Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Kiểu Nhi, ngạch nương nguyện ý ăn chay niệm Phật suốt quãng đời còn lại để cầu phúc cho con. Nhưng chuyện này tuyệt đối không được để những kẻ không nên biết biết chuyện, một khi bại lộ sẽ gây nên sóng to gió lớn, con sẽ bị thoái mạ là yêu cơ họa quốc, chắc chắn con sẽ không tiếp thu nổi những lời phỉ báng này. Nhiều năm tranh sủng trong cung, ngạch nương chưa từng thấy Hoàng thượng độc sủng một người, nhưng ngạch nương chân thành hy vọng con chính là người đó. Có lẽ tương lai khó khăn hơn nhiều so với những gì con tưởng tưởng, nếu hắn bằng lòng che mưa chắn gió cho con, vậy đường đi của con sẽ bằng phẳng. Nhưng nếu hắn không làm vậy, hãy nhớ quay về bên cạnh ngạch nương, tình yêu thương của ngạch nương vĩnh viễn không thay đổi.
Kiểu Nhi, mong Phật tổ phù hộ cho con.
Ngạch nương.”
Đoan Tĩnh hiểu rõ những điều Triệu Giai thị băn khoăn, bà ấy sợ Đoan Tĩnh không tình nguyện, ép dạ cầu toàn, bà ấy sợ Hoàng đế đa tình phong lưu, bà ấy còn sợ việc này nếu bại lộ, Đoan Tĩnh sẽ không chịu đựng nổi khi nghe những lời đồn đãi vớ vẩn.
Nhưng, điều mà bà ấy sợ nhất chính là Đoan Tĩnh không hạnh phúc.
Nước mắt Đoan Tĩnh chảy như mưa, từng giọt nước mắt như hạt ngọc không ngừng lăn dài, chảy xuống bức thư đầy tình yêu Triệu Giai thị viết cho Đoan Tĩnh.
Bà ấy là một nữ nhân truyền thống, để nữ nhi hạnh phúc, bà ấy cố gắng chúc phúc.
Đoan Tĩnh ôm bức thư vào lòng, quỳ xuống đất khóc rống lên.
“Kiểu Nhi, đừng khóc, đứng dậy, dưới mặt đất lạnh…” Hoàng đế thương tiếc nhìn nàng, trong giọng nói là sự thương tiếc vô bờ.
Đoan Tĩnh vừa quỳ vừa đi đến trước mặt hắn, nàng cung kính dập đầu.
Hoàng đế luống cuống, vội vàng trườn xuống, nửa quỳ nửa ngồi dưới mặt đất ôm nàng chất vấn, “Kiểu Nhi, nàng làm gì vậy?
Hai mắt Đoan Tĩnh đẫm lệ mông lung nhìn hắn nói, “Con ở cạnh ngài hai năm, ngài hãy để cho ngạch nương lựa chọn hạnh phúc của bà ấy. Cho dù bà ấy muốn phi vị hay là muốn xuất cung, cầu xin ngài hãy thỏa mãn bà ấy. Không thể để quãng đời còn lại của bà ấy bầu bạn với Phật tổ được, đấy không phải là lỗi của ngạch nương, con không cần ngạch nương làm vậy, con không cần.”
“Chúng ta không thể cứ mãi thế này, ngạch nương nói rất đúng, nếu như chuyện này bại lộ, chúng ta phải đối mặt với lời chỉ trích trong thiên hạ thế nào đây?”
“Hai năm, cùng lắm là ba năm con sẽ đến tuổi gả chồng, lúc ấy chúng ta kết thúc được không? Ngài gả con đi xa, cho dù sống hay chết, quãng đời còn lại cũng xin không tái kiến.”
Hoàng đế siết chặt vai Đoan Tĩnh, hai mắt đỏ bừng nói, “Không được… nàng còn nhỏ, sẽ luôn có cách khiến nàng quang minh chính lớn đứng bên cạnh ta!”
Đoan Tĩnh liên tục lắc đầu, nàng đan hai tay lại, bất chấp sự ngăn cản của Hoàng đế liên tục khấu đầu, “Cầu ngài đồng ý… cho dù con không bận tâm đến thanh danh, nhưng còn ngài thì sao?”
Sự lo lắng của Triệu Giai thị đã đâm thủng việc tự lừa mình dối người và vẻ ngoài bình tĩnh của Đoan Tĩnh, nàng và Hoàng đế không thể mãi thế này được.
Giấy không thể gói được lửa, đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Đoan Tĩnh quyết tâm hôm nay phải nhận được một đáp án rõ ràng, không thể mơ hồ dây dưa tiếp được.
Nàng dập mạnh xuống đất, mỗi một cái đều như đập thẳng vào lòng Hoàng đế.
Hoàng đế vội vàng duỗi tay lót dưới trán nàng, lòng đau như cắt.
“Cầu ngài đồng ý..” Trán Đoan Tĩnh đè lên lòng bàn tay Hoàng đế, nàng rơi lệ lặp lại lời cầu xin.
“… Được.” Hoàng đế đỏ mắt nhẹ giọng nói, “Ba năm, ba năm sau trẫm sẽ đồng ý một tâm nguyện của Triệu Giai thị… Ba năm sau, trẫm sẽ trả tự do cho con…”
Hai mắt Đoan Tĩnh đẫm lệ ngẩng đầu.
Hoàng đế dùng ánh mắt đau thương nhìn nàng.
Đoan Tĩnh dựa đầu lên vai hắn, hung hắn cắn một miếng.
Hoàng đế bị đau than nhẹ một tiếng, nhưng vết thương ngoài da chẳng là gì so với vết thương trong lòng.
Âm ỉ, đau đớn.
Hoàng đế nhẹ nhàng vỗ lưng Đoan Tĩnh, để mặc nàng cắn.
Đoan Tĩnh cắn hết sức, một lúc lâu sau mới nhả rai, từng giọt nước mắt mặn chát chảy xuống dấu răng trên vai hắn, giọng nói nàng nhẹ nhàng truyền đến, “… Đóng dấu, không được đổi ý.”
“… Được.” Hoàng đế ôm chặt nàng vào lòng, không muốn buông tay.
Cho dù Hoàng đế không muốn đến đâu, nhưng ôm thiếu nữ khóc lóc bi thương trong lòng, hắn cũng không thể tiếp tục chống chế tiếp nữa.
Có lẽ hiện giờ đây là cách giải quyết tốt nhất, còn về tương lai ra sao, ai có thể biết trước được?
Ai mắt Hoàng đế thâm trầm, tay vỗ lưng Đoan Tĩnh nhẹ giọng an ủi, “Ngoan, đừng khóc, đừng khóc…”
….
Ngày tháng sau đó trôi qua như nước chảy mây trôi, lớn quân xuất chinh cũng lần lượt trở về.
Ngày tám tháng chín, di thể Đồng Quốc Cương được mang về.
Hoàng đế dẫn theo Hoàng trưởng tử, Hoàng tử và các lớn thần, thị vệ cùng nhau đón tang quốc cữu Đồng Quốc Cương, quyết định hạ táng theo quốc lễ.
Mấy ngày nay Đại a ca vẫn luôn buồn bực không vui, đầu tiên là vì sai lầm của bản thân dẫn đến Hoàng đế hủy bỏ tất cả công việc hắn đang làm, sau đó mẫu thân cũng vì chuyện này mà bị cấm túc trong cung.
Vốn dĩ hắn tưởng rằng có lẽ Hoàng đế sẽ đợi lớn quân trở về rồi mới tính sổ chuyện quốc cữu Đồng Quốc Cương.
Nhưng dù sao cũng là thân nhi tử, nỗi sợ hãi của hắn hoàn toàn được giải tỏa khi Hoàng đế phái hắn đón tang quốc cữu Đồng Quốc Cương.
Còn Dụ thân vương Phúc Toàn, với tư cách là tướng quân, phải chịu toàn bộ trách nhiệm về những tổn thất trong cuộc chiến này.
Sau khi hồi kinh, các vương công lớn thần đề nghị định tội cho Phúc Toàn, kiến nghị Hoàng đế lấy lại tước vị của ông ấy.
Phúc Toàn làm lớn bá, chấp nhận gánh nồi cho cháu trai, nên cũng chỉ có thể bất đắc dĩ than thở, “Thần không có ý kiến gì!”
Hoàng đế cũng không vô sỉ đến mức như vậy, chỉ lấy lại những đặc quyền nhỏ nhặt của Phúc Toàn, bắt ông ấy đóng cửa ăn năn hối lỗi.
Thật ra Hoàng đế đã phái thái y đến, cố ý bảo Phúc Toàn mượn cơ hội này bồi dưỡng thân thể.
….
Sướng Xuân Viên, cuối cùng Đoan Tĩnh cũng có thể ra hồ ngắm hoa sen.
Đáng tiếc cuối cùng vẫn là bỏ lỡ.
Hoa sen đã tàn, cho dù Hoàng đế phái cung nhân chăm sóc hoa sen cho thật tốt, nhưng cuối cùng vẫn là bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để ngắm hoa.
Nhưng hoa tàn cũng có cái vui của hoa tàn.
Đã nhiều ngày trôi qua, Hoàng đế vội vàng xử lý công việc sau cuộc chiến, khó lắm mới dành được chút thời gian nhàn rỗi, sau khi xử lý xong đống tấu sớ, buổi chiều Hoàng đế hứng thú vội vàng kéo Đoan Tĩnh ra hồ.
Hoa sen đã quá đợt, chỉ còn mấy đóa hoa nở muộn trơ trọi giữa rừng hoa tàn.
Lục bình mọc đầy ao, một con thuyền nhỏ bồng bềnh đã đỗ cạnh bờ từ trước.
Hoàng đế cẩn thận kéo Đoan Tĩnh lên thuyền, thuyền nhỏ lắc nhẹ, chỉ chứa được hai đến ba người.
Đoan Tĩnh ngồi dưới mái che, lo lắng nhìn Hoàng đế đang cầm sào, “Ngài có được không?”
Hoàng đế hừ nhẹ một tiếng nói, “Ta có được hay không chẳng lẽ nàng không biết sao?”
Đoan Tĩnh giật mình, thẫn thờ nhìn chằm chằm Hoàng đế, đã vài ngày rồi nhưng Hoàng đế chưa chạm vào nàng.
Trước kia, chỉ cần nàng ở cạnh hắn, đa số thời gian đều không rời giường. Nàng tủi thân mím môi, hắn đã không chạm vào nàng, sao nàng biết được?
Có phải bởi vì chuyện ngày ấy nên hắn không thích nàng nữa không?
Hay là mấy ngày nay hắn đi sớm về trễ, đã có người khác rồi?
Hoàng đế chèo thuyền, lúc đầu còn có vẻ miễn cưỡng, nhưng lặp lại mấy lần thì đã mò được cách.
Chiếc thuyền chậm rãi vẽ ra một dải sóng, bơi về phía những bụi sen nhô trên mặt nước cao hơn nửa người.
Hoàng đế chèo thuyền xuyên qua những bụi sen, cuối cùng cũng chọn được mấy đóa hoa sen vừa chớm nở, hắn ngắt một bó trong tay, sau đó đâm sào xuống, khom người đưa bó hoa cho Đoan Tĩnh.
“May mà vẫn còn vài bông đang nở, lấy về rồi tìm cái bình cắm vào.”
Đoan Tĩnh nghịch ngón tay, cúi đầu không để ý đến hắn.
“Hửm? Sao lại không nói lời nào?” Hoàng đế ngồi xuống cạnh nàng hỏi.
Đoan Tĩnh mím môi, chậm rãi kéo vạt áo ra, cởi áo ngoài xuống.
Hoàng đế vội vàng thả hoa xuống, ngăn cản động tác của nàng lại, cẩn thận cài nút áo cho nàng, “Nàng làm gì? Cảm lạnh thì làm sao bây giờ?”
Vành mắt Đoan Tĩnh lập tức đỏ lên, hốc mắt trào nước mắt, đáng thương nhìn hắn hỏi, “Ngài, ngài không cần con nữa sao?”
“Nàng nói ngốc nghếch gì thế?” Hoàng đế nói.
“Vậy, vậy sao ngài không chạm vào con?” Đoan Tĩnh tủi thân hỏi.
Đột nhiên Hoàng đế bật cười, cong môi ghé sát mặt vào mặt nàng, cười nhạo nói, “Ô ~ thì ra Kiểu Nhi của chúng ta muốn cái kia phải không?”
Đoan Tĩnh đỏ mặt, xấu hổ buồn bực cắn môi không muốn để ý đến hắn.
“Mệt ta còn lo lắng thân thể nàng chưa hồi phục hẳn, muốn để nàng nghỉ ngơi nhiều hơn chút, không ngờ Kiểu Nhi của chúng ta có tinh lực thế này, xem ra là chuyện tốt.” Hoàng đế cong môi trêu chọc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận