Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 98
Cô đâu dễ bị dọa đến vậy.
Cô mở nó ra trước tấm gương cao từ sàn đến trần ở giữa phòng thay đồ, nhìn chiếc váy gợi cảm này, làm bằng lụa, sờ vào cực kỳ mềm mịn, giống như một miếng nha đam vừa gọt vỏ trượt trên tay.
Bộ đồ màu hồng hoa sơn trà tôn lên làn da trắng như ngọc của cô, Từ Hành Anh đặt bộ đồ lên ghế sô pha bên cạnh, ngắm mình tɾong gương.
Tả mái tóc xõa ngang lưng, cô cởi bỏ áo cổ thấp trên người, để lộ ra cặρ vú trắng ngần, mềm mại ẩn hiện tɾong lớp nội y màu đen.
Hai tay lần lượt vòng ra sau lưng cởi khóa, áo lót nhanh chóng bị nới lỏng, bộ ngực nảy lên, cảm giác lạnh lẽo phả vào không khí dựng đứng, hai tay trượt xuống, ném áo lót xuống đất.
Cô dùng những ngón tay mảnh khảnh quần và kéo xuống, chiếc quần bị cô giẫm xuống đất, cô cũng cởi luôn chiếc quần lót và ném chúng sang bên cạnh chiếc áo lót.
Trên đó còn có dâm thủy̠ do ngón tay Từ Du Trật làm ra lúc sáng.
Từ Hành Anh nhặt bộ đồ kia lên, kéo khóa phía sau, mặc vào, cô soi gương, cổ áo vuông thấp, chỉ có hai dải ruy băng màu hồng hoa mẫu đơn cắt nhau để ôm lấy bầu ngực.
Mà đầu nhũ hoa cương cứng lại bị ép nhô về phía trước, Từ Hành Anh nhìn mình tɾong gương, “Ưm…”
Toàn thân cô dần chuyển sang màu hồng nhạt.
Thiết kế thắt lưng khoe trọn vẹn vòng e0 thon và mông của cô, bàn tay trượt từ ngực xuống e0, nhìn thiết kế trên e0, e0 không khỏi khẽ vặn vẹo.
Từ bụng dưới đến đùi đều dùng ren thêu hoa mẫu đơn màu hồng, ngón tay Từ Hành Anh run run chạm vào nó, khó trách hôm đó Ứng Đồng hỏi cô thí¢h hoa gì nhất.
Chính chú nhỏ đã trả lời thay cô, “Toàn bộ dùng hoa sơn trà.”.
Lúc đó Từ Hành Anh không nghĩ nhiều, hóa ra là dùng để may bộ đồ này.
Mà vị trí của hoa trà  chặn ngay ở tiểu huyệt, Từ Hành Anh xoay e0 cô sang một bên, độ dài của hai bên váy khác nhau, bên trái dài hơn và bên phải ngắn hơn, bên dài hơn chạm xuống cả nền nhà.
Từ Hành Anh quay lưng lại và nhìn vào thiết kế ở phía sau, phía sau cũng được bao phủ bởi những bông hoa trà bằng ren.
Mông cong cong bị bao vây gắt gao, Từ Hành Anh mềm nhũn ra, cô chỉ hơi cúi xuống, từ phía sau có thể nhìn thấy âm hộ không mặc quần lót của cô.
Từ Hành Anh nhớ tới còn có một sợi ruy băng rộng một tấc quấn quanh thắt lưng, mềm đến mức không thể cầm trên tay.
Cái này để làm gì? Từ Hành Anh cau mày.
“Cái đó dùng để trói em, Tuế Tuế.”
Từ Du Trật, người đã lặng lẽ đứng ở cửa nhìn cô mấy phút, nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận