Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(*) Ý nan bình – 意难平: Tâm nguyện khó thành, ám chỉ chuyện không thể buông bỏ, không có hồi đáp, thường dùng cho những cặp đôi đáng tiếc không đến được với nhau.
“Đúng rồi, đưa cả tiểu Bát đi cùng đi.” Đột nhiên Đoan Tĩnh nói.
Hoàng đế hơi giật mình, hắn vừa xoay tròn chiếc nhẫn trên tay vừa làm bộ lơ đãng hỏi, “Sao bỗng nhắc đến tiểu Bát vậy?”
Đoan Tĩnh nghĩ ngợi một lát mới nói, “Không biết tiểu Bát bị làm sao, kể từ khi đến Sướng Xuân Viên, hắn luôn phái người tặng đồ cho con. Có khi là một xấp kinh Phật, có khi là một vài loại trang sức quý giá.”
“Hắn vẫn còn là một hài tử, cho dù là hoàng tử thì cũng tích cóp được bao nhiêu tiền bạc chứ? E là phần lớn tiền bạc của hắn đều chỉ vào việc mua quà tặng con. Còn xấp kinh Phật dày cộm kia, nét chữ vô cùng tỉ mỉ, vừa nhìn là biết dụng tâm chép.”
Đoan Tĩnh hơi rũ mắt, “Thôi bỏ đi…”
“Nhưng mà…” Hoàng đế muốn nói gì đó.
“Con biết.” Đoan Tĩnh quay đầu lẳng lặng nhìn hắn, cắt ngang lời Hoàng đế.
Hoàng đế trầm giọng hỏi, “Nàng biết gì?”
Đoan Tĩnh cong môi nói, “Có phải chuyện lúc trước, tiểu Bát cũng có một chân đúng không?”
“Kiểu Nhi…” Hoàng đế kinh ngạc nhìn Đoan Tĩnh, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, “Không phải ta cố ý không nói cho nàng biết…”
Đoan Tĩnh lắc đầu, “Con không trách ngài… con hiểu suy nghĩ của ngài, hắn cũng là hài tử của ngài.”
Lời nói của Đoan Tĩnh nhẹ bẫng.
“Kiểu Nhi…” Hoàng đế không biết nói gì cho phải.
“Thôi bỏ đi, mấy ngày nay, hắn hẳn là phải hoảng sợ lắm. Chép nhiều Chú vãng sanh* như vậy cũng đủ rồi.”
Lông mi Đoan Tĩnh run nhẹ, “Dẫn hắn theo đi, đừng vì một sai lầm mà từ bỏ hắn, bỏ quên hắn, hắn sẽ đau lòng. Ngày tháng sau này còn dài, chúng ta không thể cứ mãi ôm lấy sai lầm trong quá khứ được.”
(*): Ý nghĩa của Chú vãng sanh: là mật ngôn được trì niệm phổ biến trong các khóa lễ Tịnh độ, cầu siêu với công năng phá trừ tất cả nghiệp chướng căn bản – những việc mà ta sai lầm, gây hại cho người khác. Vãng sanh thần chú giúp trừ được những nghiệp căn bản, không phiền não sinh khởi, nhờ thế mà an vui, hạnh phúc với tự tại và tương lai.
Đoan Tĩnh nở nụ cười với Hoàng đế, “Xét thấy hắn luôn là đứa bé ngoan, chỉ là lầm đường lạc lối, ngài tha thứ cho hắn nhé?”
Hoàng đế chầm chậm đứng dậy, vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Đoan Tĩnh nói, “Khổ chủ đã tha thứ rồi, ta còn có thể nói gì nữa đây.”
Đoan Tĩnh mỉm cười.
“Kiểu Nhi.”
“Dạ?”
“Có thể đừng lương thiện như vậy nữa được không?” Hoàng đế hôn lên trán nàng nói.
“Đó là bởi vì con biết, ngài nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con.” Đoan Tĩnh ngẩng đầu nhìn Hoàng đế nghiêm túc nói, “Bởi vì ngài luôn bảo vệ con, cho nên con mới có cơ hội lương thiện.”
Nếu công lý không được thực thi, thì dù nàng có lương thiện đến đâu, cũng sẽ biến thành sắc bén.
Nếu Hoàng đế không lấy lại công bằng cho ngạch nương và hài tử của nàng, nàng nghĩ nàng sẽ phát điên mất.
Hoàng đế nghe vậy hai mắt trở nên sâu thẳm, siết chặt lấy cơ thể nàng.
“… Cám ơn ngài.” Đoan Tĩnh chui đầu vào lồng ngực Hoàng đế nhẹ nhàng nói.
“.. Ừm, đừng khách khí.”
…..
Hôm sau.
Biết được tin tức Hoàng đế muốn dẫn theo các hoàng tử và công chúa đến Đa Luân Nặc Nhĩ, các cung nhân trong Sướng Xuân Viên bắt đầu trở nên vội vàng.
Các chủ tử sống trong nhung lụa, không nhúng tay vào việc gì nên rảnh rỗ lại lang thang khắp nơi.
Thái tử và Ngũ công chúa liền vào vườn hoa đào ngắm cảnh.
“Hôm nay Ngũ muội muội không ở cạnh Hoàng tổ mẫu à?” Thái tử kinh ngạc hỏi.
“Thỉnh an Thái tử ca ca.” Ngũ công chúa mặc một bộ y phục trắng, Ô Nhã thị mất, nàng ta không thể mặc đồ tang nên chỉ có thể mặc xiêm y giản dị màu trắng để tỏ lòng thương nhớ.
Có lẽ năm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, nàng ta đã trở nên trưởng thành hơn nhiều, đã nhìn ra dáng người lớn rồi.
“Mau miễn lễ.” Thái tử nở nụ cười tuấn tú, “Nào, gặp được muội ở đây đúng là trùng hợp, đi dạo cùng nhau một chút đi, viện của cô đang thu dọn nên rất bừa bộn, đọc sách cũng không vào.”
Ngũ công chúa gật đầu nhẹ, đi phía sau Thái tử nửa bước, hai người chậm rãi đi dọc vườn đào.
Cung nhân hầu hạ phía sau giữ khoảng cách không gần cũng không xa, để các chủ tử có không gian riêng tư trò chuyện.
“Muội vốn định hầu hạ bên cạnh Hoàng tổ mẫu không đến Mạc Bắc, nhưng Hoàng tổ mẫu không yên tâm, cứ nói thảo nguyên rộng lớn trống trải, có thể thay đổi tâm trạng. Muội không thể từ chối, nên quyết định đi theo.” Ngũ công chúa kể.
Thái tử đồng tình, hắn thấu hiểu nỗi khổ không có mẫu thân, “Hoàng tổ mẫu có lòng tốt, Ngũ muội muội phải bảo trọng thân thể, nghĩ thoáng một chút, đừng phụ lòng Hoàng tổ mẫu.”
Ngũ công chúa gật đầu đáp, “Đa tạ Thái tử ca ca dạy bảo, muội muội khắc ghi trong lòng.”
Mặc dù bên ngoài nói như vậy, nhưng dù sao Ô Nhã thị cũng là mẫu thân của nàng ta, dù rằng nàng ta được nuôi dưỡng bên cạnh Thái hậu từ lúc còn nhỏ xíu, nhưng Ngũ công chúa nhớ rõ Ô Nhã thị đối xử với nàng ta rất tốt.
Đặc biệt là kể từ sau khi ca ca Dận Tộ mất, mẫu thân đành dồn hết tâm tư lên người nàng ta, mặc dù tình cảm đó chỉ chuyển từ ca ca sang nàng ta, nhưng điều đó vẫn khiến nàng ta khó lòng quên nổi.
“Vừa hay Tứ đệ cũng đi, hai huynh muội có thể làm bạn trên đường, cũng sẽ không nhàm chán.”
Thái tử không thân thiết với đám muội muội nên chỉ có thể cố gắng tìm đề tài nói chuyện.
Nhưng Ngũ công chúa lại bĩu môi.
Ngạch nương của họ mất rồi, nhưng chẳng thấy Tứ a ca đau lòng gì cả, dù sao vị ca ca này cũng không được nuôi dưỡng bên cạnh ngạch nương, ngạch nương nói rất đúng, Tứ a ca là kẻ phụ bạc ăn cháo đá bát.
Ngũ công chúa mất tự nhiên chuyển đề tài, “Thái tử ca ca, thân phận của huynh bất đồng, thường xuyên đi làm việc cho Hoàng A Mã, có thể đi đi về về giữa Sướng Xuân Viên và hoàng cung, huynh có gặp Thập tứ đệ của muội không?”
Thái tử ngẫm nghĩ rồi nói, “Gần đây Bố tần nương nương vẫn luôn niệm kinh ăn chay, tiểu Thập tứ cũng không lộ mặt. Nhưng cô thấy có vẻ như nó sống rất thoải mái, cô không nghe thấy Thái y viện báo cáo tiểu Thập tứ sinh bệnh, có thể thấy Bố tần rất có lòng chăm sóc nó.”
Đôi mắt Ngũ công chúa xoay chuyển, chuyện Bố tần và Tam công chúa bị đánh oan uổng, quả thật là lỗi của ngạch nương nàng ta, chuyện này không cách nào thay đổi được.
Nhưng mức phạt này thật sự rất quá đáng, bọn họ chỉ bị ăn mấy gậy, thế mà ngạch nương của nàng ta lại phải chịu chết.
Ngũ công chúa vẫn luôn buồn bực bất bình, mặc dù biết rằng không nên đi trách cứ khổ chủ, nhưng nàng ta vẫn nhịn không được căm giận.
“Vậy, còn Thất muội muội thì sao ạ?”
“Về chuyện của Thất muội muội, cô biết nhiều hơn chút, Đoan tần nương nương nuôi dưỡng Thất muội muội rất khá, cô nghe nói gần đây Thất muội muội không cần uống quá nhiều thuốc nữa. Nghe nói chỉ cần con bé hơi ho một chút là Đoan tần nương nương sẽ canh giữ suốt đêm, bà ấy chỉ ước mang cả Thái y viện đến đấy. Người trong cung đều nói bà ấy có tấm lòng người mẹ.”
Lúc trước Đoan tần từng sinh được một công chúa, đáng tiếc lại chết yểu, thân thể cũng hao hụt, không còn khả năng sinh dục, nhưng dù sao cũng đã từng làm mẹ, nên vẫn có kinh nghiệm trong chuyện nuôi dưỡng hài tử. Vốn dĩ cho rằng đời này sẽ sống cô độc như vậy đến hết quãng đời, ai ngờ Ô Nhã thị chết, Thái hậu không đủ sức khỏe để nuôi dưỡng một hài tử bệnh tật liên miên, vì thế bà ấy vô duyên vô cớ nhặt được một công chúa.
Đoan tần không hề chán ghét Thất công chúa, chỉ cảm thấy ông trời rủ lòng thương xót, bà ấy cẩn thận chăm sóc tỉ mỉ cho Thất công chúa.
Ngũ công chúa nghe được tin này, nhất thời lại cảm thấy hoảng hốt, trước kia lúc ngạch nương của nàng ta còn sống,
Thất muội muội uống thuốc từ ngày này qua tháng nọ, cả ngày bị nhốt trong phòng không cho phép ra ngoài.
Lý do là sợ con bé gặp gió sẽ bị cảm, làm ầm ĩ lên sẽ khiến người trong cung hoang mang và bất an. Cho nên dứt khoát nhốt con bé trong phòng, giảm bớt một đống phiền toái.
Hiện giờ ngạch nương nàng ta không còn, Thất muội được nuôi bên cạnh Dưỡng mẫu, thế mà còn tốt hơn nuôi bên cạnh ngạch nương ruột thịt, quả thật khiến nàng ta nóng mặt.
Ngũ công chúa cũng biết đối với Tứ a ca và Thất công chúa, Ô Nhã thị không được coi là một ngạch nương đủ tư cách.
Nhưng dù sao nàng ta cũng là hài tử được Ô Nhã thị thiên vị, bọn họ có thể không đứng chung phe với Ô Nhã thị, nhưng nàng ta không làm vậy được.
Ngũ công chúa siết chặt năm ngón tay, nhất thời trầm mặc không biết nên nói gì.
Thái tử thấy không khí trầm xuống, bèn vội vàng đề nghị, “Ngũ muội muội, có phải muội đã mệt rồi không, chúng ta nghỉ một lát nhé.”
Ngũ công chúa lúng ta lúng túng gật đầu.
Thái tử mỉm cười lễ phép, dẫn theo Ngũ công chúa đi đến gần một cái bàn đá cách đây không xa.
“Ngũ muội muội, mời…”
Dường như dưới chân dẫm phải gì đó, Thái tử khựng lại.
Hắn dịch chân ra từ từ, cúi người đẩy những cánh hoa đào bên trên ra, thì thấy một chiếc trâm cài đầu hình cánh bướm nằm lẳng lặng dưới mặt đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận