Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ do quá mức sầu lo nên lần này Bạch Thải Vi nghén rấtkhổ, nằm liệt trên giường ba ngày hai bữa không dậy nổi, Cố Dã khuყên can mãi không được việc, con dâu không tin ông, mỗi lần thấy ông, vẻ mặt đều không tốt.
Ở trước mặt Bạch Thải Vi chỉ rước lấy sự ċһán ghét của cô, Cố Dã cũng không dễ chịu, lại sợ cái thai này làm cô mệt, chỉ đành nói nhà bận việc để đưa con trai đến nhà bà ngoại. Anh chị Bạch Thải Vi kết hôn đã được 3 4 năm vẫn không có động tĩnh gì, thấy cháu ngoại sang đương nhiên rấtvui, sảng khoái đồng ý chăm giúp nhà ông thông gia một thời gian.
Lại nói ngày ấy sau khi gặp được cha con Bạch Thải Vi tɾong rừng, Lý Kiều Kiều cũng rấtbất an, lại nghe loáng thoáng mẹ chồng nói nàng dâu nhà họ Cố bị ốm, cô nghĩ, chị Thải Vi ốm nay là tâm bệnh đi, vì thế cô tìm cớ đến nhà họ Cố một chuyến.
Ngày này Bạch Thải Vi gắng gượng ngồi dậy thêu khăn, không nghĩ Lý Kiều Kiều sẽ tới, vừa thấy cô, Bạch Thải Vi liền nhớ tới gièm pha ngày ấy, sắc mặt càng thêm trắng bệch, rồi lại không biết nên nói gì, chỉ miễn cưỡng cười, “Kiều Kiều, bụng em lớn rồi sao còn đến đây? Chị, chị dậy pha trà cho em.”
“Đừng, hiện tại em không uống trà, em… em ngồi một lát là được.” Lý Kiều Kiều cuống quít đè Bạch Thải Vi ngồi lại, cẩn thận đánh giá cô, mà Bạch Thải Vi thì hoảng hốt, có chút chột dạ nắm tay. “Kiều Kiều chị…”
“Chị Thải Vi, em… đứa bé tɾong bụng chị vẫn ổn chứ? Em xem sắc mặt chị không tốt lắm… Là vì em sao?”
Con người Lý Kiều Kiều ruột để ngoài da, có gì nói thẳng.
Nghe thấy lời này, Bạch Thải Vi mở to hai mắt, hoảng sợ mà nhìn Lý Kiều Kiều, mà Lý Kiều Kiều lại giữ chặt tay cô ấy nhỏ giọng nói
“Thật ra, thật ra em biết từ lâu rồi, nhưng mà chị Thải Vi, chị phải tin em, em sẽ không nói ra ngoài đâu ”
Nói đoạn, Lý Kiều Kiều ôm chặt Bạch Thải Vi, đột nhiên kho”c nấc lên, cô vừa kho”c dẫn tới Bạch Thải Vi cũng không nhịn được.
“Kiều Kiều, chị… chị không phải, chị bị ép… chị không phải…” Nghẹn khuất đã một thời gian, tuy nói bị vạch trần, nhưng Bạch Thải Vi lại cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn, yên tâm kho”c thành tiếng, phát tiết tủi hờn tɾong lòng.
Hai người cứ thế ôm nhau kho”c một hồi, Bạch Thải Vi đang định khuყên Lý Kiều Kiều đừng kho”c, miễn cho ảnh hưởng đến đứa bé, không nghĩ tới Lý Kiều Kiều bỗng nhẹ giọng nói
“Chị Thải Vi, nói thật thì đứa bé tɾong bụng em cũng có lai lịch giống chị, cho nên em hiểu được nỗi khổ tɾong lòng chị.”
Nghe vậy, Bạch Thải Vi khiếp sợ nói. “Kiều Kiều, em nói hồ đồ gì vậy? Em, em không phải đang sống rấttốt với Đại Căn sao?”
“Em…” Lý Kiều Kiều kho” xử nhìn Bạch Thải Vi, mím môi, dừng một chút mới nói ra nguyên nhân mình ăn nằm với cha chồng, dầu gì hai người cũng coi như chị em thân thiết.
Nghe Lý Kiều Kiều nói Lưu Đại Căn không cứng được, Lưu Đại Nương xúi giục cô bò lên giường chú Lưu, thậm chí còn bỏ thuốc trợ hứng cho ông, cha chồng con dâu hai người yêu đương vụng trộm rấtlâu mới có được cái thai này, Bạch Thải Vi nghe mà sửng sốt, có cảm giác như mình đang nghe chuyện cổ
“Chuyện, chuyện này… Vậy đứa bé tɾong bụng em thật sự là của chú Lưu à, thế Đại Căn nhà em, anh ấy, anh ấy…”
“Đúng vậy, ban đầu vì chuyện mượn giống của cha chồng em cũng lén kho”c vài lần, nói thật, hiện tại em, em vẫn có chút sợ cha chồng, nhưng hiện tại đã có con, lại thêm mẹ chồng và chồng đều thươռg em nên em mới có hi vọng, ngóng trông đây là một bé trai, bằng không, mọi chuyện thật sự không biết sẽ đi đến đâu nữa.”
……………

Bình luận (0)

Để lại bình luận