Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mở hộp gỗ kia ra, Thái tử nhìn lướt một lượt, phát hiện đây không phải cuộn tranh chính quy, mà là một chồng tranh cuộn thành ống.
Chất liệu giấy cũng đa dạng, có giấy dát vàng, có giấy khai hoa*, giấy tàng kinh, thỉnh thoảng có bức còn dùng bìa giấy Cao Ly, vừa nhìn là biết mới được dùng cách đây không lâu, người vẽ không quan tâm chất liệu giấy, tùy tâm sáng tác.
(*):Giấy khai hoa: được sản xuất tại huyện Khai Hoa, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, do đó mới có tên này. Giấy khai hoa là loại giấy quý thời nhà Thanh, bởi vì nó kết cấu mịn, cực kỳ trắng và không có hoa văn trên bề mặt, giấy tuy mỏng nhưng rất dẻo dai.
Thái tử dâng lòng hứng thú, chẳng lẽ đây là tùy bút của Hoàng A Mã?
Hắn cẩn thận mở ra, vừa liếc nhìn nội dung trong tranh đã khiến hắn lùi về sau mấy bước.
Một bức, hai bức… bức nào cũng đều vẽ một người.
Hoặc là lúc ngủ, hoặc là lúc mỉm cười, hoặc là ngại ngùng, hoặc là đau lòng…
Năm Khang Hi thứ hai mươi chín, thư viện Thanh Khê, tặng người trong lòng.
Năm Khang Hi thứ hai mươi chín, lễ trừ tịch, cùng Nguyệt Kiểu cùng nhau ngắm pháo hoa ở Ngưng Xuân Đường.
Tháng tư năm Khang Hi thứ ba mươi, Nguyệt Kiểu say rượu bên vườn đào.
Đầu ngón tay Thái tử run rẩy lật từng bức tranh, một xấp giấy nhẹ tênh, nhưng hắn lại cảm thấy như nặng ngàn tấn.
Tình yêu chói lọi nặng trĩu được cô đọng trên từng đường nét, từng nét vẽ của bức tranh.
Những bức tranh này ép buộc hắn đối mặt với hiện thực.
Hoàng A Mã của hắn yêu muội muội hắn – Tam công chúa.
Từng hình ảnh nhanh chóng xẹt qua não hắn, hắn nhanh xâu chuỗi lại tất cả mọi chuyện.
Thậm chí ký ức năm Khang Hi thứ hai mươi chín cũng nhảy ra.
Tiết vạn thọ ngày đó, hắn còn buồn bực, rõ ràng tửu lượng của Hoàng A Mã trước giờ rất tốt, sao ngày ấy lại cố tình uống say? Đã vậy còn la hét khăng khăng muốn Tam công chúa phải hầu hạ.
Hắn lại nghĩ đến nghi ngờ ngày đó của Ngũ công của, vì sao chiếc trâm hình bướm kia rõ ràng là của Tam công chúa mà Ngưu thường tại lại nhận là của mình.
“Ha ha…” Thái tử đau khổ che hai mắt, nở nụ cười châm biếm, thì ra tất cả đều đang che lấp chuyện này…
Thái tử nhịn không được siết chặt trang giấy trong tay, ánh mắt lộ ra sự rét lạnh, một lát sau, hắn lấy lại bình tĩnh, cất tất cả tranh vào trong hộp theo thứ tự như ban đầu.
Ngay sau đó vẻ mặt ung dung bước ra khỏi thư phòng.
“Ấy, Thái tử điện hạ ngài ngồi chờ một lát, nô tài sai người đổi trà cho ngài. Ngài ngồi chờ chốc lát, sắc trời cũng sắp tối rồi, có lẽ Hoàng thượng sắp trở lại rồi cũng nên.” Lương Cửu Công tiễn Đỗ Lăng quận vương đi, vừa quay lại đã, thấy Thái tử đang đứng thẫn thờ trước cửa hành trướng.
“Không cần, cô ngồi lâu, đi lại thư giãn gân cốt một chút, cô về doanh trướng của mình thay y phục, đợi lát nữa lại đến thỉnh an với Hoàng A Mã.” Vẻ mặt Thái tử ung dung, không nhìn ra bất cứ thay đổi nào.
“À, thế cũng tốt, ngài nghỉ ngơi một lát, nếu có việc gì nô tài lại phái người bẩm báo với ngài.” Thái tử gật đầu, ánh mắt bình tĩnh rời đi.
…..
“Tiểu Quý tử, lặng lẽ phái người đến doanh trướng của Tam công chúa và Ngưu thường tại xem thử hai người họ có ở bên trong không.”
Thái tử ngồi trong doanh trướng, bình tĩnh chờ đợi thái giám bên người quay về bẩm báo tin tức.
Thật ra cũng không cần phải kiểm tra, xấp tranh kia chính là chứng cứ tốt nhất.
Nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định.
“Cung nhân bên cạnh Tam công chúa đều nói thân thể Tam công chúa yếu ớt, đi đường mệt nhọc, trước mắt còn đang nghỉ ngơi.” Tiểu Quý tử khom người hồi báo.
“Ngưu thường tại thì sao?”
“Nghe lớn cung nữ hầu hạ bên cạnh Ngưu thường tại nói, hiện tại Ngưu thường tại đang ra ngoài cưỡi ngựa cùng với Hoàng thượng ạ.
Thái tử cười mỉa mai, hắn vẫy tay cho cung nhân hầu hạ lui xuống, “Được rồi, cô biết rồi.”
Tiểu Quý tử mới vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy bên trong truyền đến từng tiếng đổ vỡ.
Hai mắt Thái tử thâm trầm, dựa lưng vào ghế trầm tư.
Dưới mặt đất là một mớ hỗn độn.
Hoàng A Mã của hắn yêu nữ nhi ruột thịt của mình, hành động bội nghịch thiên lý, hậu thế bất dung này thế mà đã xảy ra.
Hình tượng Hoàng đế – người phụ thân vĩ lớn trong lòng Thái tử ầm ầm sụp đổ.
Nhưng đây là Hoàng A Mã của hắn!
Là người thân thân thiết nhất, là tín ngưỡng duy nhất hắn tôn thờ trên thế gian này.
Sao hắn có thể trơ mắt nhìn ngài ấy lạc lối mà không làm bất cứ điều gì được chứ?
Hơn nữa, người Hoàng A Mã yêu nhất hẳn phải là ngạch nương của hắn – Hách Xá Lí Hoàng hậu mới đúng!
Sao Hoàng A Mã có thể yêu người khác được?
Sao có thể để mặc một nữ nhân khác tùy tiện chiếm cứ vị trí đã từng thuộc về Hoàng ngạch nương của hắn được
chứ?
Hơn nữa nữ nhân này, vậy mà còn là muội muội của hắn, nữ nhi của Hoàng A Mã?
Thái tử thật sự không thể hiểu nổi, càng khó lòng tiếp thu.
Nhất định là do muội muội yêu tinh kia mê hoặc quyến rũ Hoàng A Mã của hắn!
Nhất định là như vậy!
Hoàng A Mã của hắn anh minh thần võ, nhất định sẽ không làm ra chuyện hồ đồ thế này được!
Nhất định là bị mê hoặc!
Nhất định không được để người muội muội này ở lại bên cạnh Hoàng A Mã!
Thái tử nhớ đến dòng chữ “người trong lòng” trong xấp thư kia mà nhịn không được rùng mình.
Nếu còn tiếp tục như vậy, nói không chừng trong tương lai Hoàng A Mã sẽ còn vì nàng ta làm ra chuyện kinh thiên động địa gì nữa…
Thái tử nghiến răng nghiến lợi, suy nghĩ hỗn loạn.
Nhìn dáng vẻ của Tam công chúa hiển nhiên là được Hoàng đế bảo vệ kín mít, nhất định phải nghĩ ra một đối sách hoàn mĩ, quang minh chính lớn diệt trừ nàng ta.
Khoan đã!
Hai mắt Thái tử sáng ngời, không phải Đỗ Lăng quận vương thay nhi tử đến cầu thú công chúa sao?
Tam công chúa cũng đến tuổi gả rồi, nếu có thể gả nàng ta đi xa, vậy chẳng phải mọi người đều vui sao?
Một khi ván đã đóng thuyền, e ngại ảnh hưởng đến tình đoàn kết giữa Mãn và Mông, cho dù Hoàng A Mã có không bằng lòng đi chăng nữa, thì cũng không thể làm chuyện cướp lại nữ nhi đã gả đi ra ngoài được.
Một công đôi việc.
Huống hồ, dùng thân thể tàn hoa bại liễu gả cho nhi tử của quận vương, vị muội muội này cũng coi như không bị thiệt.
Ánh mắt Thái tử lạnh băng, nhịn không được siết chặt tay lại.
Không bao lâu sau, tiểu thái giám truyền tin Hoàng đế đã quay lại.
…..
Thái tử đứng trước ngự trướng của Hoàng đế, chần chừ một lát, cuối cùng vẫn mở miệng nói với Lương Cửu Công, “Lương công công, ngươi cũng đã vất vả cả một ngày rồi, một mình cô đi theo Hoàng A Mã báo cáo là được rồi,về nghỉ ngơi chút đi.”
“Chuyện này..” Lương Cửu Công lo lắng chần chừ.
“Chẳng lẽ ngươi còn không yên tâm với tác phong làm việc của cô sao?” Thái tử vỗ bả vai Lương Cửu Công, sau đó lập tức bước chân vào ngự trướng.
Lương Cửu Công gật đầu, thuận theo ý Thái tử.
Từ nhỏ Thái tử đã đi theo Hoàng đế học hỏi, chút chuyện bẩm báo cỏn con này quả thật không có gì to tát.
Vậy đành nghe lời Thái tử, bộ xương già này của hắn cũng thật sự chịu không nổi.
Lương Cửu Công khom người rời đi, hắn lại không hề biết, bên trong lều, Thái tử bẩm báo tất cả mọi chuyện lớn nhỏ với Hoàng đế, nhưng lại bỏ qua một chuyện duy nhất.
…..
Ngày hôm sau, Thái tử ngẫu nhiên đụng mặt Ngũ công chúa ở nơi nào đó trong ngự doanh, làm bộ như buột miệng nói ra chuyện này trong lúc hai người đang tán gẫu.
“… Theo cô thấy, suy nghĩ của Đỗ Lăng quận vương quả thật rất kỳ, sao Hoàng A Mã nỡ gả muội ấy đến nơi xa xôi như Khách Lạc Thấm được, Tam muội muội được Hoàng A Mã yêu thích. Nói không chừng đợi khi cuộc họp đồng minh kết thúc, Hoàng A Mã sẽ lén lút từ chối Đỗ Lăng quận vương, hoặc là thay đổi người khác, tóm lại xác xuất lớn là sẽ giữ Tam muội muội ở lại kinh thành.” Thái tử tùy tiện nói, nội tâm lại nóng lòng muốn thử.
Việc đấu tranh anh dũng đương nhiên phải để người khác làm.
Hắn là người thông minh, đương nhiên nhìn ra Ngũ công chúa có mâu thuẫn với Đoan Tĩnh, nếu lợi dụng tốt, có lẽ muội ấy sẽ mang đến cho hắn vui mừng bất ngờ.
Nếu không có, cùng lắm coi như là lãng phí miệng lưỡi một chút, hắn đã có kế hoạch dự phòng rồi.
Ngũ công chúa nghe vậy thì run rẩy, để lộ nội tâm không bình tĩnh của nàng ta, nàng ta khó nhọc hỏi, “Vậy, sẽ chọn ai?”
Thái tử cười khẽ, “Ngũ muội muội còn nhỏ, chọn ai cũng không chọn muội đâu, muội đừng lo lắng”
Ngũ công chúa thở phào nhẹ nhõm, đúng vậy, nàng ta còn nhỏ, mặc dù tiểu hài tử trong cung đều trưởng thành sớm, nhưng cũng không đến mức chọn một hài tử chưa trưởng thành.
“Vậy, là Tứ tỷ tỷ sao?” Ngũ công chúa hỏi thử.
Thái tử ra điều suy nghĩ, “Chuyện này cô không rõ ràng lắm, có điều nếu bàn về tuổi tác, khẳng định là Tam muội muội sẽ gả trước. Mặc dù Hoàng A Mã thiên vị Tam muội muội, nhưng dù sao Tam muội muội cũng đến tuổi rồi, chắc chắn sẽ phải chọn phò mã. Thành tâm cầu khẩn, sắt đá cũng mòn, nếu có người nào có thể đã động Hoàng A Mã, nói không chừng sẽ được ôm mỹ nhân về nhà.”
Thái tử mỉm cười tám chuyện với Ngũ công chúa, “Cô còn nghe nói, cái tên Ô Lương Hãn kia thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nếu hắn nhìn thấy Tam muội muội, hầy, chắc chắn là hồn bay phách lạc.”
Người nói vô tâm, người nghe có ý.
Giờ phút này người nói có tâm, người nghe cũng có ý.
Thái tử nói bóng nói gió, sau đó còn tám chuyện trên trời dưới biển với Ngũ công chúa thêm một lát nữa mới thong thả ung dung rời đi.
Để lại Ngũ công chúa siết chặt khăn tay, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Đối với một vị công chúa mà nói, có thể ở lại kinh thành đương nhiên là lựa chọn tốt nhất, nhưng khi Ngũ công chúa nghe thấy tương lai Đoan Tĩnh có thể ở lại kinh thành thì trong lòng khó có thể bình tĩnh nổi.
Đều là công chúa như nhau, vì sao nàng ta được Hoàng A Mã thiên vị chứ?
Đều là công chúa, vì sao nàng ta chỉ bị thương một chút, còn ngạch nương của nàng vĩnh viễn không còn?
Ngũ công chúa càng nghĩ càng cảm thấy bất bình, nàng ta nhếch khóe môi, nhớ đến lời nói của Thái tử, có ý tưởng đột nhiên xuất hiện trong đầu, muốn vứt cũng không vứt nổi.
Nếu để Ô Lương Hãn nhìn thấy Tam công chúa, nói không chừng sẽ nhận được thu hoạch ngoài ý muốn thì sao? Hai mắt Ngũ công chúa lóe lên, ngay sau đó thấp giọng phân phó vài câu với cung nữ bên cạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận