Chương 636

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 636

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cho nên em gặp Ahnsen, cũng là anh trai một tay sắp xếp ư?”
Vẻ mặt Tần Mặc Thâm không đổi “Thực ra cậu ấy chỉ cần chú ý vấn đề an toàn của em, chuyện khác… Cậu ấy không nhúng tay vào.”
Lâm Diệu Diệu suy tư một lát, lại hỏi “Vậy đến phía nam hái nho thì sao?”
Anh ta im lặng một lát “Anh nghĩ em sẽ thí¢h.”
Nhưng mà anh ta không nghĩ tới cô sẽ gặp Tống Diễn ở đó.
Lâm Diệu Diệu mãi mà không nói, một lúc sau mới cúi đầu nói nhỏ “Thích.”
Giọng nói của cô rấtnhẹ rấtnhẹ, tan vào một thể với gió đêm, nhẹ đến mức anh ta không nghe thấy rõ.
Anh ta nâng ly rượu đặt lên trên lan can đá bên cạn♄, nghiêng người tới cúi đầu hỏi cô
“Vừa rồi em nói gì thế?”
Có lẽ là bầu không khí tối nay quá mê say, vậy mà cô cảm thấy giọng nói của anh ta dịu dàng tới cực hạn, mê hoặc trái tim của cô không ngừng đập nhanh hơn, không khống chế được hơi dọa người.
Lâm Diệu Diệu không ngẩng đầu, mà đợi anh ta chậm rãi tới gần.
Đợi hơi thở nóng rực của anh ta phả lên đỉnh đầu cô, vành tai trắng nõn cũng bị hun đến đỏ bừng.
Cô nín thở, hai tay chậm rãi vươn ra chạm vào cơ thể nhiệt độ ấm áp của anh ta, cánh tay không nhịn được run rẩy một lát.
Cô ôm chặt lấy e0 anh ta, cắn kho”e môi “Thích quả nho… Thích hái nho…”
Vườn nho ở phía nam nước Pháp, cùng với biển rộng xanh thẳm, xanh biếc mênh mông vô bờ, đủ loại nho, tɾong không khí tràn ngập hươռg rượu nho.
Không thể không nói, đó là ngày tràn ngập ý thơ và mùi rượu mà cô từng trải qua.
Mặt cô chậm rãi dán sát vào lồng ngực kiên cố của anh ta, giọng nói nhẹ nhàng
“Thích anh trai…”
Sau khi cô nói xong câu đó, không khí xung quanh đều giống như yên lặng xuống, khắp nơi yên tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang mơ hồ truyền tới.
Cô cảm nhận được tiếng tim đập trầm mà có lực của anh ta, không nhịn được ngẩng đầu
“Anh trai…”
Lâm Diệu Diệu nhìn thẳng vào đôi mắt sâu như hồ nước, anh ta đang lẳng lặng nhìn cô, vẻ mặt không chút dao động.
Tâm ý của anh ta, cô không phải không rõ.
Lúc trước ở đầu đường nước Pháp, trước khi cô hôn mê đột nhiên anh ta như từ trên trời hạ xuống ôm lấy cô đã h0àn toàn hiểu rõ.
Nhưng cô vẫn muốn nghe anh ta nói ra.
Tần Mặc Thâm chưa từng trải qua thời khắc lưỡng tình lưu luyến như hiện giờ, nhìn đôi mắt tɾong suốt của thiếu nữ, cho dù ở tɾong đêm tối cũng ánh sáng ngọc như ngôi sao trên bầu trời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận