Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhìn xem, tiểu huyệt của con quen thuộc với Hoàng A Mã thế này mà, ta mới vào một chút, nó đã cắn chặt không muốn ta rời đi. Thao thêm một lần nữa được không?”
Đoan Tĩnh nức nở rên khẽ, tự nàng cũng biết bản thân không từ chối nổi, nên chỉ có thể đáng thương gật đầu nói, “Vậy, ngài nhẹ chút, ngày, ngày mai con còn muốn đi dạo trong vườn nữa…”
Hoàng đế có được sự đồng ý của Đoan Tĩnh thì vừa lòng nhếch mép, hắn lập tức vọt thẳng vào trong.
“Ư a…” Đoan Tĩnh bị hắn đâm đến kề sát vào vách bồn tắm, hai tay nàng nắm chặt thành bồn, một chân khó khăn cố gắng đứng thẳng.
Hoàng đế nằm sấp lên sống lưng trắng như tuyết của Đoan Tĩnh, từng nụ hôn nhỏ vụn rơi xuống gáy nàng, ngoài miệng thì khẩu thị tâm phi đáp ứng lời nàng, “Được, ta sẽ nhẹ…”
Tay lại không ngừng ép nàng dán sát thành bể, hạ thân không ngừng dùng sức dập tiểu huyệt.
Hoàng đế đong đưa hông va chạm, bụng nhỏ liên tục đập vào mông Đoan Tĩnh, nước ao bị khuấy động tạo thành những tiếng “bùm bùm bùm… có tiết tấu.
Sau bình phong, các cung nữ chưa trải đời đều cúi đầu không dám ngẩng lên, huấn luyện khắc nghiệt ép các nàng ấy thản nhiên đối mặt, mặt không đổi sắc, tận chức trách hầu hạ chủ tử, nhưng dù sao cũng chỉ là thiếu nữ đôi mươi, mặt ai nấy đều đỏ lựng trong vô thức.
Cạnh bể tắm, Đoan Tĩnh cắn đầu ngón tay, tiếng rên rỉ không ngừng trào ra khỏi miệng, nàng mê mang nâng mông tiện cho động tác hung mãnh của Hoàng đế.
Hoàng đế nhẹ nhàng đưa đẩy, hẩy hông có tiết tấu, hô hấp của hắn nặng nề, hơi thở nóng rực không ngừng phun lên tai Đoan Tĩnh, cảm giác ngứa ngáy cũng từ đó lan khắp cơ thể nàng.
“A… ư… ha…” Đoan Tĩnh rên rỉ, khoái cảm điên cuồng vọt từ nơi hai người giao hòa xông thẳng lên lớn não.
Chân nhỏ của Đoan Tĩnh bị Hoàng đế nhấc lên không ngừng đong đưa, động tác mãnh liệt của hắn khiến nàng nhanh chóng không chống đỡ nổi, một cơn sóng tình dâng lên khiến cả cơ thể nàng trở nên mất sức.
Thân thể mềm mại của nàng trượt từ từ xuống khỏi thành bể, Hoàng đế vội vàng giơ tay ra chặn lại, nâng nàng dậy, hắn thả chân nàng xuống, để hai chân nàng khép lại, đổi thành tư thế nằm sấp trên thành bể, mông nhổng cao, để tiểu huyệt đối diện với hạ thân mình.
Hoàng đế vỗ mông nhỏ của nàng một cái, Đoan Tĩnh bất mãn gồng cơ bắp trên người, Hoàng đế bị tiểu huyệt ép chặt sướng để than thở một hơi.
Vành mắt Đoan Tĩnh đỏ hồng, nàng tủi thân quay đầu nhìn về phía Hoàng đế chỉ trích, “Không được đánh mông con.”
Hoàng đế cười khẽ,đtrong lúc lơ đãng liền nhớ đến ký ức lúc trước.
Hắn giữ chặt bờ mông mượt mà của Đoan Tĩnh kéo nhẹ về phía sau, cắm côn thịt vào độ sâu chưa từng có.
“Ư a…” Hoa tâm mềm mại của Đoan Tĩnh bị đâm đến tê dại.
Đột nhiên, một tiếng “Bép..” thanh thúy vang lên, Hoàng đế chợt đánh lên mông vểnh của Đoan Tĩnh, hai cánh mông run lên, thịt mông lập tức trở nên đỏ hồng.
Tuy lực đánh không lớn, nhưng cảm giác rất xấu hổ.
Đoan Tĩnh lập tức vặn vẹo cơ thể, lắc mông muốn nhổ gậy thịt của Hoàng đế ra, “Đã nói là không được tét mông rồi mà, con ghét ngài, hu hu, không muốn làm với ngài nữa…”
Hoàng đế bị cặp mông không ngừng lắc lư và mị thịt bên trong tiểu huyệt cắn mút đến sướng khoái cực điểm, nghe Đoan Tĩnh nói thế thì buồn bực đánh nhẹ một cái nữa nói, “Không làm với ta thì làm với ai? Nàng còn dám nói linh tinh nữa thì đêm nay đừng hòng ngủ.”
Đoan Tĩnh mím môi, tủi hờn quay đầu nhìn hắn.
Hoàng đế híp mắt uy hiếp nhìn nàng.
Đoan Tĩnh lã chã chực khóc, nếu còn không nghe lời, nhìn dáng vẻ này của hắn sợ là nói được làm được.
Cuối cùng, Đoan Tĩnh không dám nếm thử kích thích một đêm không ngủ, nàng chỉ đành ngoan ngoãn nằm bò trên bờ, thả lỏng cơ thể nghênh đón cú húc của Hoàng đế, vẻ mặt đáng thương cầu xin, “Vậy, ngài nhanh lên, con mệt.”
Hoàng đế đáp cho có lệ, sau đó liên tục thúc hông chọc vào rút ra.
Tư thế tiến vào từ phía sau khiến côn thịt vào sâu hơn bình thường, mỗi khi Hoàng đế rút phân thân của mình ra, dòng nước dũng mãnh tràn vào tiểu huyệt bị thao mở của Đoan Tĩnh.
Mỗi khi Hoàng đế cắm vào, nước bên trong lại tràn ra từ nơi hai người kết hợp.
Nhưng cùng với tiết tấu ngày càng nhanh, nước ao không kịp chảy ra ngoài, bị lớn côn thịt của Hoàng đế cản lại, nước trong bể cũng theo đó chảy ngược vào trong hoa huyệt.
Tầng tầng lớp lớp mị thịt bên trong hoa huyệt Đoan Tĩnh kích động cắn chặt thân gậy của Hoàng đế, đồng thời cũng giữ lấy nước tích góp bên trong âm đạo.
Bụng nhỏ của Đoan Tĩnh bị nước chảy vào đến nhô lên, cảm giác chua xót no trướng đánh úp.
Hoàng đế cũng nhận thấy điểm khác thường, hắn tiến vào càng lúc càng khó khăn, mỗi khi hắn cắm đến tận cùng, áp lực của nước bên trong hoa huyệt như đang đối kháng với hắn.
Nước chảy vào ngày càng nhiều, lúc này Đoan Tĩnh mới nhận ra điểm không thích hợp.
Nàng bắt đầu xoắn chặt lấy thân gậy của Hoàng đế, ý muốn đẩy hắn ra ngoài, “Đừng, chờ một chút, nước vào, ưm… trướng quá, ngài ra ngoài đã…”
Nhưng Hoàng đế làm bộ mắt điếc tai ngơ, tiếp tục rút ra đâm vào.
Nước trong bên tiếp tục tràn vào, bụng nhỏ của Đoan Tĩnh đã gồ lên như phụ nữ mang thai, cảm giác no căng đè ép. Nàng vội vàng dùng tay đè lên bụng nhỏ, ý đồ muốn ép nước chảy ra khỏi cơ thể.
Nhưng chẳng có tác dụng gì, Hoàng đế chặn ở bên ngoài, thậm chí cách một lớp da bụng mà Đoan Tĩnh vẫn có thể sờ được hình dạng của cây gậy đang nằm trong thân thể mình.
Khi tay Đoan Tĩnh ấn xuống, áp lực bên trong tăng lên, Đoan Tĩnh ôm bụng rên rỉ yêu kiều, “Hu hu, trướng quá, lấy ra đi, ngài lấy ra ngoài đi…”
Hoàng đế lại cố nén cảm giác muốn bắn, sờ lên bụng nhỏ của Đoan Tĩnh, mặt không đổi sắc tiếp tục thao, thấp giọng dỗ dành, “Kiểu Nhi chịu được.”
Nước ọc ọc lắc lư trong bụng, cảm giác no căng khiến Đoan Tĩnh liên tục kêu rên, “A ha… đừng, đừng di chuyển nữa… con đau…”
“Tin tưởng Hoàng A Mã, Kiểu Nhi chịu được…” Hoàng đế chậm rãi cắm vào thêm một đoạn nữa, đè ép thân thể Đoan Tĩnh đến cực hạn.
Đoan Tĩnh bị trướng đến khó chịu, nàng nức khóc than, nằm ở bên cạnh ao không ngừng cầu xin, “Trướng quá, ngài lấy ra ngoài được không? Hu hu, lấy ra đi mà…”
Gân xanh trên thái dương Hoàng đế nổi lên chi chít, hạ thân đã đạt tới cực hạn.
Hắn cũng phải cố gắng nhẫn nhịn áp lực siêu mạnh bên trong cơ thể Đoan Tĩnh, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên, hắn dán môi lên tại Đoan Tĩnh, giọng nói trầm thấp dụ dỗ, “Kiểu Nhi, cầu xin ta. Cầu xin ta, rồi ta sẽ rút ra…” Đoan Tĩnh nghe vậy hai mắt mông lung đẫm lệ, vẻ mặt đáng thương quay lại cầu xin, “Cầu xin ngài đi ra…”
Hoàng đế không hài lòng, hắn đẩy hông về phía trước, đưa côn thịt vào sâu thêm một đoạn, “Kiểu Nhi cầu xin ai?”
Đoan Tĩnh rên lên một tiếng, cả người vô lực nằm sấp, cảm giác căng chướng khiến lớn não nàng trống rỗng, “Huyền Diệp, cầu xin Huyền Diệp đi ra…”
Hoàng đế vẫn không hài lòng nói, “Kiểu Nhi, nghĩ lại.”
Hoàng đế lại cắm vào thêm một đoạn nữa, hắn ngoáy côn thịt một vòng, quy đầu chuyển động cọ xát với mị thịt mẫn cảm bên trong hoa huyệt.
“A..” Đoan Tĩnh thất thần thét chói tai, cảm giác chua xót căng trướng khiến nàng sắp không chịu nổi, một dòng hoa dịch chảy tí tách từ trong cơ thể ra, xối trực tiếp lên quy đầu của Hoàng đế, nhưng gậy thịt vẫn luôn chặn bên ngoài cửa huyệt khiến hoa dịch không chảy ra ngoài được chỉ đành chảy ngược vào bên trong.
Đợt cao trào này như giọt nước tràn ly, hoa dịch chảy vào khiến bụng nhỏ của nàng nhô lên cao hơn, cơ thể Đoan Tĩnh cứng còng, tay để lên bụng nhỏ rên rỉ khó khăn, “Hoàng A Mã, cầu xin Hoàng A Mã ra ngoài… hu hu, Kiểu Nhi đau quá… Hoàng A Mã…”
“Lần sau có dám đối nghịch với Hoàng A Mã nữa không?” Hoàng đế nhân lúc cháy nhà đi hôi của hỏi.
Đoan Tĩnh liên tục lắc đầu, nức nở rên rỉ, “Không dám, không dám…”
“Sau này có tiếp tục cho Hoàng A Mã thao không?”
Đoan Tĩnh gật đầu như gà mổ thóc, “Vâng vâng.”
“Vâng cái gì? Hoàng A Mã không hiểu?” Hoàng đế thong thả cọ xát, nhất định phải ép Đoan Tĩnh chính miệng nói ra.
“Cho Hoàng A Mã, Kiểu Nhi, sau này Kiểu Nhi sẽ cho Hoàng A Mã thao… hu hu…” Đoan Tĩnh gian nan nói, vừa dứt lời đã nhịn không được xấu hổ và giận dữ khóc thành tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận