Chương 662

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 662

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng là bóng mờ Lâm Diệu Diệu thấy tối qua, hóa ra là đám cò trắng.
Chúng nó đứng tɾong rừng cây nhỏ trước hồ nhân tạo, cánh 🐤 màu trắng thỉnh thoảng vỗ lấy.
Tuy cảnh mặt trời mọc đẹp không sao tả xiết, nhưng cô vẫn có chút buồn ngủ, tɾong lòng càng bội phụcngày hôm qua làm tới nửa đêm, sáng sớm anh vẫn có tinh thần tốt như vậy.
“Đẹp không?” Anh ta hỏi cô.
Cô nằm sấp trước ngực anh ta, ôm lấy cổ anh ta một cái chậm rãi ngửa đầụ
“Đẹp.”
Gương mặt tuấn tú nửa sáng nửa tối, lông mi hơi rung động, cái mũi cao thẳng đều lọt vào tɾong tầm mắt cô.
Trong lòng cô xao động, sờ cằm dưới mọc đầy râu của anh ta, vừa nhột vừa tê.
“Anh trai, em buồn ngủ quá.”
Tần Mặc Thâm cúi dầu, ở tɾong ánh sáng vàng rực rỡ hôn môi cô “Ừm, ngủ đi.”
Đợi khi cô tỉnh lại đã là chín giờ sáng, lúc này Tần Mặc Thâm không ở tɾong phòng.
Trong khung chat wechat có tin nhắn gửi cho cô.
Hôm nay anh ta vốn định xin nghỉ một ngày chuẩn bị ở bên cô, nhưng mà tạm thời có việc, vì thế bảo cô nghỉ ngơi thật tốt, đợi xong việc sẽ tới đón cô.
Lâm Diệu Diệu nhắn tin lại cho Tần Mặc Thâm, không lâu sau nhân viên phụcvụ phòng đưa đồ ăn Quảng Đông tới.
Cháo tam thất, xúc xích gạo đỏ, cánh gà rán, sủi cảo tôm, lòng xào, rau xào, bánh bao xá xíu, lách bò xào…
Cháo trắng thơ๓ nồng, lòng mềm mại, cánh gà nhiều thịt, sủi cảo tôm ngon, không thể không nói bữa sáng này rấthợp khẩu vị của cô.
Lâm Diệu Diệu ăn xong thì đi tắm, dòng nước ấm áp không ngừng cọ rửa toàn thân cô, giảm bớt đau nhức toàn thân.
Nhưng mà cổ của cô đều là dấu hôn anh ta để lại, xanh xanh tím tím, không biết lúc nào mới biến mất.
Cô nhìn chằm chằm mình tɾong gương, hít sâu một hơi, dùng nước vỗ gương mặt phiếm hồng của mình.
Bỗng nhiên cô nghe thấy bên ngoài có tiếng chuông cửa vang lên.
Lâm Diệu Diệu nghĩ thầm có lẽ là nhân viên phụcvụ phòng tới thu dọn đồ ăn, vì thế cô khoác áo tắm dài, kéo cao cổ áo đi mở cửa.
Người đợi ở cửa hẳn là đợi được một lát, lúc này đang quay lưng về phía cô, cúi đầu trầm tư.
Áo sơ vẫn có thể nhìn ra được cơ thể cao gầy.
Cô hơi ngẩn người, vì sao bóng dáng này quen thuộc như vậy?
Nghe thấy phía sau truyền tới âm thanh, anh ta vốn cứng đờ, lại chậm rãi xoay người lại.
Lâm Diệu Diệu không nhịn được mở to mắt nhìn, tay nắm áo chậm rãi buông lỏng ra.
Đó là người khiến cô không thể ngờ tới, Hứa Tắc Ngôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận