Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm…” Đoan Tĩnh uyển chuyển rên rỉ, vô lực bày cơ thể ra với Hoàng đế.
Nhìn hoa dịch sáng lấp lánh trên lỗ nhỏ, Hoàng đế liếm môi, ngay sau đó khom người chôn đầu vào, môi mỏng nhếch lên liếm láp.
“Ưm…” Đoan Tĩnh bị cảm giác liếm mút nóng rực bên dưới kích thích đến cả người tê rần, sau đó nàng phát hiện Hoàng đế đang vùi đầu liếm mút hoa tâm mình.
Đoan Tĩnh hoảng hốt, chân tay luống cuống, vội vàng đẩy đầu hắn ra, “Ngài, ngài mau đứng dậy… đừng làm thế, dơ…”
Hoàng đế lại hồn nhiên không phát giác, hắn dùng cả môi lẫn lưỡi, liếm đến hoa huyệt đã ướt nay còn ướt hơn.
Được nhiệt độ nóng bỏng của khoang miệng bao lấy, cộng thêm cảm giác xấu hổ thẹn thùng khiến Đoan Tĩnh nhịn không được cứng còng cơ thể, vặn vẹo mông không ngừng tránh né.
Thuyền nhỏ đong đưa theo động tác vặn vẹo của nàng.
Hoàng đế lập tức giữ chặt eo Đoan Tĩnh ngăn cản động tác của nàng lại.
Toàn bộ hoa huyệt của Đoan Tĩnh đều bị Hoàng đế ngậm lấy, nàng chưa từng trải qua cảm giác mới lạ, điên cuồng như thế này, nó khiến cả người nàng khô nóng, huyệt khẩu không ngừng khép mở.
Hoàng đế thuận lợi vươn đầu lưỡi thô to ra chọc vào cái miệng nhỏ kia.
“Ưm ư… đừng vậy mà, đừn… ư ư…” Đoan Tĩnh bị cảm giác xa lạ kích thích đến rên rỉ không ngớt.
Hoàng đế liên tục đâm chọc đầu lưỡi vào hoa huyệt Đoan Tĩnh, liếm láp mị thịt bên trong hoa huyệt khiến nó ướt sũng, khép mở trong vô thức.
Mỗi lần đầu lưỡi thô to của Hoàng đế liếm mị thịt kiều nộn mẫn cảm một cái, Đoan Tĩnh đều nhịn không được rên rỉ một tiếng.
Hoàng đế cắm đầu lưỡi vào huyệt khẩu, liếm mút, ngậm cắn, cọ xát, mỗi một giây một phút đều khiến cột sống nàng tê dại, cả người run rẩy.
Hoàng đế càng làm càng quen tay, Đoan Tĩnh nhịn không được ôm lấy đầu Hoàng đế, sâu trong tiểu huyệt truyền đến cảm giác hư không, khiến nàng muốn càng nhiều hơn nữa.
Đầu lưỡi Hoàng đế bắt chước động tác làm tình không ngừng đâm chọc ra vào hoa huyệt Đoan Tĩnh, ngón chân Đoan Tĩnh quặp lại, cơ thể run rẩy, tiểu huyệt kích động liên tục xoắn chặt đầu lưỡi Hoàng đế.
Ngay sau đó, Đoan Tĩnh nhịn không được ngửa đầu thét chói tai, “A…”
Ngón chân nàng duỗi thẳng, hai tay chống dưới đáy thuyền, cả người chấn động, hai chân kẹp chặt lấy đầu Hoàng đế, trong lúc vô tình, đầu lưỡi của Hoàng đế bị kéo vào nơi sâu trong hoa huyệt.
Dân dịch trong hoa huyệt nhanh chóng phun trào, vừa vặn bị môi lưỡi Hoàng đế chặn lại, Hoàng đế như giành được vật báu, nhân cơ hội há to miệng liến mút, mùi mật đào tỏa ra bốn phía quanh thuyền nhỏ.
Trận giằng co này kéo dài mấy phút, Đoan Tĩnh xụi lơ, hai mắt mê ly, tê liệt nằm sõng xoài dưới đáy thuyền.
Hoàng đế cười xấu xa liếm khóe môi, sau đó bò lên hôn môi nàng, môi lưỡi triền miên, lưỡi đẩy mật dịch trong miệng mình sang miệng nàng.
Một lúc lâu sau, Đoan Tĩnh mới lấy lại tinh thần, nàng nghiêng đầu tránh cái hôn của Hoàng đế, tức giận đánh lên ngực Hoàng đế một cái nói, “Dơ muốn chết!”
“Kiểu Nhi, đồ vật của bản thân mà còn ghét bỏ sao? Không dơ tí nào cả, ngọt ngào, giống như nước đào vậy.” Hoàng đế tỏ vẻ vô tội nói tiếp, “Hay là nàng nếm lại xem?”
Hoàng đế lại muốn tiếp tục hôn lên, Đoan Tĩnh lắc đầu né tránh, nhưng không thắng nổi sự bá đạo của hắn, cuối cùng chỉ đành mặc kệ hắn triền miên dây dưa trét đầy nước bọt lên miệng mình.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Hoàng đế mới chịu thả nàng ra.
Đoan Tĩnh bị hôn đến thở hồng hộc, khóe mắt đỏ ửng, bất lực nhìn hắn.
“Không quậy nữa, không quậy nữa.” Hoàng đế mỉm cười hài lòng, không chọc Đoan Tĩnh nữa, sau đó hắn kéo tay nàng sờ về phía long căn đang phồng lên dưới hạ thân của hắn, “Mau, tách chân ra, để Hoàng A Mã thao con.”
Đoan Tĩnh nghe thấy hắn nói mấy lời thô tục thì tức giận giơ chân nhỏ lên đá về phía hắn, “Ngài, ngài, ngôn ngữ tục tĩu!”
Hoàng đế lưu loát bắt lấy chân nhỏ Đoan Tĩnh đá ra, hôn một ngụm lên mu bàn chân trắng như tuyết của nàng nói, “Không thì nói thế nào? Để Hoàng A Mã chơi con? Để Hoàng A Mã đi vào? Hay là để Hoàng A Mã thương con?”
“Ngài, ngài quả thật không biết xấu hổ!” Đoan Tĩnh bị hắn nói đến nghẹn họng.
Hoàng đế nghĩ ngợi sau đó thản nhiên gật đầu thừa nhận.
Quả thật hắn không biết xấu hổ, để đạt được mục đích không từ thủ đoạn. Có điều hắn chỉ không biết xấu hổ với mỗi mình nàng.
Trước khi gặp được Đoan Tĩnh, hắn không ngờ rằng sẽ có ngày bản thân sẽ ân cần hầu hạ một nữ nhân.
Lúc nhìn thấy hoa huyệt của Đoan Tĩnh, hắn lập tức có xúc động muốn liếm.
Khoảnh khắc hắn ngậm lấy cánh hoa, hương vị còn tốt đẹp hơn hắn tưởng, hắn không hề có mâu thuẫn tâm lý. Trong miệng toàn là mùi mật đào thơm ngon, dường như hoa dịch của Đoan Tĩnh mang theo sự ngọt lành, huyệt thịt trơn trượt khiến hắn ăn thế nào cũng không đủ.
Chỉ cần là nàng, cho dù chuyện có xấu hổ hơn hắn cũng có thể làm ra được.
Đoan Tĩnh thấy Hoàng đế lưu loát thừa nhận bản thân hắn không biết xấu hổ thì trợn trừng hai mắt.
Hoàng đế nhanh chóng cởi nốt bộ trung y còn lại trên người, hắn khiêng một chân Đoan Tĩnh lên vai mình, sau đó cầm lấy long căn đặt trước hoa huyệt mới vừa cao trào, chậm rãi đi vào.
“A….” Đoan Tĩnh bị Hoàng đế cắm nửa quy đầu vào, cảm giác no căng đến cực hạn bên dưới tiểu huyệt khiến cả người nàng tê dại, thân thể cứng đờ.
Thời gian dài không làm khiến tiểu huyệt khít hơn trước nhiều, cho dù Hoàng đế đã làm đủ bước dạo đầu, nhưng tầng tầng lớp lớp mị thịt vẫn mút chặt lấy long căn của Hoàng đế khiến hắn cắm vào khó khăn.
Hoàng đế cắn răng ngoáy một vòng sau đó thẳng tiến vào sâu bên trong, cảm giác đường đi bị căng ra vừa quen thuộc vừa xa lạ, đã lâu rồi đường đi không bị dị vật tiến vào, cảm giác kích thích này khiến tiểu huyệt không ngừng co rút.
Mị thịt vây quanh thân gậy, gân xanh trên người Hoàng đế nổi lên chằng chịt, hắn bất đắc dĩ ôm chặt eo Đoan Tĩnh, cố nén cảm giác muốn bắn, dùng sức thao sâu vào trong.
“Um, đau, nhẹ chút.” Cảm giác xót nhẹ khiến hai mắt Đoan Tĩnh đẫm lệ mông lung, khóc nức nở, tay nhỏ đặt lên ngực hắn, muốn hắn dịu dàng hơn với mình.
Hoàng đế yêu thương cúi người ngậm lấy một bên vú của nàng vào miệng, vừa âu yếm kích thích bên trên, mà hạ thân bên dưới cũng không ngừng cọ xát.
Cuối cùng, vượt qua mọi hiểm trở, côn thịt cũng gian nan đi vào đến cuối.
Hoàng đế bị tiểu huyệt của Đoan Tĩnh cắn đến không ngừng thở dốc, hắn nghỉ một chút, thấy Đoan Tĩnh giãn mày nới thẳng lưng chậm rãi di chuyển hông, nhẹ nhàng thao cắm.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Đoan Tĩnh cũng thích ứng được động tác cọ xát thong thả của hắn, hoa huyệt bắt đầu tiết hoa dịch, tiểu huyệt nhanh chóng nóng lên và ẩm ướt, ra vào cũng dễ dàng thuận lợi.
Lúc này Hoàng đế mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tăng lực, đẩy nhanh tốc độ. Mỗi khi hắn rút nửa thân gậy ra, sau đó lại cắm lút cán vào, quy đầu không ngừng va chạm nơi sâu trong hoa tâm, gậy thịt cọ xát với vách động.
Thân thể Đoan Tĩnh bị Hoàng đế thao liên tục rung lắc, chiếc thuyền nhỏ đáng thương đong đưa trên mặt nước, sóng sánh qua lại.
Thuyền nhỏ lắc lư qua lại như sắp lật, thân thuyền cách mặt nước không quá hai lòng bàn tay, đung đưa kịch liệt khiến Đoan Tĩnh có cảm giác sợ hãi như sắp rơi vào trong nước.
Đoan Tĩnh nắm chặt lấy thành thuyền, lắc đầu từ chối, “Đừng, a, đừng nhanh như vậy, thuyền sẽ lật…”
Đoan Tĩnh khiếp đảm đứng dậy, muốn dịch người vào giữa thuyền, đưa trọng tâm vào chính giữa thuyền để tránh thuyền đong đưa với biên độ lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận