Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đoan Tĩnh liên tục lắc đầu, “Hoàng A Mã, đừng mà!”
Đã chậm.
Tinh dịch bắn ra, bắn thẳng lên đầu Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh vội vàng nhắm mắt tránh né, tinh dịch của Hoàng đế vừa đặc vừa nhiều, lực bắn cũng nhanh và mạnh, tinh dịch sền sệt không ngừng bắn lên mặt Đoan Tĩnh, chẳng mấy chốc cả khuôn mặt nàng đã bị một lớp dịch trong suốt bao phủ.
Hoàng đế còn chưa thỏa mãn, hắn gầm nhẹ vuốt dương vật lên xuống, dòng tinh tiếp tục phun đầy khuôn mặt nhỏ của Đoan Tĩnh.
Mãi mới bắn xong, cuối cùng côn thịt của Hoàng đế cũng mềm xuống, dài ngoằng rũ ở giữa háng.
Hắn nhìn khuôn mặt đính dầy tinh dịch đặc sệt của Đoan Tĩnh, hài lòng nhếch mép nói, “Kiểu Nhi, há miệng.”
Đoan Tĩnh liên tục lắc đầu, nàng liều chết mím môi không muốn mở ra, tinh dịch trên mặt bắt đầu thi nhau chảy xuống cổ nàng.
Nếu lúc này mà há miệng ra, e là đống tinh này sẽ chảy hết vào miệng nàng, nàng không thèm ăn thứ này!
Hoàng đế bất mãn nhéo má nàng, giọng nói đầy vẻ tiếc nuối, “Con không ăn đồ của Hoàng A Mã, vậy Hoàng A Mã đành ăn của Kiểu Nhi.”
Dứt lời, hắn tách hai chân Đoan Tĩnh ra, cúi người xuống ngậm lấy hoa huyệt của nàng, hắn há to miệng mút lấy nước hoa hồng trong cơ thể nàng, trong lúc liếm còn cố ý tạo ra âm thanh ‘chùn chụt’.
Điều này khiến Đoan Tĩnh cảm thấy xấu hổ muốn chết, nàng kẹp chặt hai chân, lắc đầu nguầy nguậy, “Đừng, đừng liếm mà…”
Hoàng đế lại không chịu bỏ qua, hắn duỗi đầu lưỡi ra cẩn thận tìm kiếm nước hoa từ trong ra ngoài, liếm tiểu huyệt của Đoan Tĩnh đến sạch bóng.
Nước hoa hồng mang theo một mùi hương thanh mát và vị chát nhẹ, hòa quyện với mùi mật đào thơm nức mũi trong cơ thể Đoan Tĩnh, hỗn hợp dâm loạn khiến tinh thần phần chấn, vừa quyến rũ vừa say lòng người.
Dưới kỹ xảo thưởng hoa của Hoàng đế, hai chân Đoan Tĩnh vô lực run rẩy, nàng nắm chặt thành giường bên dưới trong vô thức, nhịn không được ngửa đầu thét chói tai, thân thể không ngừng run rẩy, không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu nàng bị Hoàng đế đưa lên đỉnh rồi.
Ngực Đoan Tĩnh phập phồng, hơi thở dồn dập, hai mắt mỏi mệt khép lại, môi anh đào nhếch lên, để mặc tinh dịch chảy vào trong miệng.
Ngay sau đó ý thức của nàng dần tan rã, nàng hôn mê bất tỉnh…
…….
Lúc tỉnh lại, bản thân đã nằm trên giường.
Đoan Tĩnh mê mang trợn trừng hai mắt, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chói chang, hiển nhiên đã sắp đến trưa.
Nàng mệt mỏi ngồi dậy, cơ thể khoan khoái nhẹ nhàng, không biết ai đã thay cho nàng bộ đồ ngủ hoa hải đường màu hồng phấn này nữa.
Cạnh mép giường có đặt một bình hoa sứ màu thiên thanh, bên trong bình cắm mấy bông sen hôm qua họ mới hái, ánh nắng làm nổi bật vẻ dịu dàng của sen.
Eo Đoan Tĩnh nhức mỏi, nàng khó nhọc nhích người muốn xuống giường, nhưng hai chân run rẩy không khép hẳn vào được,nàng vừa di chuyển, nơi giữa hai chân lập tức truyền đến cảm giác chua xót, giống hệt như cảm giác trướng lúc trước vậy.
Đoan Tĩnh cắn môi, âm thầm ghét bỏ Hoàng đế háo sắc, lần nào cũng như lần nấy, ham muốn vừa nhiều vừa hung bạo, khiến cho nàng khó chịu muốn chết.
Có lẽ do lâu rồi không chạm vào nàng, hôm qua biến hóa đa dạng đủ các kiểu tư thế, thao đến mức nàng bị ngất xỉu mới thôi.
Đoan Tĩnh nhíu mày, dịch người thêm chút nữa mới thình lình phát hiện điểm bất thường, nàng cảm nhận được dị vật bên dưới hạ thân.
Đoan Tĩnh gian nan duỗi tay xuống phía dưới sờ thử, mới phát hiện bên dưới hạ thân trơn bóng, dường như có một vật thể thon dài bị kẹt bên trong, nàng kéo nhẹ một cái, hoa huyệt đau nhói.
Đoan Tĩnh thở dốc, tay xốc chăn lên, cúi đầu xuống nhìn, một đóa sen chớm nở đang cắm bên trong hoa huyệt nàng, cuống hoa mượt mà ở sâu trong hoa huyệt, đóa hoa nhút nhát nở rộ bên ngoài huyệt khẩu.
Nếu bỏ qua cơn tức giận đang bốc lên đỉnh đầu của Đoan Tĩnh bây giờ thì quả thật hình ảnh này mang đến một mỹ cảm giác.
Đoan Tĩnh cắn răng khó nhọc rút hoa sen ra, cuống hoa trơn nhẵn được bao bọc một lớp dịch nhờ trong suốt, cũng không biết nó đã ở trong cơ thể nàng bao lâu rồi.
Đoan Tĩnh nắm chặt đóa hoa kia, nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua bình hoa sen cắm cạnh mép giường, tức đến nghiến răng nghiến lợi gào lên, “Ái Tân Giác La Huyền Diệp!”
“Công chúa?”
Từ sáng đến giờ Lục Y và Hồng Tụ ở ngoại thất cùng nhau thắt đồng tâm kết, đồng thời canh giữ bên ngoài phòng Đoan Tĩnh.
Hồng Tụ tự biết bản thân là người đến sau, không được tín nhiệm nhiều như Lục Y, cho nên không tranh không giành, luôn để Lục Y dẫn đầu.
Chỉ số thông minh cảm xúc của nàng ấy cao, gặp ai cũng mỉm cười, tính tình trầm tĩnh. May mà Lục Y tốt tính, Hồng Tụ là người Hoàng đế phái đến, đáng để tín nhiệm, vậy nên Lục Y nhanh chóng đón nhận Hồng Tụ.
Nghe thấy tiếng động phát ra từ bên trong, Lục Y và Hồng Tụ vội vàng buông việc trong tay xuống, nhanh chân đi vào nội thất.
“Công chúa, ngài tỉnh rồi sao?” Lục Y vội vàng tiến lên, muốn hầu hạ Đoan Tĩnh mặc y phục. Đoan Tĩnh buồn bực ngắt cánh hoa hỏi, “Hắn đâu rồi?”
Lục Y ngẩn người, nàng ấy không biết sao Đoan Tĩnh lại buồn bực ngắt cánh hoa.
Hồng Tụ nhanh chóng hiểu ra “hắn” trong miệng Đoan Tĩnh chỉ ai, nàng ấy vội nói, “Hôm qua Hoàng thượng bế công chúa về, sau đó ôm ngài ngủ. Sáng sớm hôm nay, ngài ấy đến Cửu kinh tam sự điện nghe chúng quan báo cáo, lúc đi ngài ấy còn dặn bọn nô tỳ không được quấy rầy ngài nữa.”
Đoan Tĩnh gian nan đứng dậy, nàng nhanh chóng mặc y phục vào dưới sự hầu hạ của Lục Y, sau đó đẩy bàn tay
Hồng Tụ đang cầm lược ra, mái tóc đen nhánh xõa bung, chân trần dẫm lên giày, vẻ mặt ghét bỏ cầm lấy đóa sen kia rồi chân chạy đến thư phòng.
“Công chúa?” Hồng Tụ cầm lược đứng ngây ra như phỗng.
“Không cần đi theo, lát nữa búi tóc cũng được.” Đoan Tĩnh chạy một mạch, nói mà chẳng thèm quay đầu lại.
Hiện giờ nàng có việc quan trọng hơn cần xử lý!
Nhìn dáng vẻ hấp tấp của Đoan Tĩnh, Lục Y và Hồng Tụ nhìn nhau.
….
Trong thư phòng, Hoàng đế bưng chung trà lên, lưng dựa vào ghế bành nhấp một ngụm.
Bên cạnh là Dụ thân vương Phúc Toàn vốn nên đóng cửa ăn năn tại nhà, giờ lại ngồi chiễm chệ ở đây, vẻ mặt hưởng thụ phẩm trà.
“Nếu Nhị ca thích thì uống nhiều một chút. Lương Cửu Công, lát nữa đưa nửa cân trà này cho Dụ thân vương. Hoàng đế mỉm cười nói.
“Dạ vâng.” Lương Cửu Công khom người đáp.
Phúc Toàn cũng không khách khí, mỉm cười nhận tấm lòng của Hoàng đế, “Loại trà này của Hoàng thượng không phải ai cũng được nếm thử, thần đa tạ long ân.”
Hoàng đế xua tay, ” Người một nhà không cần khách khí. Mấy hôm nay Nhị ca cứ nghỉ ngơi cho thật tốt, tà tâm của Cát Nhĩ Đan chưa chết, ngày sau nhất định sẽ còn đến nữa, đến lúc đó còn phải trông cậy vào nhị ca triển lộ oai phong.
Phúc Toàn vội vàng buông chung trà, quỳ xuống đất tạ ơn, “Cảm tạ Hoàng thượng đã tin tưởng, không chỉ không trách cứ lỗi lầm thần gây ra, ngược lại còn giao trọng trách nặng nề cho thần, thần cảm động đến rơi nước mắt, thần chắc chắn sẽ cúc cung  tận tụy đến hơi thở cuối cùng vì Hoàng thượng, vì Đại Thanh!”
Hoàng đế vội vàng đứng dậy tiến về phía trước đỡ Phúc Toàn, “Nhị ca quá lời. Đừng đề cập đến những chuyện đó, gần đây trẫm mới tìm được một bức ” thước hoa thu sắc đồ ” của Triệu Mạnh Phủ, là do Nội vụ phủ tìm được từ dân gian, Nhị ca là có muốn nhìn thử một cái không?”
Phúc Toàn nghe vậy thì cảm thấy hứng thú, gật gù đáp, “Sao có thể không xem tranh của Triệu Mạnh Phủ được chứ, ta phải đánh giá cẩn thận một phen mới được.”
Hoàng đế mỉm cười nói, “Lương Cửu Công, mang bức tranh kia ra để Dụ thân vương nhìn thử.”
Lương Cửu Công cẩn thận lấy một cuộn giấy từ trong hộp gỗ ra, trải lên mặt bàn Hoàng đế đang ngồi.
Hoàng đế duỗi tay, “Nhị ca, mời.”
Phúc Toàn mỉm cười nói, “Cung kính không bằng tuân lệnh.”
Hoàng đế mỉm cười gật đầu.
Dụ thân vương đang định tiến lên thì đột nhiên những tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dồn dập truyền đến, tiểu thái giám canh cửa còn chưa kịp thông báo, cửa phòng đã “kẽo kẹt” một tiếng, cửa bị đẩy từ bên ngoài vào.
Trong mắt Hoàng đế mang theo sự phẫn nộ, hắn xoay người định phát hỏa, thì lại thấy Đoan Tĩnh nhỏ xinh đứng ngoài cửa, buồn bực cầm đóa sen sáng sớm hôm nay hắn nhất thời hứng khởi nhét vào trong thân thể nàng ném về phía hắn, giọng nói mềm mại chỉ trích, “Ngài là cái đồ khốn khiếp!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận