Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu giờ trưa, Hoàng đế vừa quay về thì nhận được lễ vật muộn này của Đoan Tĩnh.
Trong mắt hắn là sự vui mừng không giấu được, hắn nhanh chóng phân phó người hầu thay bộ xiêm y Đoan Tĩnh mới may cho mình, đồng thời đeo đai lưng nàng thêu lên.
Màu xanh đá dày nặng bị khí thế uy phong của Hoàng đế hoàn toàn lấn át, phong thái hiên ngang, ánh mắt sắc bén, cộng thêm tay nghề cao siêu của Đoan Tĩnh, khiến khí khái đế vương hoàn toàn triển lộ.
Hoàng đế xoay người, vẻ mặt mong chờ nhìn Đoan Tĩnh hỏi, “Đẹp không?”
Đoan Tĩnh gật đầu, đứng trước mặt hắn mỉm cười đáp, “Đẹp.”
Hoàng đế tiến lên trước một bước ôm nàng vào ngực, cười nói, “Trẫm so với Dung Nhược ai đẹp hơn?” Đoan Tĩnh giật mình, ngay sau đó mỉm cười, tựa cằm lên đầu vai hắn nói, “Ngài đẹp nhất”
Hoàng đế cong môi, trong lòng ngọt ngào như nếm mật, ngoài miệng lại nói, “Kiểu Nhi có lòng với ta”
Mi mắt Đoan Tĩnh cong cong, “Con còn chưa nói xong mà. Ngài đẹp nhất, nhưng Từ Công của Thành Bắc còn đẹp hơn.”
Hoàng đế nheo mắt, sau đó đẩy Đoan Tĩnh ngã xuống giường, cù lét nàng, “Bé con, giờ còn học được thói lươn lẹo nữa hả? Này thì chọc giận ta!”
Đoan Tĩnh nằm trên giường lăn qua lộn lại tránh né tay hắn, tiếng cười thanh thúy như tiếng chuông bạc kêu, thở phì phò nói, “Ha ha, đừng cù mà, ngứa quá… Huyền Diệp, cầu xin ngài… ưm, đừng cù mà… Hoàng A Mã, Hoàng A Mã…”
Hoàng đế đè lên người Đoan Tĩnh, nhếch mép hôn nhẹ lên cổ nàng, tay không ngừng vuốt ve nơi nhạy cảm bên hông nàng, “Dung Nhược đẹp đến vậy sao? Nàng gặp hắn khi nào? Hửm?”
“Nếu không phải lúc trước thấy tập thơ của hắn ở trên bàn của nàng, trẫm còn không biết Kiểu Nhi tôn sùng Dung Nhược như vậy đấy?”
Hoàng đế ghen, kết quả là mái tóc Đoan Tĩnh lộn xộn, khóe mắt đỏ ửng, bị đè lên giường.
Cảm nhận được hạ thân cứng rắn quen thuộc của hắn, Đoan Tĩnh thấy tình thế không ổn bèn liên tục xin khoan dung, quấn tay lên cổ hắn, chủ động dâng môi thơm, triền miên dây dưa với hắn.
Lúc này Hoàng đế mới an phận hơn chút, ngay sau đó đảo khách thành chủ, liếm mút môi anh đào hơi sưng của Đoan Tĩnh, thở dốc liên hồi, kết thúc nụ hôn sâu này một cách khó khăn.
Đoan Tĩnh lên tiếng dỗ dành, “Con chưa từng chính thức gặp mặt Nạp Lan Dung Nhược, trước khi qua đời hắn đều ở ngự tiền, sao con có thể nhìn thấy hắn được?”
“Chỉ là ngẫu nhiên đọc được thơ của hắn, lúc trước khi đi dự tiệc ở Càn Thanh cung vào ngày tết thoáng nhìn thấy hắn từ phía xa mà thôi. Đáng tiếc, một công tử tài năng như vậy lại bạc mệnh.” Đoan Tĩnh tiếc nuối nói.
“Nhân sinh nhược chỉ sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến* ” Đoan Tĩnh tán thưởng, “Thật đẹp…”
(*):Nhân sinh nhược chỉ sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến*: Dịch nghĩa: Chuyện mà như thuở ban đầu. Gió thu sẽ chẳng gieo o sầu quạt tranh.
Nhắc đến hắn, Hoàng đế cũng thấy hơi đồng cảm, từ trước đến nay hắn luôn trân trọng hiền tài, hắn cũng rất coi trọng Nạp Lan Dung Nhược.
Tư chất của Nạp Lan Dung Nhược thông minh, không chỉ văn hay chữ tốt mà còn tinh thông cưỡi ngựa bắn cung.Hắn cũng có những thành tựu nhất định trong các lĩnh vực về thư pháp, hội họa và âm nhạc.
Năm Khang Hi thứ mười lăm hắn thi đậu tiến sĩ, nhậm chức tam đẳng thị vệ, không bao lâu sau đã được tấn phong lên nhất đẳng, nhiều lần đi tuần cùng với Hoàng đế, hiển nhiên là được Hoàng đế vô cùng yêu thích.
Nhưng thiếu nữ dưới thân luôn miệng khen một nam nhân khác khiến Hoàng đế cảm thấy ghen, hắn cúi người cắn nhẹ vành tai Đoan Tĩnh, nhẹ giọng nói, “Ta thì rất thích câu ‘một đời một kiếp một đôi”.
Đoan Tĩnh hơi giật mình.
Ngay sau đó nàng bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ bởi bàn tay với vào xiêm y làm loạn của Hoàng đế.
Thấy Hoàng đế đứng dậy, nhanh tay cởi bộ đồ mới thay ra, Đoan Tĩnh liên tục lắc đầu, “Không phải sáng sớm nay ngài đã làm một lần rồi sao? Ban ngày không thể tuyên dâm được…”
Hoàng đế đặt xiêm y Đoan Tĩnh mới may cho mình sang một bên, bởi vì đây là do Đoan Tĩnh tự tay làm, nếu là bình thường hắn đã thô lỗ ném thẳng xuống mặt đất rồi.
Hắn đè lên người Đoan Tĩnh, thong thả cởi trung y ra nói, “Buổi sáng dùng bữa, buổi trưa không cần nữa sao?”
“Cưỡng từ đoạt lý…” Đoan Tĩnh hạn hán lời nhìn hắn.
Xiêm y trên người nhanh chóng bị hẳn cởi sạch bách, hai cơ thể trần trụi tiếp xúc trực tiếp với nhau.
Khoảnh khắc Hoàng đế đè lên người Đoan Tĩnh, cảm xúc da thịt tiếp xúc khiến hắn nhịn không được than thở,
“Kiểu Nhi, thật sự muốn dính chặt lấy nàng, vĩnh viễn không rời xa.”
Đoan Tĩnh liếc mắt nhìn hắn một cái, bất đắc dĩ vòng tay ôm cổ hắn, tách hai chân để lên hông hắn nói, “Dính ở bên nhau chỉ có thể là keo dán.”
Hoàng đế cười khẽ, hạ thân đâm nhẹ vào huyệt khẩu của nàng nói, “Vậy để ta làm keo dán của nàng đi.”
“Ưm… dính muốn chết, con không thèm.”
Hoàng đế cười phá lên.
Chiếc giường lắc lư vang lên tiếng kẽo kẹt, cuối cùng Hoàng đế vẫn dùng cơm trưa trước khi nhấm nháp Đoan Tĩnh.
Trên giường, cả người Đoan Tĩnh ửng hồng, làn da toát ra một lớp mồ hôi mỏng, khuôn mặt đỏ ửng, mềm nhũn rúc trong ngực Hoàng đế.
“Hoàng thượng, công chúa, thiện đã chuẩn bị xong, có thể dùng được.” Hồng Tụ nghe thấy tiếng động bên trong đã ngừng bèn đứng bên ngoài nói vọng vào trong.
“Đã biết, các ngươi lui xuống hết đi, không cần hầu hạ.” Giọng nói Hoàng đế mang theo sự lười biếng khi vừa trải qua một trận hoan ái.
“Dạ vâng.” Hồng Tụ dẫn theo cung nhân lặng lẽ lui ra ngoài.
Nội thất, Hoàng đế ôm lấy Đoan Tĩnh, dùng tư thế cắm vào bế bổng nàng lên, “Kiểu Nhi, chúng ta đi dùng bữa thôi.”
Đoan Tĩnh bị hắn ma xát đến khó chịu, “Ngài ra ngoài đi, thế này thì dùng bữa thế nào được?”
Hoàng đế nhặt một chiếc áo choàng khoác lớn lên người, bọc Đoan Tĩnh trong ngực mình kín mít, tay vuốt ve thiếu nữ trong ngực, cười nói, “Để vậy dùng bữa.”
Cuối cùng bọn họ cũng dùng bữa trưa vào đầu giờ Mùi*.
Giờ Mùi: từ 1 đến 3 giờ chiều.
Hoàng đế ngồi trên ghế, Đoan Tĩnh ngồi lên người hắn, hai người liên kết chặt chẽ với nhau.
Hoàng đế ôm Đoan Tĩnh, đút từng thìa vào miệng Đoan Tĩnh như đang chăm sóc một hài tử.
Một lát sau, Đoan Tĩnh quay đầu sang một bên nói, “No rồi, không ăn nữa.”
Nàng vốn đã không ăn nhiều, hơn nữa hiện giờ thân thể còn chứa một cây gậy cứng rắn đang dựng đứng, căng đến mức nàng không chịu nổi.
Hoàng đế sờ bụng nhỏ của Đoan Tĩnh, gật đầu xác định, “Ừm, quả đúng là no rồi.”
“Có điều, Hoàng A Mã còn đói…” Hoàng đế hảy hông đâm hai cái, miệng thì thầm vào tai Đoan Tĩnh.
“Ưm.., từ bỏ.” Đoan Tĩnh mềm mại từ chối, “Con mệt mỏi quá, tối rồi làm được không?”
Hoàng đế bất đắc dĩ buông tay.
Đoan Tĩnh hôn môi lấy lòng hắn, ngay sau đó thẳng lưng, chống tay lên vai Hoàng đế, chậm rãi rút côn thịt ra khỏi người mình.
Hoàng đế tựa lưng vào thành ghế ung dung nhìn, mặc nàng làm.
Côn thịt bị rút ra từng chút một, từ rễ đến quy đầu dính đầy hoa dịch của Đoan Tĩnh, thân gậy bóng láng.
Đoan Tĩnh gian nan rút gậy thịt ra, nhìn long căn nổi đầy gân xanh rút từng chút một ra khỏi cơ thể mình, nàng hơi cắn môi, thậm chí có hơi khó tin, không ngờ bản thân vậy mà có thể nuốt được đồ vật thô dài đến như vậy.
“Ba” một tiếng, cuối cùng dương vật cũng được rút ra hoàn toàn. Quy đầu chảy da vài giọt tiền tinh, thân gậy run nhẹ trong không khí.
Đoan Tĩnh thở phào một hơi, chuẩn bị bò từ người Hoàng đế xuống.
Khi sắp thành công, Hoàng đế nở nụ cười xấu xa, ngay sau đó đẩy chén đĩa sang một bên, hai tay giữ chặt Đoan Tĩnh, lại lần nữa kéo nàng vào ngực mình.
Hoàng đế lưu loát ôm nàng đặt lên bàn ăn, thân thể chen vào giữa hai chân nàng, đâm côn thịt về vị trí cũ.
“A ư.” Thứ Đoan Tĩnh khó khăn lắm mới rút ra được toàn bộ, giờ lại bị đâm vào lút cán, thậm chí còn sâu hơn lúc nãy.
Đoan Tĩnh chống một tay ra sau, tay còn lại nắm chặt lấy khăn trải bàn bên dưới, nhịn không được ngửa đầu rên rỉ.
Cảm nhận được động tác ra vào của Hoàng đế, nàng tức giận chỉ trích, “Kẻ lừa đảo!”
Hoàng đế thản nhiên, ung dung ra ra vào vào thân thể Đoan Tĩnh nói, “Trẫm chưa nói gì, đều do Kiểu Nhi đơn phương nghĩ vậy mà thôi.”
“Ngài.” Đoan Tĩnh còn muốn phản bác.
Nhưng cho dù có nói thế nào, Hoàng đế cũng sẽ có hàng ngàn lí do chính đáng phản bác lại khiến nàng á khẩu nói không nên lời, tình huống này không chỉ xảy ra một hai lần, Đoan Tĩnh cũng quen rồi.
Nói không lại, phản kháng cũng không phản kháng nổi.
Đoan Tĩnh cảm nhận động tác đưa đẩy của Hoàng đế, nàng chỉ biết cố nén tiếng rên rỉ đang trực trào tràn ra giữa răng môi, tiểu huyệt xoắn chặt đồ vật trong thân thể mình, muốn dùng cách này để nhanh chóng kết thúc trận hoan ái này, không biết đến tột cùng đâu mới là đồ ăn nữa.
Cuối cùng Đoan Tĩnh không chờ nổi hết bữa cơm, vì quá mệt mỏi nên nàng ngủ thiếp đi.
Tỉnh lại lần nữa mới phát giác bản thân nằm trên giường, mặc xiêm y đàng hoàng, trên người còn đắp một lớp chăn mỏng
Đoan Tĩnh mê mang chớp mắt, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Hoàng đế đang ngồi phê duyệt tấu sớ.
Nghe thấy tiếng động, Hoàng đế bèn ngẩng đầu, chấp bút cười nhạt nói, “Kiểu Nhi ngủ đủ giấc rồi? Thân thể nàng quá yếu, xem ra sau này phải luyện tập nhiều hơn mới được.”
Đoan Tĩnh vừa mới tỉnh ngủ, vẻ mặt còn hơi đờ đẫn, nàng chớp mắt hỏi, “Mấy giờ rồi?”
Hoàng đế nhìn đồng hồ nói, “Hừm, giờ Thân rồi.”
“Hả?” Đoan Tĩnh không ngờ bản thân đã ngủ lâu đến vậy.
Hoàng đế nhếch mép bật cười, “Bởi vậy mới nói thân thể nàng yếu ớt.”
Dứt lời, hắn gác bút, xoa xoa tay, duỗi tay về phía Đoan Tĩnh nói, “Nào, ta dẫn nàng đi tản bộ.”
Đoan Tĩnh nhìn tấu sớ trên bàn hỏi, “Phê duyệt xong hết rồi sao?”
Hoàng đế gật đầu, cười nói, “Trong lúc con ngủ, Hoàng A Mã phê duyệt tấu sớ. Còn một vài cái, chờ đến tối con ngủ rồi ta phê duyệt tiếp.”
Đoan Tĩnh đau lòng mím môi.
Làm Hoàng đế thật sự rất vất vả.
“Ngài cứ phê duyệt đi, con chờ ngài. Đừng vì ở bên cạnh con mà vất vả như vậy.” Đoan Tĩnh nhìn Hoàng đế nhẹ giọng nói.
Ánh mắt Hoàng đế chuyển động, “Chờ ta nàng sẽ chán chết.”
Đoan Tĩnh lắc đầu nói, “Con không có chuyện gì khác làm, hơn nữa sân vườn cũng rộng, không có ngài đi cùng, cho dù có đi dạo cũng không có gì thú vị.”
Hoàng đế xúc động, hắn ngồi bên cạnh Đoan Tĩnh, nhìn nàng nói, “Lúc ta không ở cạnh, con làm gì?”
Đoan Tĩnh nghĩ ngợi, nghiêm túc nói, “Chờ ngài về, còn có…”
“Nhớ ngài.”
Đoan Tĩnh nhìn Hoàng đế, mỉm cười, mi mắt cong cong.
Mắt Hoàng đế gợn sóng.
Hắn ôm chầm lấy Đoan Tĩnh, “Kiểu Nhi…”
“Hả?” Đoan Tĩnh an tĩnh dựa đầu lên vai hắn.
“Kiểu Nhi…”
“Dạ.”
“Kiểu Nhi…”
“…….”

Bình luận (0)

Để lại bình luận