Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đoan Tĩnh xấu hổ liếc xéo hắn một cái, “Thả con xuống, con tự đứng được.”
“Thật sao?” Hoàng đế hoài nghi nhìn Đoan Tĩnh hỏi.
Đoan Tĩnh ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc đáp, “Thật.”
“Vậy xem ra là ta còn chưa cố gắng đủ.” Hoàng đế ra vẻ suy tư nói.
Đoan Tĩnh liên tục lắc đầu đáp, “Không có không có, ngài rất cố gắng! Toàn bộ sức lực của ngài đều dùng trên người con!”
Hoàng đế bật cười ha hả.
Lúc này Đoan Tĩnh mới phản ứng lại, nàng biết mình lỡ lời, cắn môi đỏ mặt không thèm để ý đến hắn.
Hoàng đế mỉm cười đặt nàng xuống bên cạnh bể tắm, để Đoan Tĩnh tự chơi.
Đoan Tĩnh ngồi trên thành bể tắm, chân nhỏ rũ xuống chạm nhẹ lên mặt nước, mặt nước lăn tăn gợn sóng, cơn ngứa ngáy tê dại truyền từ lòng bàn chân lên.
“Không ngờ nơi này lại có bể tắm? Lúc trước ngài không cho con đi đâu cả, cửa phòng cũng không được bước ra nên chẳng biết tí gì.” Đoan Tĩnh vui vẻ nghịch nước, đôi chân trắng nõn đung đưa nhẹ nhàng lay động những cách hoa đỏ tươi, vài cánh hoa hồng dính lên mu bàn chân nàng, những cánh hồng tô điểm cho làn da trắng đến lóa mắt, đẹp không sao tả xiết.
“Lúc trước thân thể của nàng còn chưa hồi phục tốt, mà nàng còn muốn chạy đi đâu? Bây giờ nàng khỏe hơn, toàn bộ Sướng Xuân Viên này đều là của nàng, nàng có thể thỏa sức thăm dò.”
Hoàng đế vừa nói vừa cởi quần áo trên người ra, sau đó nhảy vào trong ao.
“Bùm…” một tiếng, nước trong bể bắn lên, văng tung tóe, một cột nước bay thẳng về phía Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh vội vàng nghiêng đầu tránh né, nhưng nước vẫn dội thẳng vào người khiến nàng ướt sũng, y phục ướt đẫm dán vào người khiến những đường cong lồi lõm trên cơ thể nàng hiện ra.
Không có yếm cản trở, đầu vú xinh xắn đứng thẳng, xuyên qua bộ y phục ướt dầm dề, núm vú cứng rắn đâm y phục thành hai đỉnh núi.
Hoàng đế nở nụ cười xấu xa, sau đó hắn tiếp tục cố ý hất nước về phía Đoan Tĩnh.
“A… chán ghét!” Đoan Tĩnh hoảng loạn tránh né, nhưng nước vẫn xối thẳng lên mặt nàng. Mái tóc đen nhánh hỗn loan, ướt át dán lên mặt nàng, từng giọt nước chậm rãi chảy dọc theo hàng mi dài của Đoan Tĩnh rơi xuống bầu má và giữa hai đôi môi.
Nàng chớp mắt ngửa đầu lau nước trên mặt đi, cần cổ mảnh khảnh thon dài, ánh mắt oán trách liếc về phía Hoàng đế mắng, “Quỷ ấu trĩ.”
Hoàng đế bơi lại gần nàng, ngửa đầu nhìn cơ thể như ẩn như hiện của Đoan Tĩnh, sương sớm trên hoa, mưa dội cành chuối.
Kiều mị như đóa hoa sen chớm nở, có nét đẹp quyến rũ của thiếu nữ cầm đàn tỳ bà che nửa mặt, khiến lòng hắn càng thêm ngứa ngáy.
“Còn có thể ấu trĩ hơn nữa.” Hoàng đế ngứa ngáy khó nhịn, sau đó nhếch mép, đột nhiên hắn duỗi tay ra, kéo cả người Đoan Tĩnh xuống nước.
“A…” Đoan Tĩnh kinh ngạc kêu lên, sau đó thân thể bất chợt nhào vào lòng Hoàng đế.
Thật ra bể tắm không sâu, nếu đứng thẳng người, mực nước cũng không vượt quá ngực.
Nhưng nàng không biết bơi, cộng thêm ký ức tồi tệ lần trước ở Ngọc dịch trì để lại, nàng chưa chuẩn bị tâm lý đã bị Hoàng đế kéo vào trong nước, cơ thể chìm nổi hoảng loạn quẫy đạp trong nước.
Nước cuồn cuộn ập vào mặt, Đoan Tĩnh cảm thấy hít thở không thông, môi anh đào khẽ nhếch, nhất thời bị sặc mấy ngụm, cảm giác không trọng lực khi rơi xuống nước khiến nàng sợ hãi ôm chặt lấy cổ Hoàng đế, cả người dán chặt lên cơ thể hắn không muốn tách ra.
Hoàng đế thấy vậy vội vàng bế Đoan Tĩnh từ dưới nước lên, tay giữ chặt ôm eo nhỏ của nàng, để hai chân nàng ngoắc vào hông mình.
“Khụ khụ.” Đoan Tĩnh nằm trên đầu vai Hoàng đế, nàng bị sặc nên liên tục ho khan, khoảnh khắc rơi xuống nước, búi tóc vốn đã lộn xộn giờ hoàn toàn xõa bung, trâm cài không biết đã rơi ở đâu, chỉ còn mái tóc đen lộn xộn xõa xuống hông.
Hoàng đế vỗ lưng Đoan Tĩnh, giúp nàng nhuận khí, vội vàng xin lỗi, “Kiểu Nhi, là do Hoàng A Mã lỗ mãng.”
Đoan Tĩnh bị sặc, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nước mắt lưng tròng, mím môi tủi thân nhìn Hoàng đế.
Hoàng đế vô cùng áy náy, hắn thò mặt lại, dán má mình lên má Đoan Tĩnh không ngừng cọ xát, “Tha thứ cho ta được không?”
Đoan Tĩnh cắn môi không muốn lên tiếng, “Vậy ngài thả con xuống.”
Hoàng đế tỏ vẻ đáng thương từ từ thả tay ra, muốn tranh thủ lòng thương của Đoan Tĩnh.
Nhưng dường như Đoan Tĩnh rất bực, sau khi nhảy xuống, tránh khỏi cái ôm của Hoàng đế, nàng cẩn thận dịch về phía thành bể tắm, cách xa Hoàng đế.
Hoàng đế còn không ngừng dỗ dành, “Kiểu Nhi, ta đảm bảo lần sao… A!”
Một vốc nước bay thẳng về phía Hoàng đế, hắn nhất thời không để ý nên bị nước xối đầy mặt.
Hoàng đế giơ tay lau nước trên mặt, thấy Đoan Tĩnh đứng cách hắn bảy tám bước chân vẻ mặt đắc ý dạt dào nhìn về phía hắn, mái tóc đen của nàng uốn lượn trong nước, môi cong lên, vẻ mặt nghịch ngợm, trong mắt là sự đắc ý khi trò đùa dai của mình thành công.
Thấy Hoàng đế nhìn về phía mình, Đoan Tĩnh tiếp tục vốc một vốc nước lên hất về phía Hoàng đế.
Hoàng đế nghiêng đầu nhẹ nhàng tránh né, sau đó cười xấu xa nhìn nàng.
Đoan Tĩnh chợt chột dạ, sau đó nàng nhìn khoảng cách giữa hai người, tạm coi như là an toàn, trong lòng an tâm hơn hẳn, ngay sau đó hai tay chống nạnh, đúng tình hợp lý nói, “Cho ngài ấu trĩ nè, con làm thế này gọi là ăn miếng trả miếng!”
Hai mắt Hoàng đế thâm trầm, hắn cười khẽ nói, “Đúng là lá gan càng ngày càng lớn. Nàng cho rằng nàng chạy trước thì ta không xử lý được nàng sao?”
Nghe thấy giọng điệu nguy hiểm của Hoàng đế, Đoan Tĩnh lập tức cảm thấy không ổn, nàng vội vàng chạy về phía thành bể muốn nhảy lên.
Hoàng đế bơi nhanh như tên bắn về phía Đoan Tĩnh, không ngừng kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Đoan Tĩnh đi lại khó khăn trong nước, cũng may nàng chạy trước, chẳng mấy chốc mà đi đến vách bể tắm.
Đoan Tĩnh nghe tiếng nước phía sau ngày càng tiến gần, Đoan Tĩnh dùng hết sức bình sinh chật vật leo lên thành bể tắm, cuối cùng nửa thân trên cũng leo được lên bờ.
Sắp thành công rồi!
Ngay sau đó, một đôi bàn tay to lớn chợt nắm chặt lấy eo Đoan Tĩnh, lại lần nữa kéo nàng xuống dưới bể tắm. “Ấy…” Đoan Tĩnh kinh ngạc hét lên.
Hoàng đế dán miệng vào tai Đoan Tĩnh, tiếng nói trầm khàn và tiếng cười khẽ vang lên bên tai nàng, “Kiểu Nhi, bắt được nàng rồi.”
Đoan Tĩnh lập tức bị Hoàng đế đẩy vào sát thành bể tắm, hắn nhanh tay lột sạch đống quần áo ướt đẫm trên người nàng ra, ngay sau đó nâng một chân của nàng lên gác lên thành bể tắm, hạ thân nóng rực lẳng lặng đặt giữa hai chân nàng.
Cho dù có nước bao vây xung quanh, nhưng Đoan Tĩnh vẫn có thể cảm nhận được cảm giác nóng bỏng khác thường, Đoan Tĩnh do bản thân tức giận nên chơi quá trớn, nên nàng hoảng loạn liên tục cầu xin, “Thôi mà, hôm nay đã làm rồi….Bể tắm là dùng để tắm gội, đừng làm nữa được không?”
“Không được. Đồ lừa đảo, hôm nay ta phải dạy dỗ nàng lại mới được.” Hoàng đế há miệng ngậm lấy vành tai Đoan Tĩnh rồi cọ xát giữa hai môi mình, hai tay hắn vòng lên trước ngực nàng, xoa nắn tuyết nhũ trong lòng bàn tay, hạ thân cứng rắn của hắn nhẹ nhàng cọ xát giữa hai cánh hoa yếu ớt, nhiệt đó nóng bỏng khiến Đoan Tĩnh nhịn không được co rúm người lại.
“Ưm, đừng mà, bên trong của con còn đau…” Đoan Tĩnh bị đè lên vách thành bể tắm, nức nở từ chối.
Hoàng đế nắm lấy đầu vú Đoan Tĩnh kéo nhẹ nói, “Kẻ lừa đảo, lúc nãy khi chỉnh sửa lại quần áo cho nàng ta đã nhìn thử, ngoại trừ hơi sưng ra thì không sao cả. Thao thêm một lần nữa nhé?”
Hoàng đế làm như đang trưng cầu ý kiến của Đoan Tĩnh nhưng thật ra hạ thân đã nóng lòng muốn xông vào, quy không ngừng cọ xát thăm dò cửa huyệt.
Quy đầu nhẹ nhàng đâm chọc, thỉnh thoảng còn đâm non nửa đầu khấc vào bên trong.
Đoan Tĩnh bị hắn ma xát khiến tiểu huyệt không ngừng khép mở, cảm giác trống rỗng truyền từ tiểu huyệt đến. Hoàng đế lại thử thăm dò vào sâu một chút, huyệt khẩu Đoan Tĩnh lập tức mút nhẹ lấy quy đầu của hắn, mút đến mã mắt hắn run rẩy, vài giọt dịch chảy ra trong vô thức, Đoan Tĩnh bị nóng đến run rẩy cả người, tiếng thở dốc bắt đầu trở nên dồn dập.

Bình luận (0)

Để lại bình luận