Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 45
Từ Hành Anh mệt mỏi mà dựa vào người hắn, cơ thể hết lần này đến lần khác run rẩy.
Cảm giác tê tê râm ran tɾong lỗ nhỏ lan ra mọi nơi trên cơ thể cô.
Từ Du Trật dùng nước ấm lau đi những giọt nước mắt kích động của cô, “Hành Anh, chú nhỏ mới làm có vậy thôi mà đã không chịu được?”
Một nụ hôn rơi xuống trên mặt cô
Từ Du Trật nhìn cô cắn khóe môi, ngữ khí không có bao nhiêu dao động, có chút ủy khuất, “Hừ, chú nhỏ làm chưa đủ đâụ”
Từ Hành Anh bị hắn nắm cằm nâng lên, hôn xuống.
Nhưng ngay cả sức lực để đáp lại nụ hôn này Từ Hành Anh cũng không có, cả người ở tɾong trạng thái mềm nhũn.
Cô ngồi ở trên người Từ Du Trật, “Chú nhỏ, em mệt quá.”
Giọng cô khàn khàn, thật sự mệt mỏi.
Nhưng cô không có cách nào từ chối được cơ thể của chú nhỏ, cơ thể của chú nhỏ có lực hấp dẫn lớn đối với cô.
Mấy người phụ nữ ở tɾong văn phòng kia nói sai hết rồi, chú nhỏ thật sự rấtgiỏi tɾong khoản này, đem cô làm đến mềm nhũn, hình như hắn còn khởi động trước khi làm cô.
Lúc sau, hai người chỉ lẳng lặng ngồi ngâm mình tɾong suối nước nóng, Từ Hành Anh hưởng thụ mát xa dưới nước của Từ Du Trật, cô dựa vào người anh, nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng lá cây xào xạc tɾong gió.
Những tiếng lá rụng rơi xuống đất, là một vài chiếc lá rơi xuống từ một cây bạch quả khổng lồ.
Đã chuyển vàng, mùa thu sắp đến.
Họ hôn nhau dưới gốc cây bạch quả.
Bởi vì vừa rồi hai người chìm đắm tɾong tình du͙c, không khí tɾong đây dường như tràn đầy du͙c vọng, nhưng không kém phần ấm áp.
“Hành Anh, em muốn đi đâu chơi không?” Từ Du Trật đột nhiên hỏi, hắn đã đón cô về nhà mấy tháng rồi nhưng chưa đưa cô đi chơi ở đâu được.
“Bây giờ đang ở thành phố C, mấy ngày nữa mới phải về nhà, em có thể suy nghĩ xem nên đi đâụ”
Từ Hành Anh bất ngờ, cô dường như chưa bao giờ nghĩ đến việc chơi ở đâụ
Từ Hành Anh nhìn xuống bàn tay ở tɾong nước, điều duy nhất cô nghĩ đến trước đây là quay trở lại cô nhi viện, gặp mẹ nuôi là viện trưởng và những đứa trẻ ở đó.
Từ Hành Anh mở miệng, thanh âm vì xúc động càng thêm khàn khàn, “Em muốn đi thăm cô nhi viện.”
Từ Hành Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời, đêm nay sao trên trời rấtnhiều, ngày mai nhất định thời tiết sẽ tốt.
Từ Du Trật dội nước nóng lên lưng cô, để cô khỏi bị lạnh, “Được, vậy thì đi cô nhi viện đi.”
“Quay đi quay lại đã mất hai ba ngày, ngày mai chúng ta sẽ đi sao?” Hứa Hành Dĩnh chủ động hôn lên hầu kết của hắn, khiến hầu kết của hắn lăn lộn.
“Ừ, tối mai chúng ta đi.” Từ Du Trật đè lại miệng cô.
“Còn có sữa không? Lại đây, để chú nhỏ uống sữa được chứ?” Từ Du Trật hơi nhướng mày nhìn cô, đầu tóc ướt át rũ xuống mặt.
Hắn cúi đầu ngậm núm vú mút sữa trông không giống một ông chủ đã trưởng thành chút nào.
“Chắc là còn một ít, chú tự mút đi, chú nhỏ.” Từ Hành Anh cong e0 ưỡn ngực lên, Từ Du Trật đón lấy cô.
Cúi đầu, ngậm lấy núm vú, hút sữa tɾong núm vú như ống hút.
Từ Hành Anh thở hắt ra một hơi, nghĩ thầm Lúc nào chú nhỏ hút sữa cô luôn cư xử như một đứa trẻ, vội vội vàng vàng.
“A…chú nhỏ…nhẹ thôi…a..a..đừng…đừng..cắn núm vú…”
Từ Hành Anh bị hắn mút mấy ngụm lớn, ngực nhỏ đi không ít.
Hắn lại chuyển sang ngực bên kia, mút ma͙nh, sau khi nuốt xuống mới dừng lại, hôn lên xương quai xanh của Từ Hành Anh, “Sữa hôm nay nóng quá, Hành Anh, em đây là tự làm nóng chỗ sữa đó sao.”
Từ Hành Anh nghe thấy lời nói không chút nào thu liễm của hắn, lỗ tai đỏ lên, lập tức nói sang chuyện khác “Sao ngày mai lại không đi vào ban ngày?”
Từ Hành Anh ngẩng đầu nhìn nàng, “Ngày mai em sẽ không dậy nổi đâụ”
Từ Du Trật ôm cô bước ra khỏi suối nước nóng.
“Cơm đã chuẩn bị xong, chúng ta đi ăn đi, giống hôm qua như vậy, ngồi trên người anh ăn, em thấy sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận