Chương 666

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 666

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Diệu Diệu bị lời nói của anh ta làm cho cả trái tim mềm nhũn, hơn hai năm qua sao cô không nhớ anh ta?
Nhất là cô nghĩ tới những lời Hứa Tắc Ngôn nói trước khi ra nước ngoài năm ấy, bọn họ ở Gia Nam trải qua ngày cuối cùng.
Cây chanh, trường học, bánh mì bơ Pháp, ghế piano…
Cùng với lúc trước khi chia tay, anh ta cho cô đồng tiền xu màu bạc.
Mà nguyện vọng của anh ta, chẳng qua là bảo cô chiếu cố bản thân.
Tất cả mọi thứ đều ấm áp ngọt ngào như vậy, anh ta ở chỗ mềm mại nhất tɾong lòng cô.
Nhưng nếu kết hôn với anh ta, cô thật sự không chuẩn bị tốt, hơn nữa người khác làm sao bây giờ?
Nếu như nói duyên phận, vậy trước khi cô gặp Hứa Tắc Ngôn, cô và Tần Mặc Thâm đã gặp nhau từ trước.
Lâm Diệu Diệu là học sinh tiểu học tan học về nhà, thiếu niên lệ rơi đầy mặt.
Cô tặng anh kẹo sữa bò an ủi, anh cõng cô còn ít tuổi trở về nhà, cô hái một quả chanh đưa cho anh ta.
Cũng là duyên phận tuyệt không thể tả.
Là bí mật nhỏ giữa cô và Tần Mặc Thâm.
Cô cắn môi “Em thật sự cần suy nghĩ cẩn thận.”
“Được rồi, anh đã biết.”
Hứa Tắc Ngôn lại cười nói, nắm lấy tay cô, đẩy nhẫn kim cương đe0 vào ngón tay của cô
“Thử kích cỡ trước đã.”
Chiếc nhẫn màu bạc kho”a chặt ngón tay áp út trắng nõn thon dài của cô, chặn đến tận cuối cùng.
Không lớn không nhỏ, vừa vặn thí¢h hợp.
Nhẫn kim cương sáng long lanh rực rỡ phát sáng ở dưới ánh mặt trời, ánh vào đôi mắt của cô sinh ra hình ảnh hoa hòe.
Thật sự rấtđẹp.
“Đẹp không?” Anh ta hỏi cô.
Cô gật đầu, kho” nén nổi kinh ngạc tɾong lòng “Vừa vặn như vậy, có phải anh từng ước lượng hay không?”
Hứa Tắc Ngôn cúi đầu, nắm lấy ngón tay của cô cẩn thận đánh giá, tɾong mắt đều là hài lòng.
“Lúc trước khi ở quê nhà, có lần em mệt ngủ lúc anh đang làm việc, anh mượn tờ giấy đo một lát.”
“Hóa ra anh đã sớm nghĩ tới những chuyện này.” Trong lòng cô dâng lên chút áy náy.
“Anh nghĩ tới bình thường em phải làm món tráng miệng, cho nên không mua kim cương quá to, đợi sau này…”
Anh ta muốn nói lại thôi, nâng mắt nhìn cô, tɾong mắt tràn ngập chờ mong.
Lâm Diệu Diệu hiểu rõ ý nghĩ tɾong lòng anh ta, anh ta đang chỉ nhẫn cưới.
Trong lòng cô do dự, rời mắt tránh khỏi tầm mắt của anh ta, tháo nhẫn ra đặt lại vào tɾong hộp.
“Thực ra bình thường em làm món tráng miệng, nhẫn đều không tiện đe0.”
“Anh biết.”
Hứa Tắc Ngôn cúi đầu, lại lấy ra một hộp trang sức, mở ra bên tɾong là vòng cổ màu vàng, rấtnhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận