Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhị tỷ tỷ thì thôi không nói, ý chỉ trước đây của ngài cũng đã viết để tỷ ấy ngoan ngoãn chờ gả đi. Quả thật tỷ ấy cũng sắp đến ngày xuất giá rồi, ở trong cung bầu bạn với Vinh nương nương cũng coi như là tẫn hiếu.”
“Nhưng vì sao không để tiểu Bát đến đây? Hẳn phạm phải sai lầm gì sao? Ý chỉ của ngài không nhắc đến nó, nghe nói người trong cung đều đang nghị luận sôi nổi.”
Đoan Tĩnh vẫn chưa biết chuyện Bát a ca làm, nàng cảm thấy khó hiểu nhìn về phía Hoàng đế.
Ấn tượng của nàng về Bát a ca dừng lại ở cái đêm tuyết hắn mặc bộ quần áo mỏng manh, không ai dòm ngó.
Đoan Tĩnh cảm thấy hơi đồng cảm và thương tiếc với hắn.
Hoàng đế rũ mắt, cuối cùng vẫn không đành lòng phá hủy ấn tượng tốt đẹp của Đoan Tĩnh với Bát a ca.
Hoàng đế mỉm cười nói, “Dận Tự ngày đêm thương nhớ Vệ thị, nếu cưỡng ép tách hắn với ngạch nương hắn ra chẳng phải hắn sẽ không vui sao?”
“Cũng không phải đi rồi không về nữa.” Đoan Tĩnh không đồng ý nói, “Để hắn cô đơn lẻ loi một mình, làm thế e là người khác sẽ nghi ngờ ngài có gì đó bất mãn với hắn.”
“Lần này đưa bọn chúng đến đây, ta không tính để chúng thường xuyên quay về nữa.” Hoàng đế nói.
Đoan Tĩnh chớp chớp mắt.
Hoàng đế mỉm cười nhéo chóp mũi của nàng nói tiếp, “Trong viện trống vắng, lúc ta không có ở đây, nàng cũng nhàm chán, mấy ngày nữa bọn chúng đến đây rồi, lúc rảnh rỗi nàng có thể trò chuyện, chơi đùa với bọn chúng.”
“Bọn chúng được sắp xếp đằng trước hồ, chúng ta lại ở phía sau hồ, cách hai hồ nước rộng lớn. Ngày thường có các cung nhân canh giữ, không để bọn chúng quầy rầy đến chúng ta. Hơn nữa không phải nàng rất thích Tứ công chúa sao? Vừa hay sau này nếu nhàm chán thì có thể tìm Tứ công chúa và Ngũ công chúa chơi đùa.”
Hai mắt Đoan Tĩnh sáng rực lên, khóe môi khẽ nhếch, gật đầu nói, “Được.”
Ngày thường nàng luôn vây quanh Hoàng đế, lúc nhàm chán thật sự không biết làm gì cả.
Có Lục Y còn đỡ, nàng có thể thường xuyên tâm sự giải buồn cùng với nàng ấy.
Hồng Tụ lại vô cùng an phận, cẩn thận quy củ, có nề nếp, không chịu vượt qua quy củ.
Hoàng đế ôm Đoan Tĩnh vào trong ngực, ậm ừ nói, “Chuyện là, còn có một chuyện nữa, Hoàng A Mã muốn báo cáo với con thêm một chuyện nữa.”
Đoan Tĩnh ngoan ngoãn rúc trong ngực hắn, ngẩng đầu nhìn xương hàm góc cạnh của hắn, hiếu kỳ hỏi, “Chuyện gì?”
“Khụ khụ, chuyện là, trẫm còn đưa cả Ngưu thường tại đến nữa.” Hoàng đế chột dạ nói.
“Hả?” Mày liễu của Đoan Tĩnh nhíu lại, “Có, có phải ngài thay lòng đổi dạ rồi đúng không? Có phải ngài đã thích người khác rồi đúng không?”
Nàng vừa nói vừa lã chã chực khóc, tay bụm mặt khóc lớn thành tiếng, “Hu hu… nam nhân bội bạc…”
“Nào có?” Hoàng đế vội vàng giải thích, “Bà ấy là bình phong để che giấu, dù sao ở Sướng Xuân Viên thời gian lâu như vậy, bệnh của trẫm cũng phải khỏi. Nếu thời gian dài mà không mang theo nữ nhân che giấu tai mắt, không phải người khác sẽ hoài nghi thân thể của ta gặp vấn đề sao?”
“Hơn nữa Ngưu thường tại cũng là một kẻ khờ, thích ăn uống chơi bời. Hoàng A Mã thấy bà ấy tâm tư thô thiển dễ bị lừa, cộng thêm tính tình cẩu thả tùy tiện, có thể nô đùa với nàng nên ta mới chọn bà ấy. Nàng yên tâm, hằng ngày bà ấy sẽ ở lại Châu viện thay cho nàng. Mỗi ngày Hoàng A Mã thương con còn chưa hết, sao có thể thay lòng đổi dạ được chứ?”
Hoàng đế dỗ dành kéo bàn tay nàng đang che mặt xuống, tập trung nhìn kỹ mới phát hiện mí mắt Đoan Tĩnh cong cong, ánh mắt tràn ý cười.
Hoàn toàn không có dấu hiệu muốn khóc, lúc này Hoàng đế mới biết bản thân bị lừa.
“Nàng được lắm, kẻ lừa đảo!” Hoàng đế hận đến ngứa răng, duỗi tay muốn đánh lên mông nhỏ của Đoan Tĩnh, “Quả thật là cả gan lớn mật, bây giờ ngay cả ta cũng bị lừa, xem Hoàng A Mã có dạy dỗ con một trận không!”
“Á…” Lực đánh không lớn, Đoan Tĩnh cười khúc khích, vội vàng vặn vẹo thân thể tránh né, “Hoàng A Mã, Hoàng A Mã tốt bụng, Kiểu Nhi sai rồi, sau này không dám nữa…”
“Có phải nàng đã sớm biết chuyện của Ngưu thường tại đúng không?” Hoàng đế híp mắt hỏi.
Đoan Tĩnh gật đầu như giã tỏi, ngoan ngoãn nói, “Lúc nãy khi ngài ở Đạm Cư Ninh xử lý công chuyện, con ra ngoài tản bộ, vừa hay gặp được Lương Cửu Công đang trên đường đi truyền khẩu dụ của ngài. Thấy hắn mệt mỏi vặn eo nên con bảo Hồng Tụ tặng cho hắn một lọ thuốc lấy từ Lưu viện sử, thuận tiện nói chuyện phiếm vài câu. Bởi vì cũng không phải bí mật gì nên Lương công công nói cho con nghe đầu tiên.”
“Cái lão già Lương Cửu Công này, thật đúng là biết cách mượn hoa hiến Phật.” Hoàng đế hừ lạnh nói.
Đoan Tĩnh sợ hắn trách cứ Lương Cửu Công bèn nói, “Ngài đừng trách Lương công công, hắn rất trung thành và tận tâm với ngài, chuyện gì không nên nói, hắn không hé răng nửa lời.”
Đương nhiên Hoàng đế biết Lương Cửu Công trung thành, bằng không hắn cũng không thể có được địa vị như hiện tại, nhưng thấy Đoan Tĩnh bảo hộ hắn như vậy, Hoàng đế vẫn hừ nhẹ nói, “Hắn đúng là tốt số, vậy mà còn được Kiểu Nhi coi trọng nữa.”
Đoan Tĩnh mỉm cười đáp, “Chân thành đổi lấy chân thành, Lương Cửu Công đúng là rất tốt bụng.”
“Ở trong mắt nàng ai cũng tốt hết.” Hoàng đế bất đắc dĩ nói.
Đoan Tĩnh nghĩ ngợi, lắc đầu nói, “Cũng không hẳn như vậy, ở trong lòng con Đức… Ô Nhã thị rất xấu xa, bà ta vậy mà còn kích động Huệ tần nương nương, cùng với Nhị tỷ tỷ..”
Cho dù nàng có cố gắng thuyết phục bản thân không cần oán hận thế nào, nhưng chỉ cần nhớ đến chuyện bởi vì bọn họ, ngạch nương của mình bị thương tổn, bởi vì bọn họ mà hài tử không còn nữa, sự bi thương vẫn cứ ập đến như ong vỡ tổ.
Hoàng đế nhẹ nhàng xoa lưng nàng, xúc động nói, “… Kiểu Nhi, hay là, chúng ta có thêm một hài tử nữa đi…”
Đoan Tĩnh nghe vậy thì khựng lại, ngay sau đó rũ mắt, tay duỗi ra ôm cổ hắn, cằm gác lên bả vai hắn, nhẹ nhàng lắc đầu, mềm mại nói, “Không nên thì hơn… hài tử không nên đến với chúng ta.”
Lông mi Hoàng đế run lên, hắn ôm chặt lấy nàng, trầm mặc không nói lời nào. “Nếu nó đến, cơ thể nó có thể khỏe mạnh hay không?”
“Nếu sinh nó ra, phải che giấu thân phận của nó như chúng ta đang làm sao?”
“Nếu nó trưởng thành, biết bản thân là con của chúng ta, có khi nào nó sẽ đau khổ không?”
“Có khi nào nó sẽ không hiểu không?”
“Có khi nào nó sẽ bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ không?” Đoan Tĩnh không ngừng đưa ra câu hỏi. Hoàng đế ôm chặt lấy nàng, chậm rãi nhắm mắt lại.
“… Thôi bỏ đi.” Đoan Tĩnh nhẹ nhàng nói.
“Kiểu Nhi…. tin tưởng ta…” Hoàng đế nỉ non bên tai Đoan Tĩnh, giọng nói trầm thấp mang theo sự kiên định.
Đoan Tĩnh trầm mặc không nói gì.
Năm mới đến gần, Sướng Xuân Viên chẳng mấy chốc mà đã trở nên náo nhiệt, đám người Hoàng thái hậu, Thái tử, Tứ công chúa, còn có Ngưu đáp ứng đều đặt chân đến Sướng Xuân Viên.
Tiểu An Tử cũng mang về một tin tức tốt, lúc trước hắn đi theo đoàn cung nhân quay về đón Thái hậu đến Sướng Xuân Viên, che giấu giúp Đoan Tĩnh.
Ai ngờ ngoài ý muốn gặp được Bố tần Triệu Giai thị rúc ở trong tẩm điện của mình lâu ngày không chịu ra ngoài, trên người bà ấy mặc bộ xiêm y Đoan Tĩnh nhờ Nội vụ phủ dâng lên.
Theo lời của Tiểu An Tử, Triệu Giai thị tản bộ xung quanh Vĩnh Hòa cung, thoạt nhìn tinh thần có vẻ khá tốt, Thập Tứ a ca được nhũ mẫu ôm đi sau bà ấy.
Tiểu Thập tứ mới khoảng ba tuổi, thoạt nhìn có vẻ đã hoàn toàn quên mất Ô Nhã thị, vẫy tay ngọt ngào gọi Triệu Giai thị là ngạch nương.
Đoan Tĩnh nghe xong, trong lòng vừa cảm thấy vui mừng vừa chua xót, nhưng dù sao đây cũng là một tin tức tốt, khiến nàng an tâm đôi chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận