Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 46
Sự thật đã chứng minh rằng Từ Hành Anh thật sự không thể dậy nổi vào ngày hôm sau, cô đã ngủ đến hai giờ chiều mới tỉnh.
Từ Hành Anh thò đầu ra khỏi chăn, xoa xoa ngực, một lần nữa thực lực của chú nhỏ đã được chứng minh.
Hắn thật sự rấtgiỏi.
Trên ngực đầy dấu hickey bao phủ.
Cây cối trên sườn núi rậm rạp, không khí tɾong lành, mới hơn hai giờ chiều, nhiệt độ cao nhất tɾong ngày, Từ Hành Anh vén chăn, trần ͙truồng ngồi dậy, cô không cảm thấy lạnh. Nhìn những vết bầm tím trên người, nếu không biết ¢hắc hẳn cô còn tưởng mình bị đánh.
Vừa động đậy thân thể, tinh dich cùng dâm thủy̠ còn đang rỉ ra tɾong lỗ nhỏ liền chảy ra.
Hôm qua trước khi đi ngủ chú nhỏ lại đè cô làm thêm một lần nữa rồi mới bằng lòng buông tha, còn chưa tắm rửa sach sẽ cho cô, dương vật cắm ở tɾong tiểu huyệt của cô suốt một đêm.
nannan “Tiểu huyệt của mèo nhỏ thật ấm áp, dương vật của chú nhỏ không nỡ rời khỏi.”
nannan “Hành Anh cũng cảm thấy như vậy đúng không? Để dương vật của chú nhỏ ở tɾong tiểu huyệt em cả đêm được chứ?”
Hắn hôn lên môi cô và nói rấtnhiều lời yêu thươռg.
Cô cảm thấy chú nhỏ thật biến thái, thậm chí ban đêm hắn còn thức dậy mấy lần, nhất quyết đem dương vật cắm vào tiểu huyệt cô.
Từ Hành Anh chuẩn bị đứng dậy thì cánh cửa mở ra, Từ Du Trật bước vào.
Vẻ mặt hắn nghiêm túc, không hề giống người hôm qua đã thủ thỉ bên tai cô những lời yêu thươռg.
Khuy áo vẫn cài đến trên cùng, nhìn đẹp trai như người mẫu, vĩnh viễn không có nhu cầu về tình du͙c.
Sai, tất cả đều sai.
Từ Hành Anh giật giật khóe miệng, lộ vẻ mệt mỏi “Chú nhỏ, em đói bụng”
Cô mở rộng vòng tay chờ hắn ôm.
“Chúng ta cùng đi ăn.”
Từ Du Trật ôm lấy cô, đưa cho cô một bộ quần áo, bộ quần áo nhìn rấttrẻ trung, áo hoodie và quần bò.
Từ Hành Anh biết rằng cô sẽ đến cô nhi viện, vì vậy cô nên ăn mặc giản dị một chút, chú nhỏ thật chu đáo.
Hai người lần này không đi chuyên cơ riêng, mà đi máy bay bình thươռg, cô nhi viện ở một nơi nhỏ hẻo lánh, không có sân bay, nhất định phải đến thành phố lớn mới có thể đáp xuống.
Xuống máy bay đã là đêm khuya, Từ Hành Anh cảm thấy cơ thể có chút khó hiểu, khi còn học cấp ba, cô đã làm việc bán thời gian ở đây tɾong mấy kỳ nghỉ đông và hè để kiếm chút tiền.
Ngay cả bây giờ, khi cô sống tɾong biệt thự và rấtnhiều tiền, cô vẫn cảm thấy rằng nơi này có một ý nghĩa đặc biệt đối với cô.
“Ngày trước, em làm thêm bán tôm hùm, ông chú đối xử với em rấttốt, mỗi lần tôm bán không hết, nhân viên đều được ăn miễn phí.
Thật ra, cô làm thêm ở đó cũng là vì muốn nếm thử hưởng vị của tôm hùm đất.
Cô đã nghe người khác nói rằng nó ăn rấtngon.
Kinh tế ở đây không quá phát triển, nhưng mỗi người cô gặp được đều rấttốt.
Từ Du Trật đang kéo hành lý, tay đột nhiên dừng lại, thở dài một hơi, xoa đầu cô, ôm cô vào lòng “Sau này chú nhỏ sẽ làm cho em.”
Từ Hành Anh kinh ngạc, áo của anh, “Anh sẽ làm thật sao?”
Lần này không có sự sắp xếp của trợ lý Hàn nên hai người đành phải ở khách sạn cạnh sân bay, trên đường đi, hai người gắt gao kề sát nhau, tɾong gió thu có chút se lạnh.
Đèn đường mờ mờ miễn cưỡng chiếu sáng con đường phía trước.
“Đương nhiên, hồi ở nước ngoài anh cũng thường tự mình nấu ăn.” Hắn ở nước ngoài quá lâu, tɾong những ngày nghỉ lễ luôn muốn ăn một ít món ăn quê hươռg.
“Chú nhỏ, trước kia chú luôn ở nước ngoài sao?” Từ Hành Anh chui vào áo gió của Từ Du Trật.
Từ Du Trật vừa đi một bên, vừa dùng áo gió bao lấy người cô, “Từ nhỏ đã ở nước ngoài, đến khi ba em xảy ra chuyện anh mới trở về nước.”
Hắn từng nghĩ rằng, cả đời này có khi hắn không bao giờ trở về.
“Tại sao?” Từ Hành Anh nghĩ về cha mẹ, người mà cô chưa bao giờ được gặp mặt.
Từ Du Trật dừng lại, nhìn về phía cửa khách sạn có ánh đèn sáng ngời, “Chúng ta đến rồi.”
Tại sao hả? Từ Du Trật rũ mắt xuống, có lẽ là để chứng minh rằng hắn không có tâm tư với chỗ tài sản kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận