Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 60
Âm thanh ở dưới tầng rấtồn ào, và mọi người đều cầm chén rượu và nói chuyện với nhau, như thể họ đang tham gia một cuộc họp trao đổi nào đó, giống như một cách xã giao được sắp xếp đặc biệt.
Từ Du Trật ngồi cùng với Cảnh Đạc, Lý Lạc và Hoắc Tùng Luật.
Từ Hành Anh vừa xuống lầu, cô đã thấy Từ Du Trật vẫy tay với cô.
Cô bước nhanh đến chỗ Từ Du Trật và ngồi xuống.
Từ Du Trật đưa cho cô một cốc nước ấm, “Làm sao xuống lâu như vậy?”
“Chú nhỏ, cháu đã gặp Cảnh Trang, hắn…nghe thấy chúng ta ở tɾong nhà vệ sinh.” Từ Hành Anh nuốt nước miếng, kể lại cho hắn.
Từ Du Trật nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, cảm thấy hơi lạnh, liền cởi áo khoác khoác cho cô, “Không sao.”
Lại chạm vào vành tai cô.
“Từ tổng bây giờ có người tɾong lòng nên khác hẳn những năm trước, bây giờ còn biết khoác áo cho người ta.” Hoắc Tùng Luật nhìn hai người đối diện không ngừng trao đổi nhỏ với nhau, tɾong mắt hiện lên ý cười, khóe miệng nhếch lên, chớp mắt lập tức trêu chọc.
“Hồi đó tôi chết rét ngoài đường, Từ tổng cũng không thèm cho tôi mượn áo khoác.”
Từ Hành Anh khoanh tay áo và nhìn Từ Du Trật một cách tò mò.
“Hắn bị Ứng Đồng đuổi ra ngoài, lúc đó chỉ mặc áo cộc.” Từ Du Trật vừa uống no sữa nên tâm trạng rấttốt, nhẹ giọng giải thí¢h cho Từ Hành Anh về chuyện ngày xưa của Hoắc Tùng Luật.
Nhìn bộ dạng không đứng đắn của Hoắc Tùng Luật, lại nói “Hắn xứng đáng bị thế.”
Chọc ai không chọc lại chọc phải Ứng Tây Mạn, Ứng Đồng không đuổi ra ngoài mới lạ.
Lý Lạc nghe thấy chuyện này, liền nói, “Có phải lần chọc tới Tây Mạn không ạ?”
Từ Du Trật khẽ gật đầụ
Từ Hành Anh biết bọn họ đều quen biết nhau, cô cũng không nói gì nữa, vừa rồi làm với chú nhỏ một hồi lâu, sau còn bị Cảnh Trang làm cho hoảng sợ, bây giờ cả người không còn sức nữa.
Dựa vào trên sô pha nghe bọn họ trò chuyện, Từ Hành Anh nhìn bên hông đột nhiên có thêm một đôi tay, đang chậm rãi ấn xuống cái e0 đau nhức của mình.
Từ Hành Anh khẽ mỉm cười với hắn, đôi mắt to tròn chứa đầy hình bóng hắn.
Cảnh Đạc ngồi bên cạnh Lý Lạc cũng cong khóe môi, cười nhạo một tiếng, tán đồng với lời nói của Từ Du Trật.
“Ứng Đồng ở chỗ Tây Mạn sao?” Lý Lạc hỏi Hoắc Tùng Luật.
Hoắc Tùng Luật thở xoa xoa trán, “Ừ, dạo lại làm nước hoa, Đồng Đồng đi xem cô ấy.”
Nếu không, hắn cũng không đến bữa tiệc nhàm ċһán này.
Lý Lạc tỏ ra đã hiểu, Ứng Đồng là chị em họ của Ứng Tây Mạn, cũng là fans trung thành nhất của cô.
Hoắc Tùng Luật thường bị ném sang một bên.
Nhưng mà, không phải Ứng Tây Mạn đang yêu đương với người nào đó sao?
“Tây Mạn, cô ấy…”
Lý Lạc nhìn về phía Hoắc Tùng Luật.
“Chia tay rồi.” Hoắc Tùng Luật từ từ nhàn nhạt nói.
Lý Lạc nhướng mày, không ngoài ý muốn.
Ứng Tây Mạn được công nhận là nữ vương, chỉ có cô ấy mới có tư cách đá người ta.
Đột nhiên ngoài cửa ồn ào, mọi người đều nhìn về phía đó.có tiếng động ngoài cửa, mọi người đi về phía cửa.
“Nhị tiểu thư của Lý gia đã trở về rồi sao? Nghe nói hôm nay cô ấy vừa mới từ nước ngoài trở về, trông thật xinh đẹp.”
“Thiếu gia cũng đẹp trai, thừa hưởng nhan sắc của Lý phu nhân.”
“Uy dời, Lý phu nhân là cái gì, chỉ được cái danh tiểu tam thôi.”
“Vậy lớn tiểu thư Lý gia đâu? Cô ấy không về hả ”
“Có về, ngồi ở đằng kia kìa.”
Từng câu nói truyền vào tai Từ Hành Anh, lượng tin tức quá lớn khiến đầu óc cô gần như bị dừng lại.
“Chị? Cuối cùng chị cũng về rồi.” Một giọng nói tinh tế vang lên ở cửa.
Từ Hành Anh cảm thấy, lời này là dành cho Lý Lạc.
Quay lại nhìn, thấy một cô gái mặc váy trắng với mái tóc dài thể hiện “sự dễ bị tổn thươռg” đi qua đám đông.
“Chị, chị rốt cuộc cũng chịu về, đều là lỗi của em, làm chị không vui.”
Âm thanh ngày càng gần.
Lý Lạc, người đang ngồi nghiêng phía trên Từ Hành Anh, vẫn không quay đầu lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận