Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng đế lắc người sang một bên, nghiêng đầu bắt lấy đóa hoa sen kia, trong mắt toát ra vẻ chột dạ.
Nhìn Đoan Tĩnh trước mặt, mái tóc đen dài rối tung, quần áo bất chỉnh trước mặt, Hoàng đế nhanh chóng phản ứng lại, nơi này còn có những người khác nữa. Hắn ngay lập tức liếc mắt nhìn Phúc Toàn, sau đó nhanh chân tiến lên, ôm cả người Đoan Tĩnh vào ngực mình, bọc nàng kín mít không lộ ra chút nào.
Đoan Tĩnh cứng còng cả người, nàng tức giận ném hoa đi mới nhìn thấy một nam tử trung niên vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mặt, đang nghẹn họng nhìn nàng trân trối.
Lúc này Đoan Tĩnh mới ý thức được sự tình không đúng, nàng lập tức lấy tay che mặt, xấu hổ và giận dữ vùi đầu nhào vào lồng ngực Hoàng đế.
Đám tiểu thái giám ngoài cửa chảy mồ hôi đầy đầu, sợ hãi quỳ rạp xuống đất, bọn họ đều là thân tín của Hoàng đế, lúc trước Hoàng đế đã từng dặn dò, công chúa chính là nữ chủ nhân của Sướng Xuân Viên này, công chúa muốn đi đâu thì đi đó, tất cả mọi chuyện đều nghe theo công chúa.
Vì thế, lúc nãy khi họ vừa nhìn thấy công chúa nổi giận đùng đùng phi tới, mới không dám cản lại, mà cũng không dám không thông báo.
Nhưng phải thông báo thế nào đây?
Đây là vấn đề nan giải.
Ai ngờ còn chưa nghĩ được cách đối phó, công chúa đã trực tiếp đẩy cửa xông vào, mà Dụ thân vương vừa hay cũng ở đây, bây giờ phải làm thế nào mới tốt đây?
Đám tiểu thái giám hoảng loạn, chân tay luống cuống, mà Hoàng đế lại ra vẻ trấn định.
Hắn vuốt mái tóc dài của Đoan Tĩnh, che chắn nàng kín mít trong ngực mình, bình tĩnh quay đầu gật đầu với Dụ thân vương nói, “Nhị ca, trẫm còn có chút việc, Nhị ca cứ xem từ từ, trẫm đi trước đây.”
Sau đó lại tiếp tục dặn dò Lương Cửu Công, “Hầu hạ Vương gia cho thật tốt. Lát nữa bức tranh này lại đưa cho Dụ thân vương mang về Vương phủ để Dụ thân vương từ từ thưởng thức.”
Lúc này Dụ thân vương mới lấy lại tinh thần, trong mắt là sự vui vẻ không giấu nổi, ngoài mặt lại liên tục xua tay, từ chối nói, “Ôi chao ôi chao, quân tử không tranh giành thứ mà người khác yêu thích, không được không được, bức tranh này vừa nhìn đã biết đây là bảo vật của Hoàng thượng, thần nào dám lấy đi chứ?”
Hoàng đế lại tỏ vẻ thản nhiên, cười nói, “Có gì đâu. Nhị ca thích thì cứ việc lấy. Vốn dĩ Nhị ca đóng cửa không ra ngoài, cách với mọi người đã rất buồn tẻ, nhàm chán. Bức tranh này coi như là đưa cho Nhị ca giết thời gian, rất thích hợp.” Dường như trong lời nói của Hoàng đế chứa ẩn ý.
Dụ thân vương ra vẻ nghe không hiểu, mỉm cười liên tục chắp tay nói, “Vậy thần mà từ chối thì có vẻ bất kính.”
Hoàng đế nhếch mép gật đầu, ngay sau đó liền ôm Đoan Tĩnh rời đi.
Từ đầu đến cuối Đoan Tĩnh đều ngoan ngoãn rúc trong ngực hắn, không dám động đậy.
Sau khi rời khỏi thư phòng, Hoàng đế mới buồn bực vuốt ve mông nhỏ của Đoan Tĩnh than, “Trẫm mới nhận bức tranh kia, chưa nóng tay đã phải đưa cho Dụ thân vương, đúng là hời cho hắn mà. Con nói thử xem, con bồi thường cho  A Mã thế nào đây?”
Đoan Tĩnh ôm cổ hắn, chui đầu vào ngực hắn, nhất quyết không chịu ngẩng đầu, “Không phải đều do ngài sao, nếu ngài không… không làm vậy! Sao con có thế tức giận chạy đi tìm ngài được?”
“Ta thế nào?” Hoàng đế vừa nói vừa vỗ nhẹ mông nhỏ của nàng, “Nàng vậy mà còn quay qua trách ta?”
Đoan Tĩnh sợ hãi che mông, nghiêng đầu nhìn hắn, tủi thân nói, “… Rõ ràng đều do ngài.”
“Hửm?” Mắt phượng của Hoàng đế híp lại, cho dù là nguyên nhân là do hắn, hắn cũng tuyệt đối không thừa nhận. Đoan Tĩnh mếu máo không dám phản bác lại.
Vì thế, nàng sợ hãi hôn một cái lên sườn mặt lạnh lùng của hắn nói, “Vậy, con vẽ một bức tranh với ngài nhé…” Nghe Đoan Tĩnh nói vậy, Hoàng đế nhếch mép, lòng mềm nhũn đến rối tinh rối mù.
Trong ánh mắt hắn chứa đầy sự cưng chiều, hôn lên môi nàng một cái, ngoài miệng lại trêu chọc, “Đó chính là tranh của Triệu Mạnh Phủ, ra giá bao nhiêu cũng không có ai bán, nghìn vàng cũng không mua nổi, nàng bồi thường thế nào?”
“Hả?” Đoan Tĩnh ngốc nghếch tròn mắt há hốc miệng, “Sao lại mắc như vậy.”
Hoàng đế cười ha hả, “Làm sao hả? Bán nàng đi cũng mua không nổi.”
Đoan Tĩnh chớp mắt, sau đó kiên cường phản bác, “Vậy, vậy ngài cắm hoa như lúc sáng khiến con, con rất đau! Ngài cũng phải bồi thường tổn thất cho con.” Đoan Tĩnh kiên định nhìn Hoàng đế nói.
Hoàng đế bật cười, cầm lấy đóa hoa sen Đoan Tĩnh mới ném lúc nãy để lên chóp mũi ngửi thử, sau đó thì thầm vào tai Đoan Tĩnh với vẻ mặt nghiêm túc, “Hừm, sao ta lại ngửi thấy mùi thơm của Kiểu Nhi ở trên hoa sen nhỏ? Mùi nồng thế này, có phải suýt chút nữa sen đã chết chìm trong cơ thể nàng rồi đúng không?”
Đoan Tĩnh tức giận trợn tròn hai mắt, chột dạ cao giọng nói, “Không có!”
Hoàng đế cười ha hả, ôm Đoan Tĩnh xoay vài vòng.
“Á…” Mái tóc Đoan Tĩnh bay phấp phới trong không trung, tay nàng bám chặt lấy bả vai của Hoàng đế, oán giận nói “Chóng mặt, con chóng mặt… mau dừng lại, dừng lại.”
Hoàng đế quay chậm lại, cuối cùng dừng hẳn, hắn mỉm cười cài hoa lên tai Đoan Tĩnh, hứng thú tán thưởng, “Kiểu Nhi còn đẹp hơn đóa hoa này. Hay là Kiểu Nhi dùng bản thân bồi thường cho bức tranh kia nhé.”
Ánh mắt Đoan Tĩnh lộ vẻ ghét bỏ cầm đóa sen kia trong tay, nhưng trong lòng lại dâng lên sự ấm áp, nàng ôm cổ Hoàng đế, đặt cằm lên đầu vai hắn, “Ưm, khởi giá đi, Tiểu Huyền Tử.”
Hoàng đế nghe vậy bèn cắn má nàng, mãi đến khi cắn mút cả khuôn mặt nàng đến đỏ rực mới thả ra, nhìn khuôn mặt Đoan Tĩnh đỏ rực như khỉ đít đỏ, cười nói, “Này thì nói năng linh tinh.”
Đoan Tĩnh u oán xoa xoa khuôn mặt nhỏ, chui đầu vào lồng ngực hắn.
Hoàng đế bế Đoan Tĩnh đi về phía tẩm điện, mới vừa bước qua ngạch cửa đã nghe thấy Đoan Tĩnh ồn ào. “Ấy ấy… khoan đã.”
“Tiểu tổ tông, lại làm sao nữa?” Hoàng đế bất đắc dĩ cúi đầu nhìn thiếu nữ mềm mại trong ngực.
Đôi mắt Đoan Tĩnh ngập nước ngẩng đầu nhìn hắn nói, “Rớt, rớt giày..”
Ánh mắt Hoàng đế lộ bẻ bất đắc dĩ, “Vội vàng hấp tấp, giày cũng không mang đàng hoàng, nếu như bị cộm chân, xem nàng có khóc hết nước mắt không”
Hoàng đế lầu bà lầu bàu đặt Đoan Tĩnh lên giường, sau đó quay lại tìm đôi giày nàng làm rơi.
Giày rơi cách đó không xa, chẳng bao lâu sau Hoàng đế đã xách theo một chiếc giày ung dung thong thả quay về. Sau đấy hắn quỳ một gối xuống đất, tự tay cầm chiếc giày kia mang vào đôi chân nhỏ xinh của Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh mất tự nhiên rụt rụt bàn chân lại, “Con, tự con mang được…”
Hoàng đế liếc mắt nhìn nàng một cái nói, “Không được lộn xộn.”
Sau đó, hắn cẩn thận mang giày cho Đoan Tĩnh, sau khi mang xong còn cúi đầu hôn lên mu bàn chân trắng nõn của nàng một cái.
Đoan Tĩnh mím môi, mất tự nhiên cúi đầu.
Hoàng đế mang giày cho Đoan Tĩnh xong thì đứng dậy ngồi xuống bên cạnh nàng.
Sương mù bao phủ trong mắt Đoan Tĩnh trong vô thức, ngay sau đó nàng bổ nhào vào ngực Hoàng đế nức nở khóc nấc lên.
Đừng đối xử tốt với nàng như vậy, bằng không sau này nàng sẽ luyến tiếc.
“Kiểu Nhi, sao lại khóc nữa rồi…” Hoàng đế thở dài, dịu dàng lau nước mắt cho nàng, “Nàng đúng là làm từ nước mà.”
Đoan Tĩnh nằm trong ngực hắn, nức nở ngẩng đầu, trong mắt là sương mù mênh mông, nàng nhìn hắn hỏi, “… Hình như lúc nãy Nhị bá nhìn thấy con, cũng không biết Nhị bá có nhận ra con không nữa?”
Hoàng đế vuốt ve tóc nàng, khẳng định, “Hắn biết rồi. Có khả năng còn sớm hơn hôm nay…”
Có lẽ là từ lần Nguyên tịch đó, Hoàng đế nhạy bén nhớ đến lần ngẫu nhiên gặp mặt đó.
Lúc nãy khi Đoan Tĩnh vọt vào trong phòng, trong khoảnh khắc chớp nhoáng đó, Hoàng đế đã quét mắt nhìn thử vẻ mặt của Phúc Toàn, không có kinh ngạc, ngược lại theo phản xạ nhìn về phía hắn.
“Hả?” Đoan Tĩnh ngơ ngẩn nhìn Hoàng đế.
Hoàng đế vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Đoan Tĩnh, trấn an, “Cũng do ta không tốt, còn tưởng rằng nàng sẽ tỉnh lại trễ hơn, nên mới không nói cho nàng biết. Có điều, Nhị bá của nàng cũng là người thông minh, trước kia không nói, sau này cũng vậy. Sau này Hoàng A Mã sẽ đến Đạm Ninh Cư tiếp khách, đảm bảo sẽ không lặp lại chuyện này nữa.
Đoan Tĩnh ngoan ngoãn gật đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận