Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng Hoàng đế cũng cảm thấy hài lòng, hắn giữ nguyên tư thế cắm vào, bế Đoan Tĩnh lên xoay người nàng lại, để nàng đối diện với mặt mình.
Côn thịt xoay tròn trong tiểu huyệt một vòng, cảm giác điên cuồng cọ xát khiến Đoan Tĩnh liên tục rên rỉ, nước mắt lưng tròng.
Hoàng đế trấn an hôn lên khóe môi nàng, trong đôi mắt hẹp dài tràn ngập thỏa mãn, “Kiểu Nhi, có phải ta đã nói trước với nàng, hôm nay ta nhất định phải nghe nàng gọi Hoàng A Mã không hả? Ngoan, kêu thêm vài tiếng nữa, Hoàng A Mã mới có sức rút ra… bằng không, hôm nay cứ để thế này đi ngủ.”
Nước mắt tích tụ bên trong hốc mắt, quả thật ở trên giường nam nhân này bá đạo đến cực điểm, không làm hắn vừa lòng thì hắn sẽ tuyệt đối không bỏ qua.
Vì muốn nghe nàng gọi một tiếng Hoàng A Mã mà hắn cứ cắm bên trong không chịu lấy ra.
Đoan Tĩnh nức nở, tay ôm chặt cổ hắn, nũng nịu cầu xin hắn, “Hoàng A Mã, rút ra được không? Hoàng A Mã, nữ nhi khó chịu, cầu xin ngài…”
Nàng biết rõ cẩu nam nhân này muốn nghe điều gì.
Người dưới mái hiên người khác, không thể không cúi đầu.
Hoàng đế nghe thấy Đoan Tĩnh tự xưng là “nữ nhi”, lớn não bị kích thích, côn thịt bên dưới cũng sưng to một vòng, chặn bên ngoài khiến Đoan Tĩnh liên tục hút khí.
“Ưm… mau rút ra, Hoàng A Mã, cầu xin ngài…”
Hoàng đế cũng bị tiểu huyệt cắn đến đau nhẹ, hắn nâng mông nhỏ của Đoan Tĩnh lên đặt trên bờ, sau đó đứng trong nước từ từ rút phân thân của mình ra.
Cũng không biết nguyên nhân vì sao, Hoàng đế gồng mình rút ra, Đoan Tĩnh lại mút chặt không buông, côn thịt dưới thế giằng co của hai người vào không được mà rút ra cũng không xong.
Hoàng đế vừa di chuyển một chút, Đoan Tĩnh đã cảm thấy trướng đau, nàng nức nở khóc nấc lên, “Hu hu, mau đi ra ngoài…”
Nàng vừa khóc vừa cắn chặt, Hoàng đế vội vàng cúi người ngậm lấy nộn nhũ của nàng, khiêu khích trấn an, muốn nàng thả lỏng cơ thể.
Núm vú đã bị Hoàng đế mút cho sưng đỏ từ lúc còn ở trên thuyền, hiện giờ vẫn còn sưng đau, đầu lưỡi của Hoàng đế vừa chạm vào núm vú đã khiến lực chú ý của Đoan Tĩnh rời đi.
Hoàng đế thấy có hiệu quả bèn ngay lập tức thò mặt hôn lên miệng nhỏ của Đoan Tĩnh, không ngừng liếm mút.
Một lúc lâu sau, Đoan Tĩnh mới thả lỏng cơ thể được.
Hoàng đế nhân cơ hội đó chậm rãi rút nơi riêng tư của mình ra, thân gậy gian nan đi ra chầm chậm.
Một lát sau, “ba” một tiếng, cuối cùng côn thịt cũng bị rút hết ra ngoài. Ra khỏi vòng ôm ấm áp, côn thịt bất mãn nảy lên hai cái.
Nhưng Đoan Tĩnh cũng không vì vậy mà cảm thấy nhẹ nhàng, cảm giác no trướng vẫn giữ y nguyên, nàng khóc thút thít cầu xin, “Khó chịu, vẫn khó chịu quá… Hoàng A Mã cứu Kiểu Nhi… hu hu…”
Hoàng đế cũng hơi hoảng sợ, hắn vội vàng duỗi ngón tay ra tách hoa môi Đoan Tĩnh sang hai bên, cúi người quan sát, mị thịt trong huyệt khẩu bị Hoàng đế thao đến kích động thít chặt lại, chậm rãi lấp kín đường đi Hoàng đế mới vừa căng ra.
Đây cũng là lí do vì sao mỗi lần Hoàng đế cắm côn thịt vào trong cơ thể Đoan Tĩnh, đều cảm thấy giống như đang thao xử nữ vậy.
Cơ thể nàng mang danh khí, vô cùng chặt chẽ, năng lực hồi phục nhanh kinh người.
Có lẽ là do mị thịt chặn lại nước trong thân thể nàng.
Ánh mắt Hoàng đế trở nên sâu thẳm, ngay sau đó hắn vươn hai ngón tay ra thăm dò vào tiểu huyệt Đoan Tĩnh, Đoan Tĩnh vô lực thấp giọng nức nở.
Ngón tay Hoàng đế lướt qua vách động mềm ướt, khó khăn lột mị thịt đang khép kín ra một cái khe hở.
Nước bị tắc nghẽn hồi lâu cuối cùng cũng phun trào dưới áp lực mạnh mẽ.
Dòng nước bắn thẳng ra ngoài, vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp.
Đoan Tĩnh thất thần, cơ thể run rẩy không ngừng bài tiết chất lỏng, bụng nhỏ nhô lên cuối cùng cũng trở nên bằng phẳng.
Hoàng đế kinh ngạc vui mừng thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, hắn đảo mắt, liếm khóe môi, trong đầu lóe lên một ý tưởng tuyệt vời.
Thừa dịp tinh thần Đoan Tĩnh còn chưa kịp tỉnh táo, hắn vớt lớn vài cánh hoa đỏ tươi trong bể tắm lên, hứng thú bừng bừng đặt nó lên hoa huyệt Đoan Tĩnh.
Sự đối lập giữa sắc trắng và đỏ khiến hai mắt Hoàng đế bao phủ sương đen dày đặc.
Hắn cười xấu xa vươn một ngón tay ra đẩy cánh hoa hồng chậm rãi đi vào huyệt khẩu Đoan Tĩnh.
Cánh hoa bị mút nhẹ, kết hợp với tiếng thở dốc của Đoan Tĩnh, tựa như một đóa hồng tuyệt sắc.
Hạ thân Hoàng đế kích động đến liên tục nảy lên, sau đó hắn chống tay lên thành bể tắm nhảy cả người lên trên, lưu loát bế Đoan Tĩnh lên rồi đặt nàng xuống chiếc giường thấp thường dùng để nghỉ ngơi bên cạnh bể tắm, hắn để Đoan Tĩnh nằm thẳng, tách hai chân nàng ta, nửa quỳ nửa ngồi ngay giữa hai chân nàng, tay nắm côn thịt từ từ đẩy cả cánh hoa vào trong.
“A ha…” Hai mắt Đoan Tĩnh mê ly, vô lực nắm chặt mép giường.
Cánh hoa bị đẩy vào trong, bề mặt cánh hoa tiếp xúc với mị thịt, dị vật ở bên trong khiến Đoan Tĩnh nhíu mày, “Ưm, ngài, ngài lại làm gì nữa vậy?”
Hoàng đế cúi người, dùng cơ thể to lớn của mình che đi toàn bộ cơ thể nàng, hạ thân không ngừng đong đưa, miệng dán lên tai nàng thở dốc nói, “Ha, Kiểu Nhi, Hoàng A Mã đang ép nước.”
“Cái gì? Nước gì?” Đoan Tĩnh cảm thấy khó hiểu hỏi lại hắn.
Hoàng đế chui đầu vào giữa hai bầu ngực của nàng, buồn cười nói, “Nước hoa hồng… Hoàng A Mã muốn Kiểu Nhi ép nước hoa hồng.”
Đoan Tĩnh lập tức cảm thấy có điểm không thích hợp, nàng giãy giụa nghiêng đầu nhìn thử.
Đoan Tĩnh ngoái đầu nhìn thì thấy nơi hai người gắn kết có dòng nước màu hồng nhạt bị côn thịt của Hoàng đế kéo ra ngoài, hắn liên tục giã vào những cánh hoa mỏng manh trong cơ thể Đoan Tĩnh, côn thịt khuấy đảo, cánh hoa hòa lẫn dịch dâm liền tạo nên tuyệt tác dâm mĩ.
Những cánh hoa nát bấy bị thân gậy của Hoàng đế kéo ra, chẳng bao lâu sao lại bị hắn đẩy vào bên trong tiểu huyệt một lần nữa, xung quanh huyệt khẩu dính đầy nước hoa hồng, thoạt nhìn giống như tiểu huyệt đang phun ngọc vậy.
“Ngài.” Đoan Tĩnh tức giận cào hắn vài đường, “Ngài hạ lưu!”
Hoàng đế không đau không ngứa cười khẽ, ngay sau đó kéo bàn tay không an phận của nàng lên đỉnh đầu, đồng thời cơ ngực cứng rắn của hắn đè lên sóng nhũ mềm mại của nàng, dụ dỗ, “Ngoan, Hoàng A Mã đảm bảo sẽ uống sạch.”
Dứt lời hắn thẳng eo, điên cuồng tăng tốc độ ép nước.
Hai chân Đoan Tĩnh vô lực đặt ngang hông hắn, chẳng bao lâu sau đã bị thao đến cả người mềm nhũn, miệng không ngừng rên rỉ.
Chiếc giường bên dưới không ngừng kêu “kẽo kẹt” hòa lẫn với tiếng cắm “bạch bạch bạch” vang vọng khắp phòng tắm.
Nước nóng bốc hơi, mây mù lượn lờ.
Các cung nữ bên ngoài bình phong thi nhau cúi đầu, hô hấp cũng rối loạn trong vô thức.
“Ha…” Hoàng đế thao thêm nửa canh giờ nữa, chiếc giường cũng phải oán thán với năng lực kéo dài của hắn, tiết tấu của hắn càng lúc càng nhanh, chẳng bao lâu đã vọt lên đỉnh.
Hoàng đế sướng đến gầm lên, “Ha, Kiểu Nhi, Hoàng A Mã bắn cho con được không?”
Hai mắt Đoan Tĩnh mê ly, cơ thể xụi lơ nằm sõng xoài trên giường không ngừng đong đưa theo động tác của Hoàng đế, nàng khép hờ hai mắt, môi anh đào khẽ nhếch lên, hiển nhiên là đã bị thao đến mơ hồ.
Nghe thấy Hoàng đế nói muốn bắn, cuối cùng nàng cũng cảm thấy may mắn vì sắp được giải thoát, hai chân vô lực tách ra thời gian dài khiến cơ bắp căng cứng, không cách nào khép lại được.
Đoan Tĩnh mệt mỏi gật đầu lia lịa, “Được, Hoàng A Mã, mau bắn cho Kiểu Nhi… Kiểu Nhi mệt mỏi quá…”
Cho dù hắn làm gì cũng được, mau bắn ra đi, nàng buồn ngủ sắp chết rồi…
Hoàng đế nghe vậy thì thở dồn dập, hắn giã mạnh thêm vài cái rồi nhanh chóng rút ra, vừa sóc lớn dương vật thô dài, vừa nhanh chân vòng lên trước mặt nàng.
Hai mắt Đoan Tĩnh trợn tròn, côn thịt thô dài ở trên đỉnh đầu nàng, vẻ mặt Hoàng đế điên cuồng, còn mang theo mê loạn khi sắp đạt cao trào.
Hắn vậy mà muốn bắn lên mặt nàng?

Bình luận (0)

Để lại bình luận