Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mùng một tháng năm, cuộc họp đồng minh đã chuẩn bị xong.
Hoàng đế phái nội lớn thần Tác Ngạch Đồ truyền đạt khẩu dụ, điều tiết mâu thuẫn giữa hai bên Thổ Tạ Đồ Hãn và Trác Tát Khắc Đồ Hãn bên trong Khách Nhĩ Khách Mông Cổ.
Mùng hai tháng năm, cuộc họp đồng minh chính thức bắt đầu.
Cung nhân dựng một chiếc lều màu vàng bên ngoài doanh trại.
Hai bên sườn ngự trướng phía nam dựng đầy lều màu đỏ tím.
Trong lều, trên bàn trải đầy vàng bạc châu báu, ly rượu và dụng cụ ăn uống cùng với những món ăn đa dạng.
Trong đó còn có bốn chiếc đầu voi cố ý mang từ kinh thành đến đây, trang trí hoa lệ, tượng trưng cho hòa bình. Thủ lĩnh Khách Nhĩ Khách Mông Cổ ngồi ở hàng ghế đầu tiên, những quan viên khác ngồi theo thứ tự.
Cấm quân Bát Kỳ mang theo vũ khí đứng nghiêm trang ngoài ngự trướng.
Sáng sớm, Hoàng đế Khang Hi mặc triều phục ngồi vào bảo tọa trong ngự trướng, âm nhạc hòa quyện cùng tiếng trống, vương công quý tộc của Khách Nhĩ Khách đều hành lễ ba quỳ chín lạy trước mặt hắn.
Đầu tiên là hạ chỉ đặc xá cho thủ lĩnh đã phạm sai lầm của Khách Nhĩ Khách, sau đó lại đáp ứng các thỉnh cầu của các quý tộc Khách Nhĩ Khách. Cuối cùng tuyên bố chia Khách Nhĩ Khách thành ba mươi bốn kỳ, bên dưới có tham lãnh và tá lãnh, xây dựng chế độ hành chính giống các kỳ của nội Mông Cổ.
Sau đợt này, Khách Nhĩ Khách hoàn toàn bị phân hóa và tái cấu trúc, tổ chức lại biên chế các kỳ.
Hoàng đế hoàn thành mục tiêu chủ yếu của buổi hợp ngày hôm nay nên tâm tình rất tốt, tiết mục tiếp theo là lên món.
Yến tiệc có khoảng hai trăm bàn, Hoàng đế tự mình chủ trì.
Hắn tự tay đưa rượu cho ba vị thân vương và hai mươi đài cát trụ cột của Khách Nhĩ Khách.
Mọi người đều quỳ nhận rượu, một tay cầm ly, đồng thời dập đầu, tỏ vẻ cảm kích với ân sủng đặc thù Hoàng đế Đại Thanh ban cho.
Trong yến hội, có đủ các loại tiết mục, từ rối gỗ đến diễn kịch để trợ hứng.
Người Khách Nhĩ Khách chưa từng tham dự một yến hội nghiêm trang long trọng đến vậy, quy mô rộng lớn, không khí náo nhiệt, hài hòa, bọn họ cảm thấy vô cùng bất ngờ và vui vẻ.
Bọn họ cũng bắt đầu hân hoan nhảy múa, vui đến nỗi có nhiều người quên mất việc ăn tiệc.
Trong ngoài Mông Cổ hòa thuận vui vẻ.
Thiếu nữ Mãn – Mông không câu nệ tiểu tiết, vài vị hoàng tử đã bị không khí náo nhiệt này ảnh hưởng, sôi nổi đứng dậy, cùng uống rượu và ca hát với những người bạn Mông Cổ mới kết giao gần đây.
Đại a ca kể từ sau khi bị Hoàng đế phê bình đã trở nên trầm ổn hơn nhiều, gần đây hắn được Hoàng đế phái đi làm vài việc vặt. Dáng người hắn hùng tráng, võ nghệ cao cường, sau khi thi đấu mấy đợt cưỡi ngựa bắn cung xong thì đã thu phục được một đám đài cát, đám người nhanh chóng chơi chung một tụm. Hiện giờ bọn họ đang cùng nhau nâng chén uống thả cửa, thoạt nhìn vô cùng khoái hoạt.
Khí chất của Thái tử uy nghiêm, hắn ngồi bên cạnh Hoàng đế mỉm cười nâng chén cùng với các vị đài cát, phong thái ung dung, xử sự bình tĩnh, phụ trợ Hoàng đế, mọi mặt chu đáo.
Tam a ca là quan văn, nên không quá hào hứng với yến tiệc, hiện giờ hắn buồn chán tự rót tự uống rượu, không hề bị không khí náo nhiệt nơi đây ảnh hưởng. Hắn thích kết giao với văn nhân thanh nhã hơn đám lớn hán Mông Cổ tục tằng.
Ngũ a ca dẫn Cửu a ca và Thập a ca nhảy múa quanh yến tiệc, vui đùa chung với đám thiếu niên Mông Cổ, nghịch ngợm gây sự khắp nơi.
Đám hài tử này ai cũng đều có thân phận và địa vị, thị nữ và các cung nhân cũng không quản được, chỉ biết nhắm mắt theo sát bọn họ.
Hai người Tứ a ca và Bát a ca im lặng giống hệt vật trang trí trong yến hội.
Tứ a ca không thích ồn ào, trầm mặc dùng bữa, chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía các vị công chúa, nâng chén từ phía xa với Đoan Tĩnh.
Bát a ca thoạt nhìn đã thay đổi rất nhiều, hắn thường nhìn theo tầm mắt của Tứ a ca, nhìn về phía Đoan Tĩnh. Nhưng mỗi khi Đoan Tĩnh ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn, hắn lại lập tức thu hồi tầm mắt như bị điện giật.
Đoan Tĩnh đeo khăn che mặt, ngồi bên cạnh Tứ công chúa, nàng mỉm cười nâng chén đáp lễ với Tứ a ca.
Giữa những âm thanh cười đùa ồn ào, Đoan Tĩnh ngồi yên tĩnh, tỉ mỉ tách hạt thông, Tứ công chúa ngồi bên cạnh nhìn màn xiếc ảo thuật điêu luyện giữa ngự trướng thì vỗ tay trầm trồ khen ngợi.
Đoan Tĩnh đẩy đĩa hạt thông mới vừa được tách đến trước mặt Tứ công chúa, cười hỏi, “Đẹp vậy à?”
“Đẹp!” Tứ công chúa nhìn chằm chằm mấy tiểu cô nương đang không ngừng khiêu vũ không chớp mắt.
Tiểu cô nương nhón chân lên, một cái bát sứ trắng nhẹ nhàng rơi xuống đỉnh đầu nàng ấy.
“Hay!” Đám người bên dưới vỗ tay ầm ầm trầm trồ khen ngợi, Tứ công chúa cũng hưng phấn nóng lòng muốn thử.
Đoan Tĩnh buồn cười, “Muội nhìn muội đi, chỉ lo chơi mà chưa ăn gì cả, nếu muội thích thì thưởng cho bọn họ chút bạc, chờ đến sinh thần lần sau của muội, bọn ta cũng mời một gánh hát đến biểu diễn cho muội xem.”
Hai mắt Tứ công chúa tỏa sáng nhìn Đoan Tĩnh hỏi, “Thật sao?”
Đoan Tĩnh mỉm cười gật đầu, “Thật, muội thử gọi ta một tiếng tỷ tỷ, ta bao hết.”
“Á!” Tứ công chúa hưng phấn ôm chầm lấy Đoan Tĩnh, “Tỷ tỷ tốt, tỷ tỷ tốt! Tỷ là tốt nhất!”
Đoan Tĩnh bị nàng ấy ôm chặt đến mức không thở nổi bèn vội vàng dỗ dành, “Được rồi được rồi, muội xem xiếc đi, thuận tiện ăn chút gì đó, đừng để bị đói bụng, kẻo đến lúc tiệc tan lại bắt tỷ làm đồ ăn cho muội.” Đoan Tĩnh tức giận liếc mắt nhìn nàng ấy một cái.
Tứ công chúa cười hì hì buông Đoan Tĩnh ra, tay cầm một hạt thông ném lên không trung, sau đó ngửa đầu há miệng bắt được nói, “Ai bảo Kiểu Nhi dễ nói chuyện như vậy chứ.”
Đoan Tĩnh bất đắc dĩ duỗi tay chọc lên trán nàng ấy một cái nói, “Muội đó, có việc mới gọi tỷ tỷ, không có việc thì luôn miệng gọi Kiểu Nhi Kiểu Nhi, thật đúng là nha đầu biết nịnh hót.”
Tứ công chúa cười híp mắt.
Lúc này, Ngưu thường tại chạy từ đằng sau lại, vẻ mặt hưng phấn nói, “Kiểu Nhi, Tiểu Tứ, lúc nãy ta nghe Ngũ công chúa nói bên kia có lớn lực sĩ thi đấu đấy, hai người có muốn đi xem không?”
Tứ công chúa nghe vậy thì nhảy cẫng lên, “Ở đâu vậy?” Ở đâu vậy? Đi! Chúng ta đi xem thử đi!”
Dứt lời, nàng ấy kéo tay Đoan Tĩnh và Ngưu thường tại cùng nhau chạy đi.
“Ấy… chậm một chút đã.” Đoan Tĩnh còn chưa kịp phản ứng lại đã bị Tứ công chúa kéo đi.
“Không phải trước giờ Ngũ muội muội không thích mấy cái này, chỉ thích câu đối ngâm thơ thôi sao? Sao hôm nay đột nhiên lại đi xem thi đấu vậy?” Đoan Tĩnh kinh ngạc hỏi.
“Không khí tưng bừng thế này, muội ấy im thin thít rúc một chỗ mới là kỳ lạ, đâu phải ai cũng ngoan ngoãn ngồi một chỗ như tỷ đâu?” Tứ công chúa cười nhạo Đoan Tĩnh.
Bát a ca ở bên kia luôn âm thầm lưu ý hướng đi của Đoan Tĩnh, thấy bọn họ kéo nhau đi xem thi đấu thì trầm tư một lát, cuối cùng cũng đứng dậy đi theo.
Ba người chạy ra ngoài một đoạn mới phát hiện một đám người đang vây thành một vòng tròn không ngừng hò hét ở phía xa xa, bên trong còn có vài người quen mặt.
Là Ngũ công chúa, Đa Nhĩ Tế và Bảo Lặc Nhĩ.
Hôm nay Bảo Lặc Nhĩ mặc một bộ y phục diễm lệ, trang điểm đậm, hoa hòe lộng lẫy.
Nàng ta đứng trong đám người, ôm cánh tay Thổ Tạ Đồ Hãn hét lớn trợ uy cho lớn lực sĩ, “Ân Ba Khắc, quăng ngã hắn đi! Ân Ba Khắc! Xử lý tên hán tử Mạc Nam này đi!”
“Bảo Lặc Nhĩ, nếu Khách Lạc Thấm Đồ Nhĩ Gia chúng ta thắng, ngươi ngủ cùng ta một lần chịu không?” Một thanh niên thân hình cao to, lỗ tai đeo hoa tai màu xanh lam đứng bên cạnh Bảo Lặc Nhĩ thấp giọng ái muội nói. Bảo Lặc Nhĩ hung hăng véo nam tử đó mỉa mai nói, “Chỉ bằng ngươi? Mơ đi!”
Nam tử kia nghe vậy thì mỉm cười không chút để bụng, sau đó gào lên với người bên trong, “Đồ Nhĩ Gia, đánh bại đối thủ của ngươi! Khi nào quay về gia thưởng thêm mười nữ nhân cho ngươi!”
Hán tử Mông Cổ xung quanh nghe vậy thì hưng phấn gào rú lên.
Tình hình chiến đấu căng thẳng, tiếng vật lộn vang lên bên tai Đoan Tĩnh, nàng đột ngột giảm tốc độ.
Giọng nói này… là Ô Lương Hãn – ngạch phụ đời trước của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận