi, chúng em trông giúp chị.”
Lâm Diệu Diệu do dự “Nhưng mà…”
“Đừng nhưng mà, chị nhanh đi ăn gì đó đi, công việc kế tiếp bọn em đều biết rõ.”
Hai nữ sinh vừa nói vừa cởi mũ đầu ßếp trên đầu cô, thúc giục cô nhanh đi ăn gì đó.
Lâm Diệu Diệu thấy thế đành phải cởi đồng phụcđầu ßếp đưa cho nữ sinh gần mình hơn
“Làm phiền hai em.”
Cô vừa mới đi ra khỏi hội trường, thì thấy Ahnsen đang đứng ở chỗ cầu thang.
Cô bước nhanh lên trước đang chuẩn bị chào hỏi anh ta, lại nâng mắt thì thấy một người đàn ông khác đứng bên kia.
The0 tầm nhìn của cô, chỉ thấy được sườn mặt của người đàn ông.
Thân hình cao khéo léo càng hiện rõ đường cong cánh tay anh ta.
Tay anh ta cầm một ly sâm banh, chất lỏng màu vàng tɾong ly rượu được ngọn đèn chiếu lên tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Bọt nước tɾong suốt nổi nổi chìm chìm, ánh đến ngón tay của anh ta càng thêm trắng nõn thon dài.
Bóng dáng này quen thuộc như vậy, khiến trái tim của cô đập nhanh hơn.
The0 cô di chuyển, sườn mặt ưu tú của anh ta càng hiện rõ tɾong tầm mắt cô.
Từ trán đến mũi, từ miệng đến yết hầu đều sắc bén như pho tượng, tản ra hơi thở hormone nam tính.
Là Tần Mặc Thâm.
Lâm Diệu Diệu dừng bước lại, vì sao anh ở đây?
Chẳng lẽ anh cũng tới tham gia buổi lễ chúc mừng lần này?
Còn nữa, anh và Ahnsen?
Quả nhiên là bọn họ quen nhaụ
Tuy là khi ở Paris hai bên đều không nói chuyện rõ ràng, nhưng mà Lâm Diệu Diệu lờ mờ đoán được Ahnsen là Tần Mặc Thâm sắp xếp, là người phụ trách chiếu cố cô ở nước Pháp.
Cuộc đối thoại của hai người, cũng truyền vào tɾong tai cô vào lúc này.
“Tần tiên sinh, công việc ở nhà hàng kia cảm ơn anh.”
“Chỉ là thực tập, sau này có được ở lại hay không đều dựa vào chính cậụ” Ngón tay của Tần Mặc Thâm lướt trên ly rượu, lạnh nhạt nói “Hơn nữa, đây là cậu nên có được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận