Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tam tỷ tỷ!” Ngũ công chúa thấy Đoan Tĩnh dừng bước bèn vội vàng vừa gọi vừa vẫy tay với nàng.
Thật ra nàng ta cũng không rõ mục đích bản thân làm vậy là gì, nàng ta chỉ làm thuận theo nội tâm mà thôi.
Trong đám người, dường như Ô Lương Hãn nghe thấy tiếng gọi của Ngũ công chúa, hắn chậm rãi xoay người lại nhìn.
Có ba nữ tử chậm rãi đi về phía đám người.
Hai nữ tử ngoài rìa, một nữ tử với khuôn mặt tròn phúc hậu, nữ tử còn lại có dáng người cao gầy, ngũ quan hào phóng.
Xét về dung mạo, cả hai người đều là mỹ nữ số một số hai, mỗi người có một nét đẹp riêng.
Chỉ có nữ tử ở chính giữa, dáng người yểu điệu thướt tha, nhưng lại đeo khăn che mặt nên không nhìn rõ dung mạo.
Nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt hạnh long lanh ngập nước lộ bên ngoài là biết không phải tầm thường.
Ô Lương Hãn liếm môi trong vô thức.
Đột nhiên hắn cảm thấy phụ thân hắn để hắn cầu thú công chúa Đại Thanh đúng là một chủ ý tuyệt vời.
Cho dù người hắn phải cưới là ai, nhưng chỉ cần dựa vào kinh nghiệm lăn lê bò lết ở vô số bụi hoa, chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết ba người này là mỹ nữ số một số hai, đặc biệt là nữ tử với dáng người yểu điệu ở chính giữa, khi đứng giữa hai chân không một khe hở, tư vị ắt hẳn cũng phải vô cùng tuyệt vời.
Bên này, đột nhiên có người trong đám đông la toáng lên, thì ra là có hai lớn lực sĩ giằng co thời gian lâu mà chưa làm được gì đối phương, cả hai bỗng nhiêu lao ra khỏi vòng tròn, chẳng phân biệt được thắng bại.
Không còn náo nhiệt, đám người tiếc nuối chậm rãi tản đi.
Bảo Lặc Nhĩ không phục với kết quả, la hét muốn thi đấu lại. Nhưng ngay sau đó đã bị Đa Nhĩ Tế lôi kéo đi về phía đám người Đoan Tĩnh.
Ô Lương Hãn xoay chuyển tròng mắt, cũng cất bước đi sau hai người họ.
“Tam công chúa, Tứ công chúa, Ngũ công chúa.” Đa Nhĩ Tế dẫn theo Bảo Lặc Nhĩ hành lễ với các nàng.
Ngũ công chúa cũng hơi kinh ngạc hỏi, “Tam tỷ tỷ, đây là?”
Đoan Tĩnh ung dung thong thả giới thiệu hai bên cho nhau.
Ô Lương Hãn đi theo phía sau đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện của hai bên, giờ phút này hắn cũng biết người đeo khăn che mặt là Tam công chúa.
Hắn hưng phấn tiến lên chào hỏi, “Thì ra là công chúa, Ô Lương Hãn thỉnh an các vị công chúa.”
Hai mắt Ngũ công chúa lóe lên, không uổng công nàng ta hao tâm tổn sức phái cung nữ bên người tìm hiểu hướng đi của Ô Lương Hãn, còn lợi dụng tính cách ham chơi của Ngưu thường tại xúi giục nàng ta lôi kéo Tam công chúa đến xem náo nhiệt, quả nhiên khiến Ô Lương Hãn cảm thấy hứng thú.
“Ngươi là?” Tứ công chúa nhìn chằm chằm nam tử không mời tự đến này.
“Phụ thân của ta là Đỗ Lăng quận vương của bộ tộc Khách Lạc Thấm.” Ô Lương Hãn tự hào nói.
Trong lòng Tứ công chúa hiểu rõ.
“Vị này, chính là Tam công chúa đúng không? Ô Lương Hãn thỉnh an Tam công chúa.” Ánh mắt Ô Lương Hãn trần trụi đánh giá Đoan Tĩnh, ở trong mắt hắn, đây là thê tử tương lai của hắn.
Đoan Tĩnh cảm thấy mất tự nhiên, cúi đầu né tránh đáp, “Không cần đa lễ.”
“Nghe lớn danh của công chúa đã lâu. Có điều không biết sao công chúa lại đeo khăn che mặt? Chẳng lẽ là bị bệnh sao? Vừa hay bộ tộc Khách Lạc Thấm của ta có một vị lớn phu người Mông vô cùng nổi danh cũng đến đây, nếu công chúa không chê, thì có thể khám thử.”Ô Lương Hãn tỏ vẻ quan tâm Đoan Tĩnh nói.
Đây là một cơ hội tốt, nếu như có thể bắt được Tam công chúa, trong tương lai hắn sẽ giành được tước vị quận vương dễ như trẻ trở bàn tay.
Đa Nhĩ Tế cũng nhìn về phía Đoan Tĩnh hỏi han, “Công chúa bị bệnh nhẹ sao? Thổ Tạ Đồ Hãn của ta cũng có rất nhiều lớn phu tinh thông y thuật.”
“Đúng vậy, mấy hôm trước Tam tỷ tỷ còn khỏe mạnh, sao đột nhiên hôm nay lại mang khăn che mặt thế.” Ngũ công chúa quạt gió thêm củi.
Đoan Tĩnh đã lấy lại bình tĩnh, nàng lắc đầu từ chối, “Đa tạ Tháp Bố Nang, đài cát và Ngũ muội muội đã quan tâm. Ta chỉ là chưa quen với gió thảo nguyên, mặt nổi sởi, qua hai ngày nữa là khỏi.”
“Ôi chao, đây nào phải chuyện nhỏ. Có điều, gió thảo nguyên lớn, từ xưa đến giờ hán tử Mông Cổ đều có phương thuốc dân gian chuyên chữa trị những bệnh này, hay là công chúa cứ tháo khăn che mặt xuống, để Ô Lương Hãn nhìn thử có thể nhìn ra gì đó giúp chữa trị cho bệnh của công chúa chăng?” Hai mắt Ô Lương Hãn sáng quắc nhìn chằm chằm vào mặt Đoan Tĩnh, gắn nóng lòng muốn nhìn thấy dung mạo của vị công chúa này.
Đoan Tĩnh lắc đầu, không nói nữa, nhưng nàng đã tỏ thái độ rất rõ ràng.
Nàng không có hứng thú với những gì Ô Lương Hãn nói, đồng thời cũng cảm thấy không hứng thú với hắn. Tứ công chúa rất không thích ánh nhìn chằm chằm của Ô Lương Hãn với Đoan Tĩnh, nàng ấy bước lên trước mặt Đoan Tĩnh như gà mẹ che chở gà con, mắng, “Chưa từng gặp người nào vô lễ như ngươi, tỷ tỷ của bổn cung đã nói không cần, không cần! Cho dù có cần cũng không cần ngươi ra tay, ngự y bên cạnh Hoàng A Mã của ta một đống, chẳng lẽ không có nổi một người trị bệnh cho tỷ tỷ của ta sao? Hay là ngươi cảm thấy y thuật của ngươi còn cao siêu hơn bọn họ? Tốt nhất là ngươi nên bỏ cái suy nghĩ đó đi!”
Tứ công chúa thiếu điều tát thẳng vào mặt Ô Lương Hãn, nhưng da mặt Ô Lương Hãn dày, hắn không hề cảm thấy xấu hổ, còn tỏ vẻ khoan dung săn sóc, không muốn so đo với Tứ công chúa, mỉm cười nói, “Tứ công chúa hà tất xuyên tạc ý tốt của ta, Ô Lương Hãn tuyệt đối không có ý này, ta chỉ là quan tâm đến Tam công chúa mà thôi.”
Bảo Lặc Nhĩ chán ghét liếc mắt nhìn Ô Lương Hãn một cái, lúc nãy gã nam nhân này còn xum xoe trước mặt nàng ta, vậy mà bây giờ nhìn thấy người có thân phận cao hơn nàng ta thì lập tức dán lại, giống như nàng ta là người vô hình vậy.
Đúng là tên tiểu nhân thấy sắc nảy lòng tham, ham mộ hư vinh!
Không khí rơi vào cục diện bế tắc, Ngũ công chúa thấy tình thế này thì xoay chuyển tròng mắt, vội vàng tiến lên hòa giải, “Tam tỷ tỷ, Tứ tỷ tỷ, muội thấy người ta cũng không có ác ý, hay là thôi bỏ đi, Hoàng A Mã mở tiệc ở đằng trước, chúng ta không nên quậy phá mới phải.”
Đa Nhĩ Tế cũng nói, “Bên ngoài gió lớn, hay là chúng ta quay về lều xem diễn xiếc đi.”
Vẻ mặt Bảo Lặc Nhĩ không tình nguyện, nàng ta ung dung thong thả xoay người nói, “Muội không muốn đi, tổ phụ nói ngày mai A Mộc Cổ Lãng Hãn còn mở tiệc nữa, muội phải quay về chuẩn bị.”
Đa Nhĩ Tế bất đắc dĩ gật đầu, lần trước Bảo Lặc Nhĩ vừa gặp Hoàng đế Đại Thanh đã trúng tiếng sét ái tình, lúc quay về vừa khóc quậy muốn tổ phụ của hắn hiến tặng muội ấy cho Hoàng đế, tổ phụ của hắn như bị ma nhập, vậy mà đồng ý yêu cầu của muội ấy.
Hôm nay tổ phụ của hắn nghe thấy Hoàng đế còn muốn mở tiệc vào ngày mai, lúc nói tin tức này cho quan tước Khách Nhĩ Khách Mông Cổ, đồng thời cũng nói luôn cho cả Bảo Lặc Nhĩ, tổ phụ bảo muội ấy ngày mai đi hiến vũ trong yến hội, có leo được lên người Hoàng đế hay không thì phải xem vận may của muội ấy rồi.
Bảo Lặc Nhĩ vô cùng mừng rỡ, hiện giờ không còn thi đấu náo nhiệt, nàng ta cũng không muốn tham dự buổi tiệc xã giao của bọn họ.
Bảo Lặc Nhĩ đi rồi, không khí cũng không tốt lên là bao.
Ngũ công chúa dính lấy Đoan Tĩnh và Tứ công chúa, người ngày thường luôn trầm tĩnh, đột nhiên hôm nay lại nghịch ngợm như trẻ con.
Nàng ta hưng phấn nhảy nhót phía trước Đoan Tĩnh và Tứ công chúa, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu phù hợp với lứa tuổi.
“Ngũ muội muội, cẩn thận chút, đừng để bị ngã.” Đoan Tĩnh lo lắng nói.
Quả nhiên đúng như lời nàng nói, Ngũ công chúa lơ đễnh ngã xuống đất, trong lúc hoảng loạn còn kéo chân Đoan Tĩnh, Đoan Tĩnh bị nàng ta liên lụy cũng ngã theo.
Khi thấy bản thân sắp đổ ập vào người Ngũ công chúa nhỏ gầy, Đoan Tĩnh vội vàng phản ứng lại, nàng cố gắng dùng tay chống xuống đất tránh để bản thân đè lên người Ngũ công chúa.
Không ngờ trong lúc hoảng loạn, Ngũ công chúa quơ quào kéo khăn che mặt của Đoan Tĩnh xuống, thậm chí còn làm đứt mấy sợi tóc của nàng.
Đoan Tĩnh ngã xuống bên cạnh Ngũ công chúa, cũng may mặt cỏ mềm xốp, ngoại trừ việc bị trầy da ra, thì không bị thương chỗ nào khác cả.
Mọi người hoảng hốt chạy lại đỡ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận