Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đoan Tĩnh bất giác buông chung trà đang siết chặt trong tay ra.
Khuôn mặt của Thổ Tạ Đồ Hãn tràn ngập sự xấu hổ, ông ta đứng ngồi không yên, dường như tất cả những ánh mắt hâm một lúc nãy đều biến thành mỉa mai. Ông ta siết chặt tay thành nắm đấm, kể từ khi làm người đứng đầu bộ tộc lớn nhất Khách Nhĩ Khách, ông ta chưa từng phải chịu sự sỉ nhục như thế này.
Cho dù biết bộ tộc của mình đã quy thuận dưới chân Đại Thanh, nhưng làm người ai chẳng có sĩ diện.
Hoàng đế lại làm bộ như chưa có chuyện gì xảy ra, hắn sử dụng chiêu vừa đấm vừa xoa vô cùng nhuần nhuyễn.
Vẻ mặt hắn từ đầu đến cuối đều ngậm cười, ngay sau đó hắn lên tiếng phân phó, “Lương Cửu Công, thưởng cho Thổ Tạ Đồ thân vương một bình rượu nho Tây Dương. Thân vương, ngươi cũng nếm thử rượu này xem, trẫm uống quen rồi, thật sự không uống nổi những loại rượu khác được nữa.”
Hoàng đế mượn chuyện thưởng rượu ám chỉ muốn cho Thổ Tạ Đồ Hãn một cái bậc thang đi xuống.
Sau đó ánh mắt của Hoàng đế lại dừng trên người Đa Nhĩ Tế ngồi bên cạnh Thổ Tạ Đồ Hãn, hắn mỉm cười chỉ vào bình rượu Lương Cửu Công đang dâng lên nói, “Đa Nhĩ Tế, ngươi cũng nếm thử đi. Gia yến của trẫm còn có nhiều hơn thế này, nếu ngươi thích, sau này sẽ còn nhiều cơ hội uống với trẫm.”
Lời này ý tứ sâu xa, Hoàng đế tung cành ô liu, Thổ Tạ Đồ Hãn khó lòng từ chối.
Thổ Tạ Đồ Hãn nháy mắt hiểu rõ.
Trước khi hội đồng minh bắt đầu ông ta đã thử thăm dò Hoàng đế, ông ta muốn để Đa Nhĩ Tế cầu thú một vị công chúa, đồng thời để Bảo Lặc Nhĩ gả cho nhi tử của Hoàng đế.
Nhưng Bảo Lặc Nhĩ lại tùy hứng khăng khăng muốn làm nữ nhân của Hoàng đế, ông ta không can ngăn được, nên chỉ đành cho con bé làm thử, hiện giờ lại bị vả mặt ngay trước mặt tất cả mọi người.
Thổ Tạ Đồ Hãn vốn cảm thấy bực bội, nhưng lời này của Hoàng đế hoàn toàn trấn an tất cả bất mãn trong lòng ông ta.
Những lời này của Hoàng đế tương đương với việc nhận lời cầu thú của Thổ Tạ Đồ Hãn, mặc dù ‘ta không cần cháu gái của ngươi, nhưng ta sẽ để Đa Nhĩ Tế lấy một vị công chúa Đại Thanh’.
Trong phút chốc, Thổ Tạ Đồ Hãn hoàn toàn quên những bất mãn vừa rồi, hắn kéo Đa Nhĩ Tế vội vàng tạ ơn.
Hoàng đế mỉm cười kính Thổ Tạ Đồ Hãn một ly.
Mặc dù chướng mắt Bảo Lặc Nhĩ, nhưng Hoàng đế rất thích người thanh niên Đa Nhĩ Tế này, nhân phẩm khá tốt, rất xứng đôi với Tứ công chúa.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hoàng đế đã có ý định muốn gả Tứ công chúa cho hắn, nhưng hôm nay mới công khai ám chỉ.
Một mặt là vì bộ tộc Thổ Tạ Đồ Hãn sau lưng Đa Nhĩ Tế có địa vị rất cao ở Khách Nhĩ Khách Mông Cổ, hắn vừa ngang nhiên vả mặt Thổ Tạ Đồ Hãn, khó tránh khỏi việc đám vương công quý tộc Khách Nhĩ Khách Mông Cổ này kích động, trong lòng nảy sinh bất mãn, dẫn đến cục diện mới vừa bình ổn lại lần nữa dao động. Hoàng đế đương nhiên phải đưa ngay một viên kẹo đường để trấn an bọn họ.
Mặt khác là vì xét về mặt lâu dài, xuất phát từ suy tính chính trị, liên hôn cũng là một lựa chọn tốt, vừa có thể xoa dịu lòng người, vừa có thể thể hiện sự ưu ái của Đại Thanh đối với Khách Nhĩ Khách Mông Cổ. Trước cuộc họp đồng minh, Hoàng đế đã quyết định gả một vị công chúa đến Mạc Bắc, dùng cách này làm bền chặt mối quan hệ giữa Đại Thanh và Khách Nhĩ Khách. Nhưng vừa rồi hắn mới tung ra cành ô liu, là bởi vì có vài thứ không thể dễ dàng cho như vậy, bằng không ngược lại có vẻ không đáng tiền.
Trước hết vả mặt để bọn họ kinh sợ, sau đó lại thuận thế cho chút ngon ngọt, Thổ Tạ Đồ Hãn mới có thể càng quý trọng.
Quả nhiên, Thổ Tạ Đồ Hãn cười đến không khép miệng được.
Nguy cơ được hóa giải trong âm thầm, hai bên biểu đạt thành ý, cả hai đều rất vừa lòng, không khí lại bắt đầu êm ả.
Ô Lương Hãn thấy thế thì lại hoảng loạn, đứng ngồi không yên, hắn thấy Hoàng đế và Thổ Tạ Đồ Hãn cùng đạt thành nhận thức chung, một vị công chúa Đại Thanh sẽ được gả cho Đa Nhĩ Tế.
Dựa theo thứ tứ, vị công chúa kia ngoại trừ Tam công chúa thì còn có thể là ai nữa?
Nếu hắn còn không đứng ra, thừa dịp Hoàng đế và Thổ Tạ Đồ Hãn còn chưa chính thức xác lập việc liên hôn cầu thú Tam công chúa, đợi đến sau khi cuộc họp đồng minh kết thúc, sợ là ván đã đóng thuyền.
Hơn nữa giờ phút này cũng là thời điểm tốt để nói đến chuyện cầu thú.
Hoàng đế vừa mới từ chối lời ngỏ từ cháu gái Bảo Lặc Nhĩ của Thổ Tạ Đồ Hãn, xác suất bây giờ từ chối Khách Lạc Thấm sẽ nhỏ hơn rất nhiều.
Vì sự đoàn kết của Mãn Mông, Hoàng đế sẽ không đánh vào mặt Mông Cổ tận hai lần.
Ô Lương Hãn nghĩ như vậy bèn đứng dậy, Đỗ Lăng quận vương bên cạnh lại giữ tay hắn lại.
Không hiểu sao, sau chuyện của Bảo Lặc Nhĩ, Đỗ Lăng quận vương đột nhiên cảm thấy hơi không thích hợp, nhưng đến tột cùng là cái gì không thích hợp, ông ta lại không rõ.
Nhưng bản năng nói cho ông ta, hiện giờ không phải lúc.
“A bố?” Ô Lương Hãn cúi đầu khó hiểu nhìn Đỗ Lăng quận vương.
Ô Lương Hãn đứng đó như trời trồng khiến cho Hoàng đế chú ý, Lương Cửu Công ở kế bên nhỏ giọng nhắc nhở Hoàng đế, lúc này Hoàng đế mới biết người này là Ô Lương Hãn- nhi tử của Đỗ Lăng quận vương của bộ tộc Khách Lạc Thấm.
“Ô Lương Hãn…” Đỗ Lăng quận vương vừa định nói gì đó thì bị Hoàng đế ngắt ngang.
Hoàng đế nhìn Ô Lương Hãn cười thân thiện, “Ngươi là Ô Lương Hãn nhi tử của Đỗ Lăng quận vương à?”
Ô Lương Hãn nghe thấy Hoàng đế gọi tên mình thì cảm thấy kích động.
Đỗ Lăng quận vương thấy vậy thì buông lỏng tay, thái độ hiện giờ của Hoàng đế tốt hơn những gì ông ta nghĩ, chẳng lẽ là Thái tử đã chuyển đạt lời thỉnh cầu của ông ta đến Hoàng thượng sao?
Hay là do ông ta suy nghĩ nhiều rồi?
Xem thái độ này của Hoàng đế, chẳng lẽ chuyện cầu thân hôm nay sẽ thành công sao.
Đỗ Lăng quận vương nhịn không được dâng lên lòng chờ mong.
Có lẽ vì sau khi ông ta thỉnh cầu với Thái tử, nên Hoàng đế đã âm thầm nhận lời chăng?
“A bố?” Ô Lương Hãn sốt ruột gọi.
“Đi đi.” Đỗ Lăng quận vương cho Ô Lương Hãn một ánh mắt cổ vũ.
Ô Lương Hãn nhận được sự cổ vũ của Đỗ Lăng quận vương, trong nháy mắt lòng tràn ngập sự tự tin, vẻ mặt hắn kích động, sải bước đi đến trước mặt Hoàng đế, quỳ xuống đất hành lễ, “Ô Lương Hãn thỉnh an Hoàng thượng,
Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Mọi người sôi nổi nhìn về phía hắn.
Hoàng đế mỉm cười kêu đứng dậy, Khách Lạc Thấm là bộ tộc hàng đầu Khách Lạc Thấm Mông Cổ, hắn nể tình khen vài câu. Tiểu tử này, dũng mạnh hệt phụ thân ngươi.”
“Được Hoàng thượng tán thưởng, Ô Lương Hãn thẹn không dám nhận.” Ô Lương Hãn nở nụ cười xán lạn.
“Lương Cửu Công, thưởng Tháp Bố Nang một đĩa thịt hươu.” Hoàng đế mỉm cười, thuận thế ban thưởng.
Ô Lương Hãn lại lần nữa quỳ xuống, dập đầu ba cái tạ ơn, “Ô Lương Hãn tạ Hoàng thượng ban thưởng!”
Thái độ tạ ơn của Ô Lương Hãn vô cùng chân thành, Hoàng đế mỉm cười hài lòng, “Quay về chỗ dùng bữa đi.” Ô Lương Hãn lại quỳ đó không nhúc nhích.
“Sao vậy? Ngươi còn có việc gì?” Hoàng đế nhíu mày, lên tiếng hỏi.
Ô Lương Hãn hít sâu một hơi, ngay sau đó cung kính quỳ mọp xuống đất, cao giọng nói, “Ô Lương Hãn còn có một chuyện muốn thỉnh cầu, hy vọng Hoàng thượng đáp ứng”
“Ồ? Chuyện gì?”
“Ô Lương Hãn vừa gặp đã thương Tam công chúa, thần muốn cầu thú Tam công chúa làm thê tử của thần!”
“Cạch” chung trà rơi khỏi tay Đoan Tĩnh.
“Cái, cái gì?” Dường như Hoàng đế không thể tin được những gì mình nghe thấy.
Đa Nhĩ Tế ở phía dưới cũng không tin được, sau khi nhận được ám chỉ của Hoàng đế, hắn đã nghĩ công chúa mình sẽ nghênh thú là Tam công chúa.
Hiện giờ, tên Trình Giảo Kim này không biết từ đâu nhảy định cướp người.
Trình Giảo Kim (589 – 665), là một lớn tướng công thần khai quốc nhà Đường. Hảo hán này khỏe như voi, thời trẻ phá làng phá xóm, lại còn làm thảo khấu vô cùng hung hăng ngang ngược. Sau này làm tướng thì chuyên gia đánh ba búa. Đánh xong mà địch không chết thì bỏ chạy, nghỉ ngơi một chút quay lại đánh ba búa tiếp.
Bởi vậy, hảo hán này là chuyên gia phá bĩnh, chịu lợi chứ không chịu thiệt. Ai mà hay nửa đường nhảy ra phá bĩnh chuyện của người khác thường gọi là Trình Giảo Kim.
Mặc dù Tam công chúa hay là Tứ công chúa đều là nữ tử xuất chúng, bất kể nghênh thú người nào cũng là phúc khí của hắn.
Nhưng vì Ô Lương Hãn tranh giành, Đa Nhĩ Tế nhịn không được nhớ đến ngày vô tình tương ngộ với Tam công chúa đó, không hiểu sao trong lòng cảm thấy bất mãn như đồ vật của mình bị cướp đi.
Không phải hắn đã thích Tam công chúa, nhưng quả thật hắn đã hơi rung động.
Cảm giác rung động này khiến hắn bực tức khi thấy Ô Lương Hãn mở miệng trực tiếp đòi nghênh thú Tam công chúa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận