Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chớp mắt đã đến tháng tư, hoa đào rơi đầy đất.
Đoan Tĩnh đứng trước bàn đá, cẩn thận mài hoa đào, còn Ngưu thường tại ở bên cạnh hỗ trợ nàng.
Tứ công chúa cười hì hì ngồi dưới bóng cây nhìn hai người bận rộn, “Kiểu Nhi, phải làm cho đẹp đấy, không đẹp muội không lấy đâu.”
Đoan Tĩnh oán trách nghiêng đầu liếc xéo nàng ấy một cái quát khẽ, “Không biết lớn nhỏ, phải gọi là tỷ tỷ.”
Tứ công chúa mỉm cười đứng dậy, dựa vào người Đoan Tĩnh, nàng ấy duỗi tay ra nâng cằm Đoan Tĩnh lên như một tên lưu manh.
Đoan Tĩnh bất lực nhìn nàng ấy, “Ngoan, đừng quậy, chế tạo son phải nghiêm túc.”
“Ta muốn hỗ trợ nhưng hai người cứ nhất quyết không chịu.” Tứ công chúa u oán nói.
Ngưu thường tại liếc mắt nhìn nàng ấy một cách chán ghét, nói, “Ngươi không đến làm phiền chính là hỗ trợ rồi.”
Đoan Tĩnh cũng gật đầu tán đồng, kỹ năng làm son của Tứ công chúa tệ hệt như kỹ năng làm sủi cảo của Hoàng đế.
Tứ công chúa tức giận hừ nhẹ, tay xoa mặt Đoan Tĩnh đến đỏ bừng.
Đoan Tĩnh cười ha ha tránh né, “Đi đi đi, ra bên kia đi, đừng quấy rối nữa.”
Tứ công chúa ăn to nói lớn, ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện Đoan Tĩnh như một tên lưu manh, vẻ mặt say mê giữ chặt mặt Đoan Tĩnh nói, “Chậc, đều là công chúa, sao tỷ lại giống như yêu tinh hoa đào, càng lúc càng xinh đẹp, quả thật không giống người phàm. Sao muội lại khó nhìn thế này kia chứ?”
Đoan Tĩnh mỉm cười liếc mắt nhìn nàng ấy một cái đáp, “Muội khó nhìn chỗ nào chứ? Đừng tự xem nhẹ bản thân.”
Tứ công chúa mày rậm mắt to, ngũ quan thâm thúy, làn da ngăm nhẹ, là kiểu dung mạo nữ tử Mãn tộc điển hình, giữa mày mang theo anh khí, vừa nhìn là biết nàng ấy thuộc về kiểu đẹp dũng mãnh biết động quyền cước.
So với nàng ấy, Đoan Tĩnh không giống cô nương Mãn tộc chút nào cả. Dung mạo của nàng càng lúc càng nở rộ, xinh đẹp lấn át người khác, khó trách Tứ công chúa thường xuyên nhìn nàng đến ngẩn người, ngay cả Đoan Tĩnh cũng phải kinh ngạc với dung mạo của bản thân.
Nhưng ngay cả chuyện ly kỳ như trùng sinh cũng đã xảy ra, vậy nên nàng nhanh chóng bình tĩnh tiếp nhận sự thay đổi này.
Cho dù là vận mệnh ban ân, hay là vận mệnh trêu đùa đều không sao cả.
Dù sao nàng cũng không có cách nào từ chối.
Có lẽ do mùa xuân đến nên Hoàng đế cũng ngo ngoe rục rịch, gần đây dục vọng của hắn còn mạnh mẽ hơn lúc trước, thường quậy nàng cả đêm.
Đêm qua nàng khóc lóc cầu xin, nên hắn chỉ làm hai lần.
Sáng sớm hôm nay, Đoan Tĩnh vội vàng kéo lê thân thể mệt mỏi đến vườn đào làm son cùng với Tứ công chúa và Ngưu thường tại.
Nếu còn không làm, e là hoa đào sẽ rụng hết mất.
Ngưu thường tại đang mài ngọc trai, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, bèn thuận miệng nói thêm, “Kiểu Nhi quả đúng là đẹp không gì sánh bằng, nếu không sao lão già kia có thể mỗi ngày nhớ mong.”
“Keng..” tiếng chày ngọc rơi xuống đất, Ngưu thường tại bỗng ý thức được bản thân đã nói ra chuyện không nên nói.
Tứ công chúa cũng đờ cả người, nàng ấy cẩn thận ngẩng đầu nhìn Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh cầm cái chày trong tay, rũ mắt không nói lời nào.
“Kiểu, Kiểu Nhi… Xuân Thiên, nàng ấy ngốc nghếch, tỷ cũng biết mà, lúc nói chuyện thường không nghĩ trước nghĩ sau, nói năng lung tung, nhất thời nói bậy.” Tứ công chúa vội vàng sửa miệng giùm Ngưu thường tại.
Ngưu thường tại cũng vội vàng gật đầu nói, “Đúng, đúng vậy, ta hay ăn nói lung tung, vừa mở miệng là nói năng bậy bạ, Kiểu Nhi… ta, ôi chao!”
Ngưu thường tại tức giận hung hăng tát lên má mình một cái, không ngừng tự mắng trong lòng: Này thì không biết giữ mồm giữ miệng!
“Hai người… biết cả rồi sao?” Đoan Tĩnh nhẹ giọng hỏi, nàng rũ mắt, tay cầm chày tiếp tục nghiền nát cánh hoa đào.
Tứ công chúa hơi hé miệng, nàng ấy muốn phủ nhận nhưng cuối cùng vẫn không muốn lừa nàng, bất đắc dĩ lúng ta lúng túng gật đầu đáp, “… Đúng vậy.”
Đoan Tĩnh nhẹ nhàng thở dài, nàng thả cái chày trong tay xuống, xoa xoa hai tay hỏi, “Phát hiện lúc nào?”
“Xuân, Xuân Thiên phát hiện ra trong lúc vô tình, nàng ấy phát hiện mỗi lần nàng ấy thị tẩm, bản thân còn chưa cởi áo ngoài đã ngủ thiếp đi. Sau đó, qua ngày hôm sau sẽ phát hiện mặt tỷ vô cùng mệt mỏi, thỉnh thoảng còn nhìn thấy một vài dấu yêu trên cổ tỷ… …” Tứ công chúa cẩn thận nói.
Ngưu thường tại cũng cúi đầu không nói lời nào.
Dù sao kể từ khi đến Sướng Xuân Viên, ngày nào ba người cũng tụm lại với nhau, Hoàng đế còn lười che giấu, sao có thể không phát hiện manh mối được chứ?
“Kiểu Nhi, tỷ yên tâm, bọn ta tuyệt đối không hé răng nửa lời với người khác! Thật đấy! Muội thề!” Tứ công chúa nhìn Đoan Tĩnh thương tiếc nói.
Ngưu thường tại cũng vội vàng giơ tay lên, “Ta cũng thề!”
Đoan Tĩnh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của họ, mím môi cười, lắc đầu nói, “Không cần thề, ta tin tưởng hai người.”
Hai người họ đã phát hiện từ lâu nhưng vẫn không nói lời nào, mãi đến hôm nay Ngưu thường tại trong lúc vô tình mới buột miệng nói ra, có thể thấy rõ bọn họ thật lòng coi nàng như khuê mật.
Vậy nàng có gì mà phải lo lắng chứ?
Đã là bằng hữu thì nên tin tưởng lẫn nhau.
“Kiểu Nhi, có phải chuyện lúc trước tỷ rơi xuống nước có liên quan đến Hoàng A Mã đúng không?”
Đột nhiên Tứ công chúa nhớ đến những chuyện lằng nhằng giữa Đoan Tĩnh và Hoàng đế, kể từ khi nàng ấy phát hiện ra manh mối mới thấy dường như có dấu hiệu báo trước ở khắp nơi.
Đoan Tĩnh trầm mặc gật đầu.
“Kiểu Nhi, tỷ, không phải tỷ bị ép đấy chứ?” Tứ công chúa thử dò hỏi.
Đoan Tĩnh mỉm cười hỏi lại, “Muội thấy giống bị ép sao?”
Tứ công chúa nhìn vẻ mặt tự nhiên của Đoan Tĩnh thì lắc đầu, nguyên nhân chính là bởi vì Đoan Tĩnh không biểu hiện ra sự kháng cự cho nên hai người họ mới luôn quan sát và không làm gì.
Ngưu thường tại có thần kinh thô, nghe thấy lời này của Đoan Tĩnh chỉ cho rằng Đoan Tĩnh và Hoàng đế đã lưỡng tình tương duyệt từ lâu, nàng ấy nhìn Đoan Tĩnh nói, “Mặc dù rất kinh thế hãi tục… Nhưng thấy ngươi thế này, lớn khái cũng có thể hiểu được suy nghĩ của lão già kia.”
Quả thật ban đầu nàng ấy có hơi bối rối, nhưng ở cùng Đoan Tĩnh thời gian dài, nàng ấy cảm thấy Đoan Tĩnh nên nhận được tất cả mọi sự cưng chiều, đặc biệt là được nam nhân có quyền có thế nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
“Nếu ta là Hoàng đế, ta cũng sẽ thích ngươi. Vừa đẹp vừa dịu dàng, lại còn tri kỷ lương thiện, ai mà không thích cơ chứ?” Ngưu thường tại nhìn chằm chằm Đoan Tĩnh bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Chỉ cần ở cạnh nàng một thời gian, cảm giác thoải mái dịu dàng mà nàng mang lại, sẽ khiến người tiếp xúc với nàng ấy bị nghiện.
Đoan Tĩnh cười khẽ nói, “Coi chừng cái miệng của ngươi đấy, lão già nào?”
“Vốn dĩ chính là vậy mà? Hắn lớn hơn đám chúng ta gần hai con giáp, không gọi hắn là lão già thì gọi là gì.” Vẻ mặt Ngưu thường tại căm giận nói.
Đoan Tĩnh buồn cười nói, “Nhưng đừng nói bậy trước mặt người khác, nếu như để hắn nghe thấy, không chừng sẽ cắt xén phần của ngươi đấy. Đống thịt kho tàu, chân giò hầm, cùng với điểm tâm ngọt ngươi yêu thích nhất cũng sẽ không cánh mà bay.”
Ngưu thường tại nghe vậy, khuôn mặt nhỏ trơn nhẵn lập tức trở nên ủ dột, “Đừng mà…”
Đoan Tĩnh và Tứ công chúa liếc mắt nhìn nhau, cùng cười phá lên.
Bọn họ vừa chơi vừa làm, mài mãi đến buổi chiều mới làm được mấy hộp son, màu hoa đào hồng nhạt, còn mang theo hương hoa thoang thoảng, màu sắc vô cùng tự nhiên, ửng hồng như da thật.
Mặc dù Ngũ công chúa không tham gia hoạt động làm son với bọn họ, nhưng đám Đoan Tĩnh vẫn lễ phép sai người tặng nàng ta một hộp.
Có lòng là được, còn về việc nàng ta có dùng hay không, bọn họ không quản nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận