Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 105
Thời gian thực mau liền đến tháng 11, trời cao vẫn luôn bị mây đen bao phủ.
Mưa nhỏ tí tách rơi, Từ Hành Anh đứng ở bên cửa sổ tɾong phòng tổng tài của cao ốc Từ thị, nhìn nước mưa như pha lê chảy xuống, tɾong lòng có chút buồn, như là cảm thấy có gì đó sắp phát sinh.
“Tuế Tuế, đứng ở đó làm gì? Mau tới đây ăn cơm trưa.” Từ Du Trật ngồi ở trên sô pha xem báo cáo đâύ thầu mà trợ lý Hàn đưa tới.
Từ Hành Anh đi đến bên người hắn rồi ngồi xuống, nhìn bốn chữ đâύ thầu thất bại to đùng liền nhíu mày, lại nhìn biểu tình trên mặt chú nhỏ không có bất kỳ sự bất mãn nào.
Nhưng sáng nay tiểu thúc ở hội nghị lớn biểu làm giám đốc thị và giám đốc tài chính hù muốn chết, còn gọi người phụ trách đâύ thầu lần này ra hung hăng mắng một trận.
Biểu tình trước sau không hòa hợp như vậy, cô có khuynh hướng nghĩ rằng tâm trạng của hắn bây giờ mới là tâm trạng ͼhân chính, tuy rằng hắn đã mắng mấy người kia một trận, nhưng thật ra lần đâύ thầu này là cố ý thất bại.
Lúc trước chú nhỏ và Cảnh Đạc còn nói tới chuyện này.
Từ Hành Anh mở hộp cơm ra, nhìn canh cá trích ở bên tɾong, có hơi buồn nôn, lại đem nắp hộp canh đóng lại.
“Làm sao vậy?” Từ Du Trật không chú ý tới sự khác thường của cô, bỏ báo cáo tɾong tay ra, lại đem nắp canh cá mở ra lần nữa, tiện tay mở luôn một hộp đồ ăn khác.
Từ Hành Anh ngửi thấy mùi canh cá, tɾong lòng không biết sao lại thế này, lập tức nôn khan.
Từ Du Trật hoảng sợ, lập tức buông chiếc đũa tɾong tay ra, vỗ vỗ lưng giúp Từ Hành Anh “Không thoải mái chỗ nào? Tuế Tuế?”
Sắc mặt Từ Hành Anh có chút tái nhợt, uống một ngụm nước mà Từ Du Trật đưa qua, “Ngửi thấy mùi canh cá nên buồn nôn.”
Từ Du Trật bưng canh cá lên ngửi thử, cảm thấy không có gì khác so với trước kia, tầm mắt lại lần nữa nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Từ Hành Anh, nhớ tới Từ Hành Anh chậm kinh nguyệt một tuần rồi, không phải là………
Từ Hành Anh cũng nhìn hắn, biết hắn suy nghĩ cái gì, “Chú nhỏ…Em…”
Không phải chú nhỏ đã buộc ga rô rồi sao?
Từ Du Trật lại bảo cô uống thêm một ngụm nước, “Tuế Tuế, chúng ta đến bệnh viện xem thử nhé?”
Từ Hành Anh túm chặt áo khoác hắn, đầu để ở tɾong lòng ngực hắn, “Chú nhỏ, nếu là thật sự………”
Hắn hôn lên tóc cô, Từ Du Trật nhắm mắt, bàn tay to vỗ lưng cô an ủi “Nếu thật sự có cũng không sao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận