Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đoan Tĩnh nghiêng đầu nhìn Hoàng đế phê duyệt tấu sớ, Hoàng đế cầm bút đỏ trên tay phê duyệt tấu chương, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu mỉm cười nhìn nàng.
Lúc trước có một khoảng thời gian, hắn cũng thường gọi Đoan Tĩnh đến hầu hạ hắn phê duyệt tấu sớ, nhưng mục đích chính là hưởng dụng thân thể của nàng.
Đoan Tĩnh thường xuyên đứng hầu ở Càn Thanh cung hai canh giờ, mài mực dâng trà như một cung nữ, mệt đến nỗi hai chân liên tục run rẩy, hầu hạ mài mực sắp xếp tấu sớ xong, còn phải thỏa mãn dục vọng của Hoàng đế.
Khi đó Hoàng đế chỉ cảm thấy thân thể vui sướng tràn trề, chưa bao giờ suy xét cảm thụ của Đoan Tĩnh, đương nhiên trong lòng sẽ không có cảm giác giống như bây giờ, hiện giờ hắn chỉ cần nhìn thấy nàng thôi mà lòng đã cảm thấy ấm áp và mãn nguyện rồi.
Sự khác biệt của yêu và không yêu chính là thế này.
Hiện giờ, ngay cả chuyện mài mực hắn cũng không muốn Đoan Tĩnh động tay vào, sợ nàng mệt mỏi.
Nhìn Đoan Tĩnh ngồi trước bàn ngoan ngoãn nhìn mình với đôi mắt ngấn nước, Hoàng đế chỉ cảm thấy trái tim mềm nhũn.
Hắn nhịn không được âm thầm lắc đầu, quả nhiên vỏ quýt dày có móng tay nhọn, hiện giờ hắn đã hoàn toàn rơi vào tay bé con này rồi.
Sau khi phê duyệt tấu sớ xong, Hoàng đế mới phát hiện Đoan Tĩnh đã dựa vào cạnh bàn ngủ thiếp đi rồi, chắc hẳn là chờ quá lâu.
Hoàng đế cúi người ghé sát lại gần, khuôn mặt nhỏ trắng nõn của nàng ửng hồng vì ngủ, hàng mi cong vút in bóng dưới đôi mắt khép chặt, một tay chống trán, đầu nhỏ lắc lư qua lại, trông vô cùng ngây thơ, vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Hoàng đế mỉm cười trong vô thức, ngay sau đó nảy sinh hứng thú, cầm ngự bút lên vẽ vài đường lên một tờ giấy dát vàng, hình ảnh thiếu nữ ngủ gà ngủ gật nhanh chóng hiện lên trang giấy.
Hình ảnh trong tranh chính là Đoan Tĩnh đang ngủ say, hoạt bát sinh động, nét bút tự nhiên, người trong tranh với thần thái lười biếng, vẻ mặt ngọt ngào.
Hoàng đế cong môi, đặt bút xuống viết một hàng chữ “Khang Hi năm thứ hai mươi chín, nguyệt lộ*, thư viện Thanh Khê, tặng người trong lòng”
(*):Nguyệt lộ: là một trong hai mươi bốn tiết, chỉ tháng mười âm lịch, được đặt tên dựa theo sương tháng mười khi mùa thu chuyển sang mùa đông.
Hắn cũng đã tìm ra con dấu riêng của mình và đóng xuống.
Cuộn tranh lại, Hoàng đế bắt chước dáng vẻ của Đoan Tĩnh, nằm xuống bàn thưởng thức nhan sắc ngủ say của nàng.
Khóe miệng nhếch lên, ánh mặt trời vàng nhạt chiếu lên người cả hai, ấm áp yên bình.
…..
Chính Dậu, đã đến giờ dùng bữa tối.
Quy tắc trong cung là một ngày dùng hai bữa cơm.
Nói đúng hơn bữa tối không phải bữa chính mà chỉ là một bữa ăn nhẹ.
Nhưng thân thể của Đoan Tĩnh yếu ớt, từ trước đến nay ăn uống đơn giản. Điểm tâm lại không dễ tiêu hóa, nên bữa tối nàng chỉ ăn một chút.
Sau khi bị trầm cảm càng nuốt không trôi, cơ thể gầy ốm. Vì thế Lưu Thanh Phương kiến nghị để Đoan Tĩnh ăn một ngày ba bữa như người Hán.
Kể từ đó về sau, dần dần, Hoàng đế cũng sửa lại thói quen ngày hai bữa thành ngày ba bữa giống nàng.
Trên bàn ăn, Hoàng đế không cần cung nhân hầu hạ chia đồ ăn, hắn tự tay múc một chén canh bí đao hầm với đông trùng hạ thảo đưa cho Đoan Tĩnh, “Canh này tốt cho dạ dày, nàng nếm thử xem có hợp khẩu vị không? Nếu không thích thì ngày mai bảo thiện phòng đổi món khác, mặt nàng ngày càng nhọn đi đấy.”
Đoan Tĩnh sờ khuôn mặt nhỏ của mình, rõ ràng mấy ngày nay nàng cảm thấy hai má mình phúng phính lên rất nhiều, nhưng Hoàng đế vẫn cứ trợn mắt nói dối.
Từ lúc dọn vào Sướng Xuân Viên đến nay, các ngự trù đã thay đổi các món ăn mỗi ngày để hầu hạ nàng, mỗi bữa ăn đồ ăn bày đầy bàn, nếu món nào nàng ăn nhiều một chút, mấy ngày sau đảm bảo sẽ có món đó trong thực đơn.
Cách thức như cho heo ăn thế này khiến nàng tròn trịa đẫy đà hơn trước.
Nhìn ánh mắt Hoàng đế nhìn mình chăm chú, Đoan Tĩnh chỉ đành bất đắc dĩ uống hết chén canh.
Lúc này Hoàng đế mới nở nụ cười hài lòng, sau đó liên tục gắp đồ ăn vào chén cho nàng, “Ừm, khoai từ bổ phổi, ăn nhiều một chút.”
“Bí đỏ hầm chung cũng khá ngon, bổ dạ dày.”
“Bồ câu hầm có tính ôn, hỗ trợ giấc ngủ tốt.”
“Cá diếc ngọt thịt, bổ khí ích tì.”
Đoan Tĩnh khổ sở vùi đầu ăn, nhưng đồ ăn trong chén không có xu hướng giảm bớt.
“No rồi…” Nàng cẩn thận đặt đũa xuống.
“Vậy sao? Nào, để Hoàng A Mã sờ thử.” Hoàng đế vươn tay, đặt lên bụng nhỏ của Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh cố gắng ưỡn bụng, nhưng vẫn bị Hoàng đế đè xuống.
“Kẻ lừa đảo, no đâu mà no?” Hoàng đế tức giận trừng mắt nhìn nàng.
Đoan Tĩnh bị bắt ngay tại trận, cúi đầu hồi lâu cũng không dám nói lời nào, “… Thật sự ăn không vào, no căng…”
“Nàng nhìn thân thể gầy còm của mình đi, được nổi hai lạng thịt không? Nếu còn không bồi bổ, một cơn gió thổi qua cũng có thể thổi bay nàng.”
Đoan Tĩnh nghe vậy đấm lên ngực hắn, tức giận thuận miệng phản bác, “Ai nói, con đã có da có thịt rồi…”
Hoàng đế nhìn đường cong trước ngực nàng không khỏi bật cười, ngay sau đó kéo Đoan Tĩnh đang xoắn xuýt vào ngực mình nói, “Thật không? Để Hoàng A Mã sờ thử nào.”
Đoan Tĩnh xấu hổ đến mức cần cổ đỏ bừng, nàng ngượng ngùng nói, “Thật mà, gần đây áo lót đều chật căng, Lục Y đã nới lỏng hết cỡ, không cần mập thêm nữa…”
Bàn tay to lớn của Hoàng đế đặt lên ngực Đoan Tĩnh, nhéo nhẹ kiều nhũ, nghiêm trang gật đầu, “Quả thật là lớn hơn trước.”
“Con đã nói mà.” Đoan Tĩnh nói với vẻ mặt tán đồng.
“Xem ra bồi bổ rất có hiệu quả, ngày mai Hoàng A Mã sẽ thưởng cho mấy ngự trù kia.”
“Vậy, không ăn nữa nhé, con no lắm rồi.” Đoan Tĩnh nắm lấy vạt áo trước ngực Hoàng đế lắc nhẹ.
Hoàng đế gật đầu nói, “Ừm, không ăn nữa thì thôi.”
“Hoàng A Mã tốt nhất.” Đoan Tĩnh phối hợp nịnh nọt vài câu.
Hoàng đế cười khẽ, “Nhưng mà.”
“Nhưng mà làm sao?” Đoan Tĩnh nghi hoặc hỏi.
“Nhưng mà, lát nữa tắm gội, con phải đưa ngực cho Hoàng A Mã mượn dùng.” Trong mắt Hoàng đế lóe lên ác ý.
“Hả?” Đoan Tĩnh ngốc nghếch hỏi lại, “Dùng, dùng thế nào?”
Hoàng đế nhếch mép nhẹ giọng thì thầm bên tai Đoan Tĩnh điều gì đó.
Màu hồng nhạt trên cổ Đoan Tĩnh lan ra cả mặt, nàng trách mắnh, “Vô liêm sỉ!”
“Còn có thể vô liêm sỉ hơn nữa, Kiểu Nhi có muốn nhìn thử không?”
Đoan Tĩnh tức giận liếc xéo hắn một cái nói, “Không cần, ngài thích tìm ai thì đi mà tìm người đấy, dù sao con cũng không thèm…”
Đoan Tĩnh xoay người muốn rời đi, lại bị Hoàng đế dùng một tay khiêng nàng lên vai, Đoan Tĩnh giãy giụa đánh lên lưng hắn mấy cái.
“Ta còn có thể đi tìm ai? Hửm?” Hoàng đế vỗ nhẹ lên mông nhỏ của Đoan Tĩnh, cả giận nói, “Mỗi ngày ta đều bị nàng ép đến cạn kiệt, chẳng lẽ nàng còn không rõ sao?”
Đoan Tĩnh nghe vậy thì càng buồn bực xấu hổ hơn, “Ngài thật là đáng ghét!”
Hoàng đế khiêng Đoan Tĩnh đi về phía bể tắm, “Còn có thể đáng ghét hơn nữa đấy.”
“A…” Đoan Tĩnh giãy giụa bị khiêng đi xa.
…..
Chính Tuất, lúc này Hoàng đế mới ôm Đoan Tĩnh đã xụi lơ vào ngực đi từ trong bể tắm ra ngoài.
Thiếu nữ trong ngực, mái tóc lộn xộn, vệt đỏ loang lỗ trải dài từ ngực đến tận cổ, hai bầu vú xanh tím từng mảng lớn, mắt nhắm chặt, cả người rúc gọn vào ngực Hoàng đế.
Hoàng đế cũng không chọc nàng nữa, hôn lên trán nàng sau đó tắt đèn, ôm chặt nàng vào ngực rồi chìm vào giấc 
ngủ say.
Mỗi một ngày ở Sướng Xuân Viên đều trôi qua ngọt ngào như ngày hôm nay.
Giữa Đoan Tĩnh và Hoàng đế có thêm sự ăn ý ngầm giữa những người yêu nhau say đắm, đôi khi chỉ cần một ánh nhìn là có thể hiểu rõ suy nghĩ của đối phương.
Tháng mười một, thời tiết bắt đầu trở lạnh, cảnh sắc Sướng Xuân Viên dần dần thay đổi.
Bên trong thư viện Thanh Khê được đốt địa long, hoa mai cũng bắt đầu nở rộ
Điều duy nhất không thay đổi chính là tình cảm mặn nồng giữa Hoàng đế và Đoan Tĩnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận