Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 50
“Ô…a…” Tiếng của Từ Hành Anh đột nhiên bị hắn cắt ngang.
“Suỵt.” Từ Du Trật dừng lại, dán vào người cô.
“Có người tới, đừng phát ra tiếng động.”
Cơ thể Từ Hành Anh căng thẳng cứng đờ, vô thức khép chặt âm hộ lại, hai tay nắm lấy áo vest của hắn, vùi vào tɾong ngực hắn, gật đầu sau lại cọ cọ áo sơ mi của Từ Du Trật, không nói gì, cơ thể không thả lỏng nổi.
“Aishh.” Từ Du Trật bị âm hộ của cô hút đến tê dại.
Hai người nấp ở sau cây lớn thụ, cũng may là cây đủ to.
Cách đó không xa là một bà lão đã thu hoạch xong rau đang đi bộ về nhà, vừa đi ngang qua bà vừa lẩm bẩm về lũ vịt của ai đã làm hỏng rau của bà.
Chờ đến khi bà lão đi, Từ Du Trật buông Từ Hành Anh ra, vỗ vỗ lưng cô, “Đi rồi.”
“A…” Cơ thể Từ Hành Anh run rẩy, cô vẫn không dám thả lỏng, sợ lại có người đi qua.
“Thả lỏng đi, Hành Anh.” Từ Du Trật hôn cô.
Từ Hành Anh ôm lấy cổ hắn, hắn ͼhân bất tri bất giác quấn quanh e0 hắn.
Cô được hắn nâng lên, dựa lưng vào cây lớn thụ, bắt đầu đợt chọc vào rút ra mới.
m thanh rên ɾỉ vốn được phát ra nhưng đã bị hắn nuốt vào bụng.
“A…ha a…a…” Chú nhỏ quá dữ dội.
“Ô…ô.” Từ Hành Anh không chịu nổi, vừa mới bị hoảng sợ, hiện tại tinh thần có điểm mệt mỏi.
“Sẽ nhanh thôi, chú bắn ngay bây giờ.” Từ Du Trật thấp giọng dỗ dành Từ Hành Anh, không ngừng hôn lên khóe miệng, vành tai, cổ của cô.
“Ô…”
Mười phút saụ
“Ưm…Chú…chú…chú nói dối.” Từ Hành Anh kéo sơ mi hắn ra, cắn lên xương quai xanh của hắn.
Từ Du Trật bị cô cắn, tốc độ chọc vào rút ra ngược lại còn nhanh hơn.
‘Bạch bạch bạch.’
“A…chú nhỏ…nhanh quá….sâu quá rồi.” Từ Hành Anh bị ấn ở trên cây yêu kiều rên ɾỉ.
“Em không chịu được…ô ô.” Từ Hành Anh bị hắn thúc một cái thật sâu, khóc nức nở, cao trào liên tục.
Cô vươn cổ, rồi sau đó không chút sức lực nào ngã lên người hắn.
Mà Từ Du Trật vẫn còn tiếp tục.
“Tiểu huyệt của Hành Anh có thí¢h được chú nhỏ làm ở bên ngoài như vậy không, hửm?”
“Chú nhỏ rấtthí¢h làm em bên ngoài như vậy.”
Thúc thêm mấy chục lần nữa, một dòng tinh dich bắn sâu vào tɾong huyệt của Từ Hành Anh.
Trong đầu Từ Hành Anh tràn ngập pháo hoa trắng.
Hai người dừng lại cọ sát vào nhau dưới gốc cây, hôn nhau âu yếm, không nghĩ là làm t̠ình dưới gốc cây tuyệt vời như này.
Từ Hành Anh được đặt xuống,btoàn thân cô đau nhức, không còn chút sức lực nào.
Cô muốn về nghỉ ngơi và tắm nước nóng, giờ đây cơ thể cô dính nhớp nháp.
“Về thôi chú nhỏ.”
Từ Du Trật biết cô thí¢h sach sẽ, “Được, chú cõng em.”
Từ Du Trật ngồi xổm xuống trước mặt cô, ra hiệu nàng mau cô đi lên.
Từ Hành Anh dừng lại, cuối cùng vẫn chọn ghé vào phía sau lưng hắn.
Từ Du Trật cõng nàng đi trên đường, cách cây lớn thụ càng ngày càng xa, “Hành Anh, kỷ niệm của em đối với cây lớn thụ đó bây giờ đã khác rồi.”
Từ Hành Anh quay đầu nhìn cây lớn thụ, sau đó quay đầu ghé vào trên vai hắn “Khi còn bé, em thường đứng trên cây lớn thụ xem có người tới không, khi có người đến, em liền nghĩ, có phải họ đến để đón em không?”
“Cách cây lớn thụ không xa, tɾong nhà một bà lão có một cây ăn quả, mỗi lần đi về cô nhi viện, tôi đều đến nhà bà xem, bà sẽ hái quả cho em ăn, ấy vậy mà đã nhiều năm trôi qua rồi.”
Từ Du Trật lẳng lặng nhìn, cõng cô đi về phía trước, “Nhiều năm?”
“Sau này lão bà qua đời, em cũng không tới nhà bà nữa.”
Từ Hành Anh nhớ tới bà cụ, hơi buồn, “Bà đối xử với em rấttốt.”
Cô luôn nhớ dáng vẻ của cụ bà và cảnh hái quả cho cô.
“Người sống có ký ức và hoài niệm, nếu em nhớ tới bà ấy, bà ấy nhất định sẽ rấtvui, đừng buồn.” Từ Du Trật nhìn về phía bên kia ngọn núi.
Từ Hành Anh dán vào lưng hắn, có chút buồn ngủ, mơ mơ màng màng hỏi “Vậy còn người đi rồi thì sao?”
“Người đi rồi, sẽ để lại hoài niệm.”
Từ Du Trật nhẹ nhàng nói.
Từ Hành Anh đã ngủ, cô mơ thấy mình cùng những đứa trẻ khác đứng trên cây khi còn nhỏ, cô đứng trên cây nhìn về phía xa, ngày qua ngày, cái cây lớn chất đầy những suy nghĩ của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận