Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuyết lạc vô ngân: ám chỉ bông tuyết rơi xuống không để lại dấu vết. Ngoài ra còn có hàm ý những điều tốt đẹp (lời nói, suy nghĩ..) âm thầm tác động đến mọi người.
Chưa hết tháng giêng mà tuyết đã rơi, sức chịu đựng của Ô Nhã thị đạt đến giới hạn, cuối cùng chết ở lãnh cung.
Lúc trước Hoàng đế e ngại Hoàng thái hậu muốn giữ mạng của bà ta lại, nhưng từ đầu đến cuối đều không có ý định để bà ta tồn tại.
Với những người có ý định cầu xin thay cho Ô Nhã thị, Hoàng đế đều không chịu gặp mặt, dần dà, mọi người cũng hiểu Hoàng đế đã quyết tâm.
E là Ô Nhã thị trước khi chết đã cảm thấy vô cùng hối hận, bà ta cho rằng đó là cách để xoay chuyển tình thế, nhưng thật ra chỉ là chịu thêm nhiều tra tấn trước khi chết mà thôi.
Mỗi ngày bị đánh mười gậy, nhìn bên ngoài không thấy nhiều vết thương, nhưng trên thực tế ngày qua ngày nội tạng đã bị đánh nát bấy.
Nửa năm nay bà ta tồn tại dựa vào ảo tưởng về cuộc sống phú quý và hy vọng gửi gắm vào hài tử của mình.
Nhưng mùa đông đến, cái lạnh của trận tuyết đầu mùa đã khiến cơ thể bà ta hoàn toàn suy sụp, cuối cùng lặng lẽ chết trong một đêm giá lạnh.
Lúc tin tức truyền đến, Đoan Tĩnh cảm thấy ngũ vị tạp trần*, nàng cũng không cảm thấy khoái trá mà ngược lại thở dài liên tục.
(*):Ngũ vị tạp trần: miêu tả cảm xúc phức tạp.
“Bởi vì Ô Nhã thị bị đánh chết với thân phận là thứ dân, ngọc điệp cũng bị đổi tên, cho nên bà ta chỉ được dùng một cái chiếu quấn lại, cũng không được tổ chức tang lễ. Tứ a ca và Ngũ công chúa cũng không được phép hồi cung.
“Nô tỳ nghe nói hiện giờ Ngũ công chúa còn đang khóc lóc om sòm trước mặt Hoàng thái hậu đấy.” Lục Y hả hê nói.
Đoan Tĩnh lắc đầu, thở dài nói, “Tự làm bậy, không thể sống. Ta ở Vĩnh Hòa cung nhiều năm như vậy, bà ta làm bao nhiêu chuyện dơ bẩn, ta cũng nghe thấy không ít. Cho dù không phải vì ta, bà ta cũng nên nhận lấy kết quả này.”
Lục Y gật đầu tán thành, “Bà ta đúng là ác giả ác báo.”
“Có điều hài tử của bà ấy vô tội…” Đoan Tĩnh hơi mím môi, nàng cảm thấy rất có lỗi đối với hài tử của Ô Nhã thị, đặc biệt là với Tứ a ca – người từ trước đến giờ đối xử với nàng rất tốt.
Nếu không phải do nàng, có thể Ô Nhã thị sẽ thuận lợi sống sót.
Cho dù Tứ a ca có không thân thiết với ngạch nương thân sinh của hắn dẫn đến khúc mắc, nhưng dù sao cũng bởi vì nàng mới khiến hắn trở thành đứa trẻ không nương.
Đoan Tĩnh thở dài nói, “… Đi lấy chút bạc đưa cho Tiểu An Tử, bảo hắn nhờ người mua một cái quan tài đàng hoàng cho Ô Nhã thị đi.”
“Công chúa.” Lục Y không tán đông.
“Người đã mất, ân oán cũng đã chấm dứt, cũng không cần so đo nữa. Chọn nơi nào đó chôn cất cho cẩn thận, lập một cái bia mộ, đừng để chó mèo hoang sỉ nhục thi thể của bà ta, dù sao, bà ta cũng đã sinh ra tiểu Tứ…” Đoan Tĩnh nhẹ giọng nói.
“Vâng. Nô tỳ đi ngay.” Lục Y bất đắc dĩ nói.
Việc này cũng chỉ có Đoan Tĩnh dám làm, những người khác nào dám làm trái thánh ý của Hoàng thượng chứ.
Ngay cả Hoàng thái hậu cũng e ngại Hoàng đế, để mặc Ngũ công chúa khóc lóc om sòm, cũng không có ý định nhúng tay vào, chỉ an ủi nàng ta, “Tất cả đều là số mệnh, người thế nào sẽ gặp quả đó. Ai gia đã giúp nàng ta một lần, nhưng số mệnh không do con người định đoạt.”
……
Vô Dật Trai, nơi các hoàng tử học tập.
Đoan Tĩnh mang theo một hộp đồ ăn, lẳng lặng đứng dưới tàng cây.
“Tam tỷ tỷ…” Tứ a ca vừa mới tan học đã nhìn thấy Đoan Tĩnh. Đoan Tĩnh chậm rãi xoay người, dịu dàng vẫy tay gọi hắn lại.
Tứ a ca có hơi chần chừ, do dự một lát cuối cùng vẫn nhịn không được đi về phía nàng.
Kể từ khi hắn biết ngạch nương thân sinh của mình làm hại Tam tỷ tỷ sảy thai, hắn không biết phải đối mặt với nàng như thế nào.
Mãi đến sau này Đoan Tĩnh chuyển đến Sướng Xuân Viên, thỉnh thoảng còn nhờ người đưa quần áo cho hắn, hắn mới biết được thì ra Tam tỷ tỷ không ghi hận lên người hắn.
Nhìn Tứ a ca sắp cao bằng mình, Đoan Tĩnh kéo ống tay áo hắn ướm thử rồi nói, “Lại cao thêm rồi, e là lần sau phải may dài thêm chút rồi.”
Tứ a ca mím môi đáp, “Tam tỷ tỷ không cần cứ may xiêm y cho đệ nữa, đừng để bản thân mệt nhọc.”
Đoan Tĩnh hơi có ý muốn bồi thường cho Tứ a ca, nàng lắc đầu, nhẹ giọng nói, “Không phải lúc nào cũng làm, còn có Lục Y hỗ trợ nữa. Lúc rảnh rỗi may cho đệ hai bộ, cũng không phải chuyện to tát gì.”
Trầm mặc trong chốc lát, trong ánh mắt Đoan Tĩnh tràn ngập vẻ xin lỗi, “… Tiểu Tứ, về chuyện của ngạch nương đệ…”
“Tỷ xin lỗi.”
“Đệ xin lỗi.”
Hai người đồng thanh.
Đoan Tĩnh ngẩn người, “… Sao đệ lại xin lỗi?”
Tứ a ca cúi đầu, vành mắt bỗng đỏ lên, “Đệ không cảm thấy ngạc nhiên khi bà ấy có ngày hôm nay.”
Tâm tình Tứ a ca khá phức tạp đối với chuyện mẹ đẻ của mình mất, hắn bi thương, nhưng đồng thời cũng cảm thấy thoải mái.
Hắn đau lòng vì bây giờ bản thân không còn ngạch nương nữa, cho dù bà ấy chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người ngạch nương đối với hắn.
Hắn thoải mái vì cuối cùng cũng có thể buông ra gánh nặng trong lòng, thản nhiên đối mặt với Đoan Tĩnh, không cần rơi vào tình thế khó xử mỗi khi giáp mặt tỷ ấy.
Đã nhiều năm trôi qua, sự quan tâm và tình thương Ô Nhã thị cho hắn không bằng một góc ấm áp Tam tỷ tỷ cho hắn.
Hắn không thể lựa chọn giữa hai người.
Nhưng hắn lại không cảm thấy bất ngờ với kết cục của người mẹ đẻ ra mình này.
Hắn lớn lên bên cạnh Đồng Giai Hoàng hậu, mặc dù Đồng Giai Hoàng hậu không muốn nhắc đến Ô Nhã thị, nhưng đám người Thanh Chi bên cạnh bà ấy thỉnh thoảng trong lúc tán gẫu sẽ đề cập đến.
Vẻ mặt khinh thường của họ mỗi khi nhắc đến Ô Nhã thị khiến Tứ a ca nhớ mãi không quên.
Đoan Tĩnh nhìn vành mắt đỏ hoe của Tứ a ca, nhất thời tay chân luống cuống, nàng vội vàng thả hộp đồ ăn trong tay xuống, lấy khăn tay ra cẩn thận lau nước mắt trong khóe mắt hắn.
“… Cho dù có thế nào, việc này cũng không liên quan đến đệ, đệ vẫn là một đứa trẻ, không cần suy nghĩ sâu xa, giấu nỗi buồn dưới đáy lòng. Tỷ bằng lòng để đệ oán hận tỷ…” Đoan Tĩnh cũng nhịn không được vành mắt đỏ ửng.
Vốn dĩ nàng đã chuẩn bị tốt tinh thần nếu Tứ a ca tránh né mình, nhưng Tứ a ca thế này càng khiến nàng đau lòng hơn.
“Mẹ mất con chịu, bà ấy hại Tam tỷ tỷ không còn…” Tứ a ca cắn răng nuốt ngược lời còn dang dở vào trong. Dù sao Vô Dật Trai cũng không phải chỉ có mình hắn, mặc dù hiện giờ bốn bề vắng lặng, nhưng hắn cũng không dám nói tiếp.
Nhắc đến hài tử, Đoan Tĩnh có hơi kinh ngạc hỏi, “Tiểu Tứ, đệ, sao đệ biết?”
Tứ a ca trầm mặc.
Đoan Tĩnh nhíu mày than thở, “… Bỏ đi, cho dù đệ biết bằng cách nào cũng không sao cả. Đệ cũng biết mà, cho dù
nó còn, ta cũng không thể sinh nó ra được.” Khóe mắt Đoan Tĩnh đỏ ửng.
Tứ a ca muốn nói lại thôi, “… Tam tỷ tỷ, tỷ, tự nguyện sao?”
Hắn vẫn luôn muốn hỏi điều này từ lâu.
Đoan Tĩnh gật nhẹ, sau đó lại lắc đầu, chần chừ nói, “Nói thế nào đây nhỉ.”
“Lúc ban đầu thì không… nhưng cứ dây dưa mãi đến bây giờ, tỷ cũng không rõ nữa…” “Có điều, kể từ lúc đến Sướng Xuân Viên đến bây giờ, đều là tỷ tự nguyện…”
Hai mắt Tứ a ca khẽ động, “Nhưng mà… Tam tỷ tỷ, tỷ cũng không thể thế này mãi được…”
Tứ a ca muốn nói lại thôi.
“Không rõ ràng phải không?” Đoan Tĩnh thản nhiên tiếp lời.
Tứ a ca dùng sự im lặng thay câu trả lời.
Đoan Tĩnh biết hắn có ý tốt, bèn mỉm cười xoa đầu hắn nói, “Đệ suy nghĩ cho ta nhiều như vậy, khó trách dáng vẻ ngày càng giống ông cụ non.”
Vành mắt Tứ a ca ửng hồng, hắn hơi mất tự nhiên phản bác, “Nào có.”
Đoan Tĩnh cười khẽ nói, “Sẽ không lâu nữa đâu, đệ cứ yên tâm. Tỷ biết đệ quan tâm đến tỷ.”
Tứ a ca mím môi mất tự nhiên.
“Thế này không đúng, đệ biết, tỷ cũng biết… có điều tỷ không tránh được, ngài ấy cũng vậy.” Đoan Tĩnh nhẹ giọng nói tiếp, “Cả ta và ngài ấy đều biết không thể mãi thế này được, mà tỷ cũng không muốn uy danh của ngài ấy bị vấy bẩn, cho dù ngài ấy khăng khăng một mực, nhiều lắm cũng chỉ ba năm. Không phải ta đến tuổi lấy chồng thì cũng phải gả đi sao?” Đoan Tĩnh thoải mái nói.
“Tam tỷ tỷ…” Tứ a ca đau lòng nhìn nàng.
“Ôi chao, xem tỷ này, suýt chút nữa thì quên mất, tỷ mang đồ ăn cho đệ.” Đoan Tĩnh thay đổi đề tài, cầm hộp đồ ăn lên đưa cho Tứ a ca, “Đây đều là do Tam tỷ tỷ của đệ làm hết đấy, phải ăn cho hết, đừng khiến ta và những người quan tâm đến đệ phải lo lắng cho đệ.”
Tứ a ca ôm hộp đồ ăn nặng trĩu, gật nhẹ.
“Được rồi, tỷ đi đây, buổi chiều đệ còn phải học lớp cưỡi ngựa bắn cung nữa, vất vả cho đệ rồi. Tỷ không chiếm thời gian nghỉ ngơi của đệ nữa.” Đoan Tĩnh vẫy tay, xoay người định rời đi.
Đi được hai bước, nàng lại chậm rãi dừng chân, quay lưng về phía Tứ a ca nhẹ giọng nói, “Tiểu Tứ, nếu vốn dĩ ngạch nương của đệ có thể sống yên ổn, nhưng bởi vì tỷ nên mới thay đổi vận mệnh phú quý của bà ta, vậy đệ có cảm thấy tỷ không nên xuất hiện hay không?”
Sau một lát, Đoan Tĩnh không nghe thấy câu trả lời của Tứ a ca, nàng trầm mặc cất bước đi về phía trước. “Không đâu!”
Đoan Tĩnh khựng lại.
“Nếu một người vốn lương thiện, vậy thì vận mệnh của người đó sẽ không bị thay đổi bởi vì người khác. Nếu người đó vốn đã không tốt đẹp gì, thì cái gọi là cuộc sống tốt đẹp chỉ là sự may mắn trước khi bộ mặt thật của người đó bị vạch trần mà thôi. Đệ cũng rất ghét những người như vậy!”
Tứ a ca cũng thường tưởng tượng, nếu mẹ đẻ của hắn vẫn là vị Đức phi cao cao tại thưởng, bất công ích kỷ kia, nếu Tam tỷ tỷ không phát hiện ra nỗi tủi thân và sự yếu đuối của hắn…
Liệu có khi nào, hắn sẽ không mất hết lòng tin vào bà ấy hay không?
“Tam tỷ tỷ, đệ rất vui vì tỷ không oán giận đệ.” Tứ a ca đỏ mắt nhếch miệng cười nói.
Đoan Tĩnh nghiêng đầu rơi lệ, nghẹn ngào gật đầu đáp, “… Tiểu Tứ, cám ơn đệ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận