Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoàng đế vuốt ve eo nàng, sau đó dùng lòng bàn tay ấn nhẹ lên đó, “Đi thêm một canh giờ nữa rồi ta sẽ hạ lệnh đóng quân.”
Hoàng đế vừa dứt lời, đột nhiên nhướng mày, miệng nở nụ cười xấu xa, ghé vào tại Đoan Tĩnh thì thầm, “Kiểu Nhi, còn một canh giờ nữa, có muốn…”
Đoan Tĩnh lập tức hiểu Hoàng đế muốn làm gì, bèn vội vàng ngắt ngang lời hắn, “Không muốn!”
Hoàng đế không chịu buông tha, tay hắn đã men theo vòng eo chậm rãi mò lên cổ áo nàng, ngón tay thăm dò nhéo nhẹ ngực nàng, “Nàng không muốn nhưng ta muốn…”
“Lẻn lên ngự giá của ngài đã khác thường rồi, ngài lại còn làm trò trước mặt biết bao người, đảm bảo ngày hôm sau tin này sẽ truyền khắp nơi.” Đoan Tĩnh buồn bực đẩy hắn ra, kéo vạt áo lại.
“Đã vài ngày không chạm vào nàng, nhớ muốn chết. Xung quanh đều là thân vệ của ta, chỉ cần nàng nhỏ giọng một chút, đảm bảo sẽ không ai biết cả.” Hoàng đế lưu loát cởi áo ngoài ra, sự mỏi mệt như tan biến, trong mắt là sự hưng phấn, nóng lòng muốn thử.
Hắn chưa từng thử cảm giác làm trên xa giá, bên ngoài người đến người đi tấp nập, khiến hắn vô cùng hưng phấn. Đoan Tĩnh đỏ mặt lắc đầu từ chối, “Không được, bên ngoài có rất nhiều người… chán ghét, tránh ra.”
Nàng giữ chặt lấy quần của mình không chịu buông tay.
Hoàng đế hôn lên môi nàng trấn an, động tác trên tay không ngừng một giây phút nào, “Không sao cả, nói nhỏ một chút, ta đảm bảo sẽ không có ai biết cả.”
Đoan Tĩnh chống đẩy hồi lâu, cuối cùng vẫn không thắng nổi cẩu nam nhân tinh trùng lên não này.
Hoàng đế không dám mạnh mẽ kéo quần áo trong tay Đoan Tĩnh xuống, sợ động tác của mình khiến đầu ngón tay của nàng bị thương, hai mắt hắn xoay tròn, ngay sau đó liền xé rách quần của nàng ra.
Bờ mông trắng như tuyết của Đoan Tĩnh ngay lập tức bại lộ trước mặt hắn.
Đoan Tĩnh như một đứa trẻ nhỏ mặc quần hở đũng, nàng xấu hổ buồn bực vội vàng khép hai chân lại, nhưng Hoàng đế đã nhanh hơn một bước, hắn đặt tay mình vào giữa hai chân nàng.
“Đừng…” Đoan Tĩnh dùng hai chân kẹp chặt tay Hoàng đế, muốn ngăn cản động tác tiếp theo của hắn.
Hoàng đế nhếch mép cười xấu xa, đầu ngón tay thuận thế mò đến bên ngoài hoa huyệt của Đoan Tĩnh.
“Kiểu Nhi, tìm được rồi…” Đột nhiên, bàn tay đang sờ soạng của Hoàng đế bắt được tiểu trân châu rồi nắm chặt lấy nó, Hoàng đế ghé sát đến bên tai Đoan Tĩnh, nở nụ cười ái muội.
Thân thể Đoan Tĩnh run lên, nức nở thấp giọng cầu xin, “Thả, thả tay ra…”
Hoàng đế đương nhiên không thả, hắn niết véo, tùy ý đùa bỡn âm đến Đoan Tĩnh trên đầu ngón tay mình, hoa dịch nhanh chóng róc rách chảy ra.
Bàn tay Hoàng đế dính đầy hoa dịch, hắn lấy ngón tay ra, nhìn dịch nhờn trong suốt trên đầu ngón tay mình thì nở nụ cười càng xán lạn hơn, “Kiểu Nhi, ướt rồi…”
Đôi mắt mênh mông sương mù của Đoan Tĩnh trừng với hắn một cái, khiến hạ thân hắn càng run rẩy muốn phá cổng xông pha.
Hoàng đế tách hai bắp đùi của Đoan Tĩnh sang hai bên, móc long căn hùng hổ của mình ra, đặt nó lên khe hở chảy nước róc rách trượt lên trượt xuống một lát, rồi sau đó đột ngột dùng sức cắm thẳng vào sâu bên trong.
Thân thể hai người dần dần dán chặt vào nhau, Đoan Tĩnh bị cảm giác lấp đầy khiến cơ thể không ngừng run rẩy, “Ưm… khốn khiếp!”
Cảm giác gậy thịt được ngậm chặt khiến Hoàng đế nhịn không được rên nhẹ, tất cả mệt mỏi bỗng tan biến hoàn toàn.
“Sảng khoái!” Hoàng đế nhịn không được lên tiếng cảm thán.
Hiện giờ Đoan Tĩnh cũng chỉ đành nằm xuống giường, mở rộng hai chân, tiện cho hắn thao.
Nàng cắn môi nói khẽ, “Ư, ngài nhẹ chút, đừng, đừng làm ra tiếng động lớn… A!!”
Hoàng đế đâm sâu một cái, Đoan Tĩnh lập tức nhịn không được rên lớn.
Nàng vội vàng ức chế xúc động muốn la lên, tức giận đấm lên ngực Hoàng đế, “Đáng ghét…”
Hoàng đế cười nhếch mép, sau đó nắm lấy bàn tay trắng như phấn của Đoan Tĩnh hôn nhẹ trấn an, động tác bên dưới cũng chậm lại, “Được rồi được rồi, ta đáng ghét… ta nhẹ chút, chỉ cần nàng không ngại chậm là được.”
Đoan Tĩnh liếc xéo hắn một cái, mềm mại nói, “Con sẽ không”
Ánh mắt Hoàng đế lộ ra ý cười, ngay sau đó dùng tốc độ chậm rì rì ra vào thân thể Đoan Tĩnh.
Biên độ ra vào của hắn rất lớn, thường xuyên cắm lút cán vào trong, sau đó rút một nửa ra ngoài, nhưng tốc độ cực chậm, giống như là đang xay đậu nành vậy.
Đoan Tĩnh rên khẽ, tiết tấu kiểu này khiến nàng rất hài lòng.
Nhưng thời gian dần trôi, Hoàng đế liên tục bảo trì tốc độ chậm rãi này sắp nửa canh giờ, mà vẫn không có dấu hiệu muốn phóng thích, cuối cùng Đoan Tĩnh cũng không chịu nổi.
Sự khó chịu tích góp trong cơ thể ngày càng nhiều, tốc độ hiện tại không thể thỏa mãn cơn ngứa của nàng.
Nàng bị Hoàng đế ma sát khiến hoa dịch chảy ròng ròng, nhưng sự ngứa ngáy khi không được phóng thích cứ quấn lấy nàng không chịu buông.
Nàng cần hung hăng cọ xát mới giảm đi cảm giác ngứa ngáy khó chịu này.
Nàng nhịn không được cong người nghênh đón côn thịt của Hoàng đế, nhưng hắn lại ung dung thong thả ma sát nhẹ nhàng, duy trì tốc độ chậm rì rì.
Đoan Tĩnh cảm thấy khó chịu, chỉ có thể ôm eo Hoàng đế lắc nhẹ, thúc giục, “.. Có, có thể, nhanh lên…”
Hoàng đế cảm thấy rất buồn cười, “Kiểu Nhi, không phải con kêu Hoàng A Mã chậm một chút sao?”
Đoan Tĩnh nhất thời á khẩu không biết phải nói gì, mặt đỏ ửng không biết phải làm sao.
Thật ra Hoàng đế cũng rất khó chịu, ma sát chậm rãi như xay đậu nành thế này, hạ thân không thề có dấu hiệu phóng thích, ngược lại càng phồng to, gân xanh trên côn thịt hiện lên chi chít.
Nộn huyệt ướt nóng mút chặt côn thịt, hoa tâm kiều nộn càng ma sát càng mềm, dục hỏa không ngừng thúc giục hắn dùng sức thao nàng.
Nhưng hắn sẽ không dễ dàng toại nguyện nguyện vọng của Đoan Tĩnh như vậy.
Hắn tiếp tục chậm rãi cắm vào, thong thả rút ra.
Đột nhiên, bên ngoài ngự giá, có thân vệ thúc ngựa đến gần, thấp giọng nhắc nhở, “Hoàng thượng, sắc trời đã tối, thần đã phái người lên trước xem xét, cách đây không xa có nơi thích hợp để cắm trại, mong ngài định đoạt.”
Hoàng đế còn đang thong thả cày cấy trên người Đoan Tĩnh.
Nghe thấy có tiếng nói, cơ thể Đoan Tĩnh căng thẳng, mút chặt đến mức gân xanh trên thái dương của Hoàng đế nổi lên chằng chịt.
“Tê.” Hoàng đế bị cắn chặt thì nhịn không được hít mạnh một hơi.
“Khụ khụ…” Hoàng đế ho khan hai tiếng, đè cảm giác muốn bắn xuống, giọng nói trầm khàn chỉ thị, “Được rồi, hôm nay đóng quân ở đó đi.”
Thị vệ làm bộ không nghe thấy tiếng động kỳ lạ truyền từ trong ngự giá ra, nghiêm nghị đáp vâng, sau đó thúc ngựa rời đi.
Các thân vệ xung quanh mắt nhìn thẳng tiếp tục tiến về phía trước.
Bên trong ngự giá, Đoan Tĩnh xấu hổ buồn bực, khuôn mặt ửng hồng trách mắng Hoàng đế, “Xem chuyện tốt mà ngài làm đi!”
Hoàng đế trấn an, “Yên tâm, bọn họ đều là thân vệ của ta, không ai dám nói ra ngoài.”
“Ngài nhanh lên còn đi ra ngoài.” Đoan Tĩnh nhìn cự vật của Hoàng đế nhét trong cơ thể mình không kéo ra được thì thúc giục, “Chờ lát nữa là phải dừng.”
Hoàng đế cũng hơi nóng nảy, nhưng hiện giờ thật sự rất khó xuống ngựa, hạ thân cứng răn rút không ra, chỉ có cách nhanh chóng phóng thích.
“Kiểu Nhi nhịn một chút, Hoàng A Mã muốn đẩy nhanh.” Hoàng đế vừa nói vừa nhanh chóng đong đưa hạ thể. Đoan Tĩnh bị thao đến cơ thể lắc lư liên hồi, nàng vội vàng nắm chặt mép giường, nỗ lực hùa theo dục vọng của Hoàng đế.
Đoan Tĩnh không ngừng xoắn chặt côn thịt của Hoàng đế, thúc giục hắn nhanh chóng phóng thích, xe ngựa chạy trên đường xóc nảy, Đoan Tĩnh cắn môi ngăn cản tiếng ê a, không dám cao giọng rên rỉ.
Kể từ khi Hoàng đế dẫn Đoan Tĩnh đến Sướng Xuân Viên, bọn họ đã không còn làm tình mà bị đè nén thế này nữa. Hoàng đế cũng cố nén xúc động muốn gầm lên, thái dương hắn chảy đầy mồ hôi, cần phải thao nhanh, nhưng đồng thời cũng phải lưu ý không cho tiếng động phát ra quá lớn, không để nó truyền ra bên ngoài khiến người khác chú ý đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận