Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đoan Tĩnh co quắp, nhưng Hoàng đế hoàn toàn không hề kiêng kị.
Kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn cao siêu, chút việc cỏn con này với hắn mà nói dễ như trở bàn tay.
Hoàng đế nhanh chóng cởi áo ngoài của mình ra, sau đó cũng ném ra sau.
Tiếng gió gào thét không ngừng thổi bay y phục của hai người, vòng hoa trên đầu Đoan Tĩnh cũng rơi rớt dần theo động tác chạy của con ngựa trắng.
Búi tóc rời rạc, tóc đen nhảy múa trong gió.
Hoàng đế kéo trung y của Đoan Tĩnh ra, trên sống lưng trắng như tuyết là nút buộc đỏ tươi kích thích thần kinh hắn.
Hắn dùng một tay kéo dây cương, tay còn lại thuận thế duỗi vào yếm của Đoan Tĩnh, bàn tay to nắm lấy một bầu ngực trắng nõn xoa bóp nhẹ nhàng.
Lưng ngựa xóc nảy, khiến bầu ngực Đoan Tĩnh không ngừng run rẩy trong lòng bàn tay Hoàng đế.
Tư thế kề sát khiến Đoan Tĩnh có thể cảm nhận vật cứng rắn cực nóng lẳng lặng dán sau mông nàng.
Đoan Tĩnh sợ đến mức hoa dung thất sắc, không phải hắn muốn làm trên lưng ngựa cao thế này chứ…?
Đoan Tĩnh liên tục lắc đầu, nàng nắm chặt lấy tay Hoàng đế cầu xin, “Đừng mà! Con sợ…”
Hoàng đế lại hoàn toàn không quan tâm, hắn nhéo nhéo núm vú trong lòng bàn tay mình, ngay sau đó ôm lấy eo Đoan Tĩnh, sau đó đè nàng nằm xuống lưng ngựa lại để hạ thân nàng dối diện với hắn.
“A…” Đoan Tĩnh nhịn không được thét chói tai, tư thế này khiến nàng không có cảm giác an toàn, nàng thậm chí không thể nắm lấy cánh tay của Hoàng đế, chỉ có thể quờ quạng nắm lông con ngựa trắng phía bên dưới.
Trọng tâm hạ thấp khiến mặt đất dường như áp sát vào cơ thể nàng trong giây lát, cảnh vật xung quanh không ngừng lướt qua, , như thể giây sau nàng sẽ ngã xuống vậy.
Đôi môi Đoan Tĩnh vì căng thẳng mà trắng bệch, nàng vội vàng nhắm chặt hai mắt lại, không dám nhìn tiếp, “Sẽ ngã mất!”
“Kiểu Nhi, sẽ không, tin tưởng ta.” Trong mắt Hoàng đế tràn ngập sự hưng phấn, tốc độ cao cùng với tình cảm mãnh liệt khiến thần kinh hắn hưng phấn, dục vọng chinh phục ẩn sâu trong lòng không ngừng dâng lên.
Hai chân Đoan Tĩnh tách sang hai bên, quặp quanh hông hắn, Hoàng đế thuận thế kéo mảnh vải cuối cùng bên dưới hạ thân của nàng ra, để hoa huyệt của nàng bại lộ trước mặt hắn.
Sau đó hắn thuận thế móc ra long căn đã cứng như sắt của mình ra, đâm chọc lung tung trước cửa huyệt, hắn nhanh chóng tìm được đường vào, nương theo ái dịch, gậy thịt hung hăng thao vào trong.
“Um a…” Đoan Tĩnh siết chặt lông ngựa bên dưới.
Con ngựa trắng bị đau, nó nhảy dựng lên, sau đó nặng nề rơi xuống đất, bùn đất bắn tung tóe lên cao. Cú xóc nảy này khiến Hoàng đế và Đoan Tĩnh trong nháy mắt kết hợp hoàn mỹ.
Cuối cùng cũng cắm vào, Đoan Tĩnh yêu kiều rên rỉ, vẻ mặt của nàng như đau mà cũng như sướng.
Sự kết hợp hoàn hảo giữa nỗi sợ hãi thể xác và kích thích tâm lý khiến nàng rùng mình căng thẳng.
Hoàng đế cắn răng cố nén cảm giác muốn bắn tinh, kích thích vượt ngưỡng bình thường này khiến hắn suýt chút nữa vừa vào đã bắn.
Con ngựa trắng chạy băng băng, thân thể Đoan Tĩnh xóc nảy theo bước chạy của ngựa, Hoàng đế thậm chí không cần dùng sức, dương vật đã không ngừng va chạm với tiểu huyệt của nàng.
Côn thịt nhiều lần chọc vào hoa tâm của Đoan Tĩnh, mị thịt quấn chặt lấy thân gậy.
Khoái cảm cực hạn không ngừng xâm nhập vào lớn não của hai người, linh hồn của cả hai như đang phi nước lớn trên đồng cỏ với con ngựa trắng.
Hoàng đế dùng sức kéo dây cương, miệng thúc giục để ngựa gia tăng tốc độ.
“Hu hu… Hoàng A Mã!” Khuôn mặt Đoan Tĩnh ửng đỏ, miệng nức nở, cả người không ngừng phập phồng.
Mười đầu ngón tay nắm chặt lấy lông ngựa bên dưới, cơ thể cứng còng, vòng eo mềm mại lắc lư theo tiết tấu chạy của ngựa, tình triều che trời lấp đất bao phủ cả người nàng.
“Kiểu Nhi, Hoàng A Mã đang cưỡi con!” Hoàng đế bị kích thích đến hai mắt đỏ bừng, vẻ mặt kích động vặn vẹo, hắn không ngừng hảy hông, thúc côn thịt vào sâu trong hoa huyệt của Đoan Tĩnh.
Tiếng hai bộ phận riêng tư va chạm vào nhau vang lên “bạch bạch”, thậm chí còn lấn át cả tiếng “lộc cộc” của ngựa chạy.
Vẻ mặt Đoan Tĩnh vừa bất lực vừa mê ly, môi anh đào khẽ nhếch lên, cơ thể xoắn chặt, miệng không ngừng rên rỉ, “Không, từ bỏ.”
Hoa dịch liên tục trào ra, nhiều như một dòng suối nhỏ, tẩm ướt lông ngựa bên dưới, biến bộ lông mượt mà của nó thành từng chùm lông dính vào nhau.
Dịch thể nhớp nháp khiến lưng ngựa trắng ướt đẫm, thậm chí còn chảy dọc theo lông ngựa nhỏ giọt xuống dưới đất.
Đoan Tĩnh chảy mồ hôi đầm đìa, lòng bàn tay ướt đẫm, nàng ngửa đầu thét chói tai, bàn tay trơn trượt, sắp giữ không nổi lông của Thải Vân Truy Nguyệt.
Đường đi ướt nóng không ngừng co rút, kích thích mãnh liệt khiến Hoàng đế không thể nhẫn nại trong thời gian dài, hắn chỉ muốn không ngừng đâm vào cơ thể Đoan Tĩnh, côn thịt trướng to, động tác thô bạo, vừa tàn nhẫn vừa kịch liệt.
Hoàng đế thở dốc gầm lên, “Kiểu Nhi, tiểu huyệt của con thật thoải mái, Hoàng A Mã thao thế nào cũng không đủ, hừ…, CMN*! Hoàng A Mã thao chết con!”
(*): ko bít thay bằng từ gì nên tui để v lun.
Lần đầu tiên Đoan Tĩnh nghe thấy Hoàng đế nói những lời thô tục đến như vậy, lời nói thô tục, vẻ mặt dữ tợn, khác hoàn toàn với nam nhân uy nghiêm lạnh lùng ngày thường.
Đoan Tĩnh chỉ biết vô lực mở rộng hai chân, mặc hắn thao mình.
“Sướng! Hoàng A Mã bắn cho con, bắn hết cho con! Nữ nhi ngoan, kẹp thật chặt, không được để chảy ra một giọt nào! CMN!” Hoàng đế gồng cơ bụng, đè thấp cơ thế, nương theo tiết tấu phập phồng của con ngựa, điên cuồng thao Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh đã không còn sức lực sợ hãi bị ngã, nàng bị Hoàng đế thao đến mức lung lay sắp ngã, cả người vô lực, ngón chân cuộn tròn. Đoan Tĩnh không ngừng khóc lóc cầu xin, “Chậm, chậm một chút… ư a…”
Hoàng đế mạnh mẽ thao cắm, điên cuồng như muốn cắm rễ côn thịt vào tiểu huyệt của Đoan Tĩnh.
Một cái, hai cái, mười cái, một trăm cái… Hoàng đế liên tục thọc vào rút ra, côn thịt phồng lên, gân xanh nổi lên chi chít, ngay sau đó tinh quan mở rộng, tinh dịch trắng đục trong nháy mắt bắn ra như đạn bắn, bắn thẳng vào hoa huyệt đang run rẩy của Đoan Tĩnh.
Trước mắt Đoan Tĩnh trắng xóa, hạ thân co rút kịch liệt, lý trí như đứt phựt, hoa dịch văng khắp nơi.
“Á..” Đoan Tĩnh kẹp chặt eo Hoàng đế, gồng cơ đùi, thân thể cong lên như cung lên tên, cơ thể run rẩy, vô lực nhận lấy mưa móc Hoàng đế ban cho, sau đó xụi lơ không còn chút sức lực nào.
Bàn tay không còn sức nắm lấy Thải Vân Truy Nguyệt, những sợi lông trắng như tuyết vô lực trượt khỏi kẽ tay nàng, thân thể Đoan Tĩnh nghiêng sang một bên, ngay sau đó cơ thể như sắp rơi xuống ngựa.
Hoàng đế vội vàng lấy lại tinh thần từ dư vị cao trao, hắn nắm chặt lấy dây cương, nhưng đã muộn, cho dù ngựa có ngoan ngoãn đến đâu cũng không chịu nổi hành động kịch liệt của hai người.
Thải Vân Truy Nguyệt hí vang, giơ hai móng trước lên trời, ngay cả hắn cũng không ngừng trượt về phía sau.
Hoàng đế khựng người, hắn nhanh chóng phản ứng lại, trực tiếp ném dây cương trong tay ra, ôm lấy eo Đoan Tĩnh trượt người xuống.
Hắn ôm chặt nàng vào trong ngực, cơ thể lao về phía trước.
Cả hai vẫn giữ nguyên tư thế cắm vào, cơ thể lăn vài vòng dưới mặt cỏ mềm mại.
“A…” trong lúc quay cuồng, Hoàng đế còn không ngừng bắn tinh, Đoan Tĩnh rên rỉ thét chói tai.
Lăn xa tận vài mét, cả hai mới chầm chậm dừng lại.
Cuối cùng Hoàng đế cũng bắn tinh xong, tinh dịch đậm đặc chảy đầy bên trong cơ thể Đoan Tĩnh, không chảy ra ngoài một giọt nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận