Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuồng ngựa.
Những chú ngựa được Hoàng đế đưa đến đều bất phàm.
Hoàng đế dẫn theo Đoan Tĩnh chọn một con ngựa trắng ngoan hiền có tên là Thải Vân Truy Nguyệt, ánh mắt Đoan Tĩnh mong chờ nhìn chằm chằm vào con hãn huyết bảo mã cao lớn ở bên cạnh.
Hoàng đế bất đắc dĩ nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của nàng nói, “Chưa biết đi mà đã muốn chạy?”
Đoan Tĩnh ngoan ngoan nghe hắn chỉ bảo, ánh mắt lưu luyến nhìn bảo mã khí phách kia chằm chằm, rồi nàng được Hoàng đế bế lên Thải Vân Truy Nguyệt.
Sau đó Hoàng đế lưu loát ngồi ra đằng sau Đoan Tĩnh, giữ chặt dây cương, miệng khẽ quát, con ngựa trắng nghe lời bắt đầu cất bước chạy.
Hoàng đế thúc ngựa, mang theo Đoan Tĩnh chạy từ phía sau ngự doanh ra, tránh né đám người, rong ruổi trên thảo nguyên bao la rộng lớn.
Một đội thị vệ canh giữ ở phía xa xa, bảo vệ an nguy của Hoàng đế mọi lúc mọi nơi.
Mặc dù Thải Vân Truy Nguyệt không quá uy vũ, nhưng nếu có thể xuất hiện trong chuồng ngựa của Hoàng đế, nhất định nó cũng sẽ là ngựa tốt.
Dưới sự chỉ dẫn của Hoàng đế, con ngựa trắng phi nước lớn trên thảo nguyên, tốc độ nhanh như chớp, khi chạy như cuốn theo một cơn gió.
Đoan Tĩnh rúc trong ngực Hoàng đế, gió thổi khiến tóc nàng bay loạn xa, nàng nghiêng đầu tránh vào khuỷu tay Hoàng đế, vẻ hưng phấn và sợ hãi đan xen trong mắt nàng.
Cảm giác chạy băng băng trên khoảng đất rộng lớn khiến nàng có cảm giác như đang được rong ruổi giữa thiên địa bao la bát ngát. Phóng tầm mắt ra xa về phía thảm cỏ xanh mượt, khiến lòng người thả lỏng trong vô thức.
Những ngọn đồi phía xa xa phủ đầy cây xanh, bên dưới là bụi cỏ cao cao, chính giữa là hàng ngàn con gia súc, cừu và ngựa.
Tiếng người chăn dê quất roi vang vọng khắp đồng cỏ, tiếng chuông ngựa du dương lanh lảnh vang bên tại Đoan Tĩnh.
Hoàng đế ghìm dây cương để Thải Vân Truy Nguyệt dừng lại trên một vùng cỏ bằng phẳng yên tĩnh, sau đó mới bế nàng xuống ngựa.
Chân đạp lên đám cỏ non xanh mướt, mềm mại, cao không quá cổ chân.
Giữa khoảng không xanh biếc, những bông cúc tây màu tím thi nhau khoe sắc, những hoa bồ công anh vàng nhạt cũng bắt đầu nở rộ.
Đoan Tĩnh nở nụ cười xinh đẹp, nàng lười biếng mở rộng hai tay, xoay vài vòng dưới ánh mặt trời ấm áp, tiếng cười thanh thúy như tiếng lục lạc reo vang, ngay sau đó cả người ngã xuống mặt cỏ mềm mại.
Hoàng đế để mặc con ngựa tự ăn cỏ, hắn ngồi xuống bên cạnh Đoan Tĩnh nhìn nàng hưởng thụ ánh mặt trời chiếu rọi, nhịn không được chòng ghẹo, “Không phải nàng nói muốn học cưỡi ngựa sao? Sao mới vừa đến nơi đã lười nhác nằm xuống rồi?”
Đoan Tĩnh ngắm nhìn bầu trời đầy mây, trên mặt là sự thỏa mãn và lười biếng, nàng mềm mại nói, “Con đột nhiên phát hiện có việc còn vui hơn cả cưỡi ngựa.”
Hoàng đế nằm xuống bên cạnh Đoan Tĩnh, bắt chước dáng vẻ của nàng, ngắm những đám mây bay lơ lửng trên bầu trời.
“Nhìn kìa, đám mây kia có giống một con mèo không?” Đoan Tĩnh vui mừng hớn hở chỉ tay lên trời nói với Hoàng để phát hiện của bản thân.
Hoàng đế nhìn theo đầu ngón tay của Đoan Tĩnh, lắc đầu nói, “Nhìn giống hồ ly hơn.”
“Thật không?” Dù ý kiến bất đồng, Đoan Tĩnh cũng không nhụt chí, nàng chỉ vào một đám mây khác, hưng phấn nói, “Vậy còn đám mây này thì sao? Có phải rất giống một chú mèo đang vờn bướm không?”
“Tuyết miêu hý phác phong hoa ảnh* ” Hoàng đế hứng thú gật đầu nói tiếp, “Đám mây này thật đúng là hơi giống mèo vờn bướm”
(*):Tuyết miêu hý phác phong hoa ảnh: một câu trong bài thơ Điệp luyến hoa của nhà thơ Tần Quan.
Đoan Tĩnh vui vẻ đối mặt với hắn, ánh sáng trong mắt lấp lánh, tràn đầy hoạt bát, “Đáng ra nên mang theo giấy bút, vẽ lại cảnh đẹp tuyệt vời này.” Đoan Tĩnh vừa nói vừa cảm thấy hơi tiếc nuối.
“Không sao cả, nàng cứ ngắm đi, chúng ta còn phải ở đây thêm một khoảng thời gian nữa, sau này còn có cơ hội vẽ, ta vẽ cùng nàng.” Hoàng đế chống tay lên má nghiêng người nhìn Đoan Tĩnh không chớp mắt nói.
Nụ cười của Đoan Tĩnh vừa dịu dàng vừa mang theo sự thỏa mãn, nàng chậm rãi ngồi dậy, tùy ý ngắt những bông hoa dại xung quanh người, linh hoạt bện thành một vòng hoa, nghịch ngợm đội lên đầu Hoàng đế.
“Nào có nam tử nào đội vòng hoa chứ.” Hoàng đế bất đắc dĩ liếc mắt nhìn nàng một cái, tay giơ lên nắm lấy vòng hoa nhưng lại không ném xuống đất mà chỉ nắm trong tay thưởng thức.
Vòng hoa này rất tinh xảo, đột nhiên hắn nhớ đến ngày hai người bắt đầu mọi chuyện.
Ngày đó, Đoan Tĩnh cũng đội một cái vòng hoa tự tay nàng đan.
Nhưng lúc đó, hắn hoàn toàn không biết “tiểu cung nữ” đầu đội vòng hoa kia, vậy mà sẽ cắm rễ trong lòng hắn. “Kiểu Nhi.” Ánh mắt Hoàng đế xoay tròn, nhẹ giọng gọi Đoan Tĩnh.
“Dạ?” Đoan Tĩnh đang chăm chú bện một cái vòng hoa khác, đầu cũng không ngẩng, mà chỉ tùy ý đáp lời.
Hoàng đế nhếch mép cười, bình tĩnh nhìn khuôn mặt chăm chú bện vòng hoa của nàng. Dưới ánh mặt trời, làn da nàng như một miếng ngọc thượng hạ, những cọng lông tơ trên má như thể tỏa ra ánh hào quang.
“Nàng biết điều quan trọng nhất khi cưỡi ngựa là gì không?”
“Là gì?” Đoan Tĩnh thuận miệng hỏi.
“Là dũng khí.” Ánh mắt Hoàng đế lóe lên.
Cuối cùng Đoan Tĩnh cũng bện xong một chiếc vòng hoa khác, nàng vui vẻ đội lên đầu mình, quay đầu tò mò hỏi, “Vì sao lại là dũng khí?”
Hoàng đế mỉm cười duỗi tay, đưa vòng hoa của mình cho Đoan Tĩnh nói, “Khi nàng lên ngựa, tất cả các kỹ năng hẳn là đã nắm rõ. Cái nàng thiếu hiện giờ chính là có gan rong ruổi, dũng khí không sợ té ngã.”
Đoan Tĩnh trầm tư trong chốc lát, gật đầu tán đồng, quả thật nàng giống như lời hắn nói, sợ té ngã, sợ đau đớn, cho nên mới sợ hãi, cho nên mới lùi bước.
“Nhưng mà nàng có ta, ta tuyệt đối sẽ không để nàng ngã khỏi ngựa. Ta nhất định sẽ khiến nàng học được cái gì gọi là đối diện nội tâm, dũng khí không sợ khó khăn.” Hoàng đế đứng dậy, lời nói sâu xa.
Ngay sau đó hắn huýt ngón tay một cái, Thải Vân Truy Nguyệt lập tức dừng ăn cỏ, nhảy nhót chạy nhanh về phía Hoàng đế, khi đến trước mặt hắn nó ngoan ngoãn cúi đầu, để mặc hắn vuốt ve.
Hoàng đế tiêu sái lưu loát xoay người nhảy lên ngựa, ngồi trên lưng ngựa, hắn dùng một tay kéo dây cương, một tay duỗi ra chìa về phía Đoan Tĩnh nói, “Nào.”
Đoan Tĩnh ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó chậm rãi duỗi tay mình đặt vào lòng bàn tay hán.
Một sức lực mạnh mẽ nhẹ nhàng kéo nàng lên lưng ngựa, Hoàng đế thúc ngựa chạy về phía trước.
“Kiểu Nhi, dùng trái tim cảm nhận gió và tốc độ.” Hoàng đế cao giọng nói bên tai Đoan Tĩnh, “Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ nàng.”
Hoàng đế buông một bàn tay ra, ôm eo Đoan Tĩnh, để nàng có cảm giác an toàn.
Đoan Tĩnh có gắng đè nén sự khiếp sợ trong lòng, nàng duỗi tay nắm lấy dây cương Hoàng đế đưa cho mình, thử giữ vững tiết tấu.
Thân thể nảy lên nảy xuống theo tiết tấu lao nhanh của con ngựa trắng, nàng hơi khom người, thẳng eo, miệng liên tục thúc giục ngựa chạy đi.
Tốc độ càng lúc càng nhanh, sự hưng phấn trong mắt Đoan Tĩnh tích lũy càng lúc càng nhiều, sợ hãi cũng dần tan
“Uy!” Đoan Tĩnh quát.
Con ngựa trắng nghe theo lời chỉ thị của nàng, chạy về phía xa xa.
Chỉ một lát sau, Đoan Tĩnh cúi đầu mới phát hiện, Hoàng đế đã thả dây cương ra từ lúc nào không hay, không biết nàng đã tự mình điều khiển ngựa từ lúc nào.
Đoan Tĩnh không tin tưởng vào kỹ thuật của bản thân, điều này khiến nàng lập tức cảm thấy luống cuống, nàng bất ngờ kẹp chặt bụng ngựa, con ngựa trắng bị đau, nhịn không được giơ hai chân trước lên hí vang.
“Uy uy uy!” Hoàng đế vội vàng nhận lấy dây cương, thuần thục khống chế cục diện.
Con ngựa trắng nhanh chóng bình tĩnh trở lại, tiếp tục những bước chạy hiên ngang trên đồng cỏ rộng lớn.
“Kiểu Nhi, xem ra ta nên cho nàng một liều thuốc mạnh mới được.” Hoàng đế vừa nói vừa ghé sát tai nàng cọ xát. Đoan Tĩnh còn chưa kịp hiểu lời này của Hoàng đế có nghĩa là gì, ngay sau đó Hoàng đế đã kéo vạt áo ngoài của nàng ra.
“A…” Đoan Tĩnh nhất thời không kịp ngăn cản, y phục nhanh chóng bị Hoàng đế cởi ra, hắn ném chiếc áo lên cao, nó như một con diều bay lên không trung, sau đó rơi xuống phía sau hai người.
“Đừng mà!” Đoan Tĩnh lắc đầu vội vàng ngăn cản, nhưng cả hai đang ngồi trên tuấn mã chạy băng băng, nàng không còn chỗ trốn, thậm chí ngay cả việc tránh né cũng không dám.

Bình luận (0)

Để lại bình luận