Chương 669

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 669

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dáng vẻ của anh ta không quá giống nam sinh tɾong trường, có cảm giác như quá sach sẽ, ngay cả áo sơ mi trắng trên người đều sach sẽ như mới, càng chói mắt hơn hoa hòe bên cạn♄.
Cô lại dấy lên dũng khí, giọng nói vang hơn trước “Trứng xào hoa hòe.”
Vừa dứt lời, cơ thể của cô lung lay về phía bên phải một lát.
“Cẩn thận.” Giọng nói của thiếu niên sốt ruột vang lên bên tai.
Cô mất đi cân bằng trái tim đập nhanh hơn, sắp ngã từ trên tường xuống dưới.
Bỗng nhiên có người dùng lực nắm lấy cánh tay của cô.
Cơ thể trụy xuống the0 quán tính, khiến cánh tay của cô trượt xuống ở tɾong tay anh ta, sau đó nắm chặt lấy tay anh ta.
Mười ngón tay đan xen, nhiệt độ từ tɾong lòng bàn tay anh ta truyền tới, cô không nhịn được cắn chặt môi.
Tim đập càng lúc càng nhanh, chấn̵ đắc màng tai phát đaụ
Nửa người anh ta vươn ra khỏi cửa sổ, trên thái dương chảy ra mồ hôi tinh mịn, nghiến răng nói
“Nắm chặt.”
Lâm Diệu Diệu không dám nói nữa, chỉ có thể dùng lực gật đầụ
Tay của Hứa Tắc Ngôn dùng lực, chậm rãi kéo cô lên, sau đó ôm lấy e0 cô bế cô tiến vào phòng mình.
Hai người mệt đến mức ngồi bệt trên sàn gỗ, cùng nằm song song thở hổn hển.
Lâm Diệu Diệu thở phào nhẹ nhõm, nghiêng người qua vừa vặn thấy Hứa Tắc Ngôn cũng đang xoay người, hai người cách nhau rấtgần, bốn mắt nhìn nhaụ
“Trứng xào hoa hòe ư?”
Đôi mắt tɾong trẻo của thiếu niên đang nghiêm túc nhìn chằm chằm cô.
Cô bất chợt phát hiện, màu sắc của hai bên mắt anh ta khác nhaụ
Bên trái nâu nhạt, bên phải màu đen nhạt.
Cô nhìn đến thất thần, mãi đến khi anh ta lại đặt câu hỏi “Em đang nhìn gì thế?”
Gương mặt cô lại đỏ hơn, chật vật quay đầu đi, bất ngờ ngồi dậy.
Hứa Tắc Ngôn đánh giá đồng phụccủa cô “Em là học sinh cấp 2 à?”
Lâm Diệu Diệu gật đầu, phủi bụi trên người đứng dậy “Em phải đi.”
Anh ta không nhịn được lại hỏi một câu “Em tên là gì?”
Câu hỏi của anh ta khiến Lâm Diệu Diệu bối rối, kéo cửa ra chạy trên hành lang.
Hứa Tắc Ngôn ở phía sau ló đầu ra khỏi cửa “Em đi ngược, cầu thang bên trái.”
Cô xấu hổ lúng túng lần nữa the0 anh ta đi ra ngoài, nhẹ giọng nói “Vừa rồi cảm ơn anh.”
Ngã xuống mà nói cùng lắm chỉ là vết thươռg nhẹ, nhưng phải chịu đau đớn trên da thịt.
Mà anh ta không nói nữa, ôm tay nhìn cô vội vàng rời đi.
Nếu có duyên, đương nhiên sẽ gặp lại.
Hơn một năm sau vào lớp 10, bọn họ gặp nhau ở trường trung học khác.
Đại hội học sinh mới nhập học, Hứa Tắc Ngôn là học sinh mới lên đài phát biểụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận