Chương 126

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 126

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm giao thừa, yến tiệc kết thúc, Hoàng đế chạy đến Ngưng Xuân Đường đốt pháo.
Trước và sau Ngưng Xuân Đường đều có hồ, rộng lớn vô biên. Không dễ bị bắt lửa, thích hợp để đốt pháo. Mọi người ai cũng có chút men say đứng ở phía bên kia hồ, ngẩng đầu nhìn pháo hoa.
Những chùm pháo hoa đầy màu sắc với những hoa văn đẹp mắt phản chiếu trên bầu trời, giống như những bông hoa nở rộ trong không trung.
Lúc trước Đoan Tĩnh tặng cho Tứ công chúa một cái bao kiếm, khiến Tứ công chúa nhớ mãi không quên.
Nhưng lúc sau Đoan Tĩnh bệnh tật triền miên, ngoài việc tặng quà vấn an ra, Tứ công chúa vẫn chưa có cơ hội trò chuyện trực tiếp với Đoan Tĩnh.
Hiện giờ hai người gặp nhau ở Sướng Xuân Viên, cùng nhau chơi đùa mấy ngày, quả thật như mới quen đã thân.
Nữ quyến ở Sướng Xuân Viên không nhiều lắm, cộng thêm một người vô tâm vô phổi như Ngưu thường tại, ba người nhanh chóng chơi thân với nhau.
Một người có tính cách mềm mại, một người tùy tiện, một người như sấm rền gió cuốn, ba người mỗi người một tính cách, nhưng ai cũng chân thành và thẳng thắn.
Hơn nữa tuổi của ba người sàn sàn nhau, cho nên chỉ mới mấy ngày, cả ba đã thân thiết với nhau như khuê mật. Ở chung với hai người có tính cách hướng ngoại, Đoan Tĩnh cũng bắt đầu trở về đúng lứa tuổi của mình, hoạt bát và vui vẻ.
Tứ công chúa trời sinh lớn mật, thấy dáng vẻ nhóm lửa của đám tiểu thái giám ở bên kia nên cũng nóng lòng muốn thử.
Nàng ấy lôi kéo Đoan Tĩnh và Ngưu thường tại chạy về phía bên đó, “Nào! Kiểu Nhi, Xuân Thiên, nhìn người khác đốt thì có gì hay chứ, chúng ta cũng đi thử xem.”
“Ấy… nguy hiểm lắm…” Đoan Tĩnh dịu dàng nói.
“Không sao cả không sao cả, chúng ta đốt xong thì chạy đi, thử một chút thôi.” Ngưu thường tại hưng phấn phụ họa lời Tứ công chúa.
Đoan Tĩnh mỉm cười bất đắc dĩ, nàng bị hai người kia lôi kéo chạy về phía Ngưng Xuân Đường.
Xuân Thiên là khuê danh của Ngưu thường tại.
Bởi vì nàng ấy sinh vào mùa xuân, người ông ngoại làm nghề giết heo mà giàu lên của nàng ấy bèn đặt tên này cho nàng ấy.
Ông ngoại của nàng ấy không được học hành đàng hoàng, nhưng nhãn quang rất tốt, ông ấy gả nữ nhi của mình cho cha nàng, một người Hán nghèo kiết xác.
Sau này cha của nàng ấy được ông ngoại ủng hộ vào quân doanh làm một chức quan nhỏ, cha nàng cũng chưa từng quên vợ cả. Vô cùng tôn kính đối với vị nhạc phụ giúp đỡ ông ấy trong lúc khó khăn, cha nàng cũng rất sủng ái thê tử và nữ nhi, còn để nhạc phụ đặt tên cho nữ nhi mình.
Ngưu Xuân Thiên lớn lên cạnh ông ngoại, lây chút thói quen quê mùa, cũng dưỡng ra tính tình vô tâm vô phổi, ăn uống dễ dãi.
Khi đến tuổi, vốn dĩ người trong nhà cũng chẳng ôm kỳ vọng gì với nàng ấy, chỉ nghĩ rằng để nàng ấy tiến cung đục nước béo cò một chuyến, chừng nào kết thúc tuyển tú thì làm mai cho nàng ấy một người đàng hoàng.
Nhưng ai ngờ nàng ấy vậy mà được giữ lại trong cung, vì thế Ngưu Xuân Thiên chính thức bắt đầu cuộc sống cá mặn* của mình trong cung.
(*): Cá mặn: còn là tiếng lóng của người Quảng Đông : có nghĩa là “x. ác c. hết”, ngụ ý chỉ những con người không làm việc, lười vận động, không có ước mơ và hoài bảo, sống bạc nhược.
Nhưng người có tính tình hiền hậu thường có phúc khí, nàng ấy loạng choạng đi đến hiện nay, còn trở thành nữ nhân có danh phận đứng đắn duy nhất được Hoàng đế đưa đến Sướng Xuân Viên, thường xuyên được lật thẻ bài. Nhưng chỉ có đương sự mới biết, nàng ấy căn bản không bị Hoàng đế chạm vào, mặc dù Ngưu thường tại thật thà ngốc nghếch nhưng còn chưa đến mức không biết tí gì.
Hết lần này đến lần khác, quần áo còn chưa kịp cởi đã ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại phát hiện cơ thể không thay đổi gì, bây giờ Hoàng đế lười đến đến mức chẳng thèm giả vờ nữa.
Ngưu thường tại hậu tri hậu giác nhớ đến những lời dạy dỗ của mẫu thân trước khi xuất giá cũng phát hiện ra vài điểm không thích hợp.
Nhưng vấn đề này lập tức bị nàng ấy vứt ra sau đầu, quan tâm Hoàng đế muốn làm gì làm chi, dù sao nàng ấy cũng không dám kháng chỉ, còn không bằng cứ như hiện tại sống cuộc sống cá mặn của mình.
Điều đáng nói ở đây là, tay nghề của đầu bếp ở Sướng Xuân Viên thật sự rất tốt. Kể từ khi nàng ấy đến Sướng Xuân Viên với danh nghĩa sủng phi của Hoàng đế, quả thật là muốn gì được nấy.
Đặc biệt là sau mỗi lần Hoàng đế lật thẻ bài của nàng ấy.
Ngưu thường tại vui đến quên cả trời đất, nhiều ngày trôi qua, vòng eo của nàng ấy đã tròn trịa hơn trước. Nàng ấy không mang lòng si mê với Hoàng đế, nàng ấy thậm chí còn mong Hoàng đế có thể lật thẻ bài của nàng ấy nhiều lần, để đồ ăn của nàng ấy được cải thiện qua từng lần lật.
Đám người Đoan Tĩnh cười đùa đi về phía Ngưng Xuân Đường.
Ngũ công chúa ở bên cạnh Hoàng thái hậu, từ xa nhìn thấy cảnh này không khỏi cảm thấy mất mát.
Bởi vì chuyện của Ô Nhã thị, nàng ta có khúc mắc với Đoan Tĩnh. Mặc dù bản thân nàng ta biết đây không phải là lỗi của Đoan Tĩnh, nhưng lại sĩ diện không chịu xuống nước bắt chuyện với Đoan Tĩnh trước.
Ngũ công chúa luôn lấy lí do phải chăm sóc Hoàng thái hậu từ chối lời mời của đám người Đoan Tĩnh.
Sau vài lần mời không đi, đám Đoan Tĩnh cũng không phí sức lấy lòng gọi nàng ta đi chung nữa.
Thật ra Đoan Tĩnh rất rõ ràng, nàng chán ghét Ô Nhã thị, nhưng nàng chưa từng ghi hận lên người vô tội như Ngũ công chúa và Tứ a ca.
Nhưng bản thân Ngũ công chúa cũng không chịu hòa nhập, thử mấy lần nhưng thấy không hợp, Đoan Tĩnh chỉ đành bỏ cuộc.
Đến Ngưng Xuân Đường, Tứ công chúa làm gương dẫn đầu, nàng ấy xin tiểu thái giám vài cây pháo và mồi lửa, Muốn đích thân đốt pháo.
Đám tiểu thái giám lo sợ không dám đưa, sợ các công chúa bị thương. Nhưng e sợ uy nghiêm của Tứ công chúa, bất đắc dĩ chỉ có thể đưa cho nàng ấy một cây pháo nhỏ, dặn dò tỉ mỉ những điều cần lưu ý, cẩn thận đứng canh giữ bên cạnh nàng ấy.
Có tiểu thái giám thông minh vội vàng chạy đi bẩm báo cho bên trên.
Tứ công chúa nóng lòng muốn thử, nghe theo lời dặn dò của tiểu thái giám, đứng cách pháo hoa khoảng ba bước, cầm mồi lửa, duỗi tay châm lên kíp nổ.
Sau đó, những tiếng “rẹt rẹt” vang lên liên tục, đoạn kíp nổ cháy nhanh, Tứ công chúa kéo tay Đoan Tĩnh và Ngưu thường tại sau lưng nàng ấy xoay người chạy đi.
Pháo hoa được Tứ công chúa đốt bay thẳng lên trời, “Đùng…” một tiếng nổ vang.
“A..” Trải nghiệm cận cảnh khiến đám Đoan Tĩnh sợ hãi, cùng hét lên.
Tiếng pháo hoa nổ đinh tai nhức óc, tiếng vang xuyên thấu bầu trời, pháo hoa nở rộ thành từng chùm hoa văn xinh đẹp trên bầu trời.
Tứ công chúa và Ngưu thường tại hưng phấn thét chói tai, hai người cầm mồi lửa muốn tiếp tục chơi.
Đoan Tĩnh nhát gan, tránh ở dưới tàng cây cách đó không xa, lo lắng nhìn về phía hai người kia, sợ họ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Một đôi bàn tay thô to lặng yên che kín lỗ tai nàng, che đi tiếng pháo chói tai.
Trong nháy mắt, Đoan Tĩnh cảm thấy dường như cả thế giới trở nên an tĩnh lại.
Đoan Tĩnh nghiêng đầu, nhìn thấy Hoàng đế với vẻ mặt bất đắc dĩ đứng sau nàng, ánh mắt trìu mến che lỗ tai cho nàng.
Pháo hoa nở nộ trong mắt hắn, đồng thời phản chiếu đôi đồng tử sâu thẳm và tràn ngập thâm tình.
Hoàng đế há miệng nói gì đó với nàng, nhưng tiếng pháo quá lớn, nàng chỉ nhìn thấy môi hắn khẽ động đậy, căn bản không biết hắn đang nói điều gì. Nhưng nàng đoán được lớn khái là đang trách nàng lỗ mãng.
Bên dưới bầu trời đầy hoa, Đoan Tĩnh lẳng lặng nhìn hắn.
Đột nhiên, nàng nở nụ cười rạng rỡ với hắn, đẹp không gì sánh bằng. Hoàng đế cũng ngậm miệng không nói nữa, lẳng lặng rũ mắt nhìn nàng.
Ngay sau đó nở nụ cười dịu dàng, cúi người hôn nhẹ lên khóe môi của nàng.
Ẩn nấp dưới bóng cây, có hai người hôn nhau triền miên.
Tiếng pháo dần giảm đi, cuối cùng Đoan Tĩnh cũng nghe được lời Hoàng đế nỉ non bên tai mình. “Năm mới vui vẻ, Kiểu Nhi của ta…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận