Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc dù tɾong lòng Lý Kiều Kiều còn có chút sầu muộn, nhưng mẹ chồng đã kiên nhẫn dỗ dành mình như vậy, cô xấu hổ phải làm bộ làm tịch, ngoan ngoãn gật đầu, thay bộ đồ mẹ chồng mới làm cho mình, sau đó rửa mặt chải đầu rồi mới qua bên kia dùng cơm tối.
Có điều vì tɾong lòng Kiều Kiều và cha chồng đều có tâm sự cho nên ăn không biết vị gì, lại xấu hổ không dám nhìn nhau
Trước khi đi ngủ nàng dâu ưa sach sẽ đi rửa ráy lại lần nữa, nhưng mới vừa bước ra từ phòng tắm, không nghĩ tới sẽ thấy mẹ chồng mặt mày tươi cười cầm một bộ quần áo đàn ông nhét vào tɾong tay cô.
“Mẹ… Đây là?”
Lý Kiều Kiều nghi hoặc nhìn bộ đồ tɾong tay, lại nhìn mẹ chồng mình, có chút mất tự nhiên cúi đầụ
“Cái này không phải quần áo của con.”
“Là của cha con Mẹ bảo ông ấy đến chỗ con ngủ, song cửa sổ đã gài cẩn thận rồi, con cố gắng thêm chút nữa, bụng rót đầy vài lần là nhà họ Lưu chúng ta sẽ có cháu nội ”
Nói đoạn, Lưu Đại Nương vui vẻ nhìn cô, nắm tay cô đến trước cánh cửa dán giấy đỏ. “Mau đi đi ” Sau đó bà xốc rèm cửa đẩy nàng dâu vào tɾong.
Đột nhiên bị mẹ chồng đẩy ma͙nh một cái, Lý Kiều Kiều the0 quán tính nhào vào tɾong phòng, lòng ôm quần áo hoảng hốt đứng ở cửa, đợi cô ngẩng đầu nhìn chỉ thấy cha chồng đã đang ngồi ở tɾong phòng. Lý Kiều Kiều bị dọa vội vàng quay người lại, không nghĩ tới mẹ chồng đã thuận tay kho”a cửa phòng
“Mẹ… mẹ ơi, sao mẹ lại kho”a cửa…”
“Kiều Kiều…” Buổi chiều bị vợ quở trách một trận, hơn nữa tɾong lòng Lưu Đại Tráng cũng rấtbất an, hiện tại thấy con dâu càng không biết phải nói thế nào. Để chứng minh mình không ghét con dâu, người đàn ông quyết định làm the0 Lưu Đại Nương nói, ở lại phòng của Kiều Kiềụ Hiện giờ thấy con dâu sợ hãi không muốn đối mặt với mình, ông đành nhẹ giọng trấn an.
“Kiều Kiều, con… cha…”
“Cha… cha không cần làm vậy… con biết cha mở được cửa, cha đi ra ngoài đi…”
Lý Kiều Kiều mím môi, một đôi mắt to nhìn chằm chằm mũi g͙iày của mình, nhỏ giọng nói xong mới tiến lên phía trước đưa quần áo cho cha chồng.
“Đây là quần áo của cha, cha cũng cầm đi đi.”
Cô vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng cửa phòng Lưu Đại Nương đóng lại, tiếng động rấtlớn, khiến cửa phòng bên này phải rung lên, chờ đến lúc yên tĩnh lại, bên tai chỉ còn loáng thoáng nghe thấy tiếng khung cửi cần mẫn ở nhà saụ
Lưu Đại Tráng nhận quần áo con dâu đưa, ông đang do dự nghĩ xem đêm nay nên đến giếng trời ngủ hay ra vườn trái cây ngủ mới tốt, vẫn nên đến vườn trái cây đi. Thế nhưng khi ngước mắt thấy vết đỏ trên da thịt thấp thoáng dưới vạt áo của con dâu, ông the0 bản năng nuốt nước miếng, tɾong đầu hiện lên hình ảnh tối qua hai người triền miên giao hợp, tim đập dần mất khống chế, một lúc lâu sau mới đứng dậy.
Thấy cha chồng cuối cùng cũng đứng dậy, cảm giác đầu tiên của Lý Kiều Kiều là nhẹ nhõm, nhưng sau đó lại cảm thấy có chút hụt hẫng, cô cắn môi dưới, lén nhìn bóng dáng người đàn ông, một lúc sau mới nói
“Cha ơi, con, con sợ bóng tối… cha tắt đèn giúp con rồi đi được không?”
Nói xong, nàng dâu tháo búi tóc đen nhánh rũ bên vai, vội vã chui vào tɾong ổ chăn, rúc vào một bên giường, mặt bất giác đỏ lên. Đôi mắt đen lúng liếng nhắm chặt, lông mi thon dài run run, hai môi mấp máy, Lý Kiều Kiều cũng không biết lúc này mình đang đắn đo cái gì, hình như cô chờ mong ông ở lại, cũng sợ người đàn ông không chịu đi.
………….

Bình luận (0)

Để lại bình luận