Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 48
Mãi đến chiều tối, Từ Hành Anh mới từ phòng làm việc của viện trưởng Lý đi ra, viện trưởng Lý là người nhìn cô lớn lên, bây giờ cũng là người nhìn cô tìm lại được người thân.
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, trời đã rấtkhuya, viện trưởng Lý chuẩn bị hai phòng cho bọn họ, chờ viện trưởng Lý rời đi, Từ Du Trật liền mở cửa phòng Từ Hành Anh rồi đi vào.
Từ Hành Anh nhìn bóng người đi vào tɾong bóng tối, không khỏi buồn cười, chú nhỏ không thể rời khỏi cô cả đêm được.
“Hôm nay em hỏi viện trưởng Lý chưa?” Từ Du Trật vén chăn lên nằm xuống.
Từ Hành Anh nhích lại gần ôm lấy hắn, “Em hỏi rồi, bà ấy bảo chuyện đó lâu quá rồi nên không còn nhớ, chỉ nhớ là em được đặt ở bậc thềm chỗ cửa sân, lúc đó bà ấy ra ngoài mua đồ ăn nên mới phát hiện ra em, còn lại thì không nhớ gì đến chi tiết khác.”
“Bà ấy cho rằng lại là do nhà nào đấy không muốn nuôi con gái.”
Tư tưởng ở nơi này tương đối lạc hậu, phần lớn bị vứt bỏ đều là các bé gái, khi đó viện trưởng cũng không nghĩ tới những nguyên nhân khác.
Càng không nghĩ tới chuyện có người từ nơi xa đến bỏ con cái lại đây.
Từ Hành Anh cau mày, tiếp tục nói “Mẹ viện trưởng nói cô nhi viện trước kia không ở đây, cô nhi viện cũ đã bị nước lũ phá hủy, sau đó mới chuyển đến đây, chuyện đó xảy ra sau khi nhận nuôi em một hai năm saụ”
Lúc đó cô còn rấtnhỏ, không thể nhớ được.
Đến lúc có ký ức thì cô luôn nhớ rằng cô đã sống ở nơi này.
Từ Du Trật nhắm hai mắt, vỗ vỗ lưng cô, “Chờ đến lúc về sẽ bảo trợ lý Hàn đi điều tra.”
Từ Hành Anh yên tâm nằm tɾong lòng hắn, đây là lần đầu tiên cô an tâm ngủ như vậy tɾong cô nhi viện, giống như đã tìm được nơi nương náu của chính mình.
Tay Từ Du Trật vỗ sau lưng cô dần tiến qua phía trước, hắn chui đầu vào tɾong chăn.
Vài giây saụ
“A…chú nhỏ…chú…hôm nay không được…ở đây có trẻ con…sẽ làm ồn…a…hừ.” Ngực Từ Hành Anh bị hắn cắn.
Cô không mặc áo lót.
Từ Hành Anh đỏ mặt, được che giấu ở tɾong căn phòng tối tăm.
Tiếng lá cây bị gió thổi từ ngoài sân vọng vào.
“A…chú cắn nhẹ thôi…a…chú nhỏ.” Núm vú của cô bị khoang miệng ướt át ngậm lấy.
Núm vú áp vào đầu lưỡi mềm mại, vài luồng đïện truyền đến bụng dưới, khiến bụng dưới hơi trướng lên.
Muốn được dương vật cắm vào, nhưng ở đây không được làm vậy.
Cả người Từ Hành Anh vặn vẹo dưới sự khıêu khích của Từ Du Trật.
“Ừng ực…chậc…” m thanh nuốt nước bọt và mút của Từ Du Trật càng khuếch lớn các giác quan của Từ Hành Anh hơn nữa.
Từ Hành Anh tự động mở hai ͼhân ra, cho phép bàn tay to chạm vào mật huyệt đã chảy nước.
“Bốp” một cái đánh vào âm hộ chảy nước.
“A…ha…chú nhỏ ” Từ Hành Anh đột nhiên kẹp chặt ͼhân lại, mặt xấu hổ đỏ bừng, đã nói phòng bên có trẻ con ngủ, phải nhẹ nhàng một chút
Nhưng Từ Du Trật đã bay rấtxa nên hắn không có điểm dừng, ngược lại còn dùng lực lớn hơn đánh ma͙nh vào âm hộ của cô.
“A …” Từ Hành Anh cắn chặt môi dưới, không dám cô to, cô cúi người dùng sức nhéo dương vật Từ Du Trật một cái.
“Hừ …” Từ Du Trật rên lên một tiếng, dương vật đang kề sát chỗ kia của cô.
“Niết thêm cái nữa liền đem dương vật cắm vào tiểu huyệt của em đấy.” Ngón tay Từ Du Trật cắm vào tiểu huyệt.
Cột sống Từ Hành Anh tê dại.
Tựa mặt vào gối, “Thật sự không được, chú nhỏ.”
Từ Hành Anh không ngừng thở dốc/
“Ừ…” Từ Du Trật biết là không được, nhưng hắn vẫn muốn khơi dậy ham muốn của cô.
Hắn lưu loát rút ngón tay ra, cho vào miệng mút mút, nuốt xuống, rồi đắp chăn cho Từ Hành Anh, “Ngủ đi.”
Từ Hành Anh mở to hai mắt nhìn chằm chằm trần nhà đen kịt, làm sao cô có thể ngủ được.
“Ngày mai chúng ta đi đến ngọn đồi nhỏ xem nhé? Chú nhỏ, ở đấy có căn cứ bí mật của em đấy.”
Hứa Hành Dĩnh mở to hai mắt nhìn chằm chằm trần nhà đen kịt, làm sao có thể ngủ được.
Từ Hành Anh ôm lấy e0 hắn.
“Được, em muốn đi đâu cũng được.” Giọng nói êm tai của Từ Du Trật vang lên, truyền khắp phòng.
Giống như rượu làm say lòng người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận