Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 132
Từ Hành Anh gật đầu “Ừ.”
Phúc lợi của nhân viên có thể ảnh hưởng đến động lực làm việc của họ.
“Trưởng phòng Vu, tôi còn muốn đến tầng gia công để quan sát một lát.”
Từ Hành Anh trở lại tòa nhà Từ thị thì đã gần trưa, cô đi thẳng đến văn phòng tổng giám đốc, thẳng lưng bước vào văn phòng trước ánh mắt trêu chọc của mấy nữ thư ký.
“Chú nhỏ?”
Từ Hành Anh đóng cửa lại, nhẹ nhàng đi đến trước bàn làm việc, nằm dài lên bàn, ngắm một bên mặt của Từ Du Trật vốn đang bận rộn ký tên.
Sắc mặt không tốt lắm.
Từ Du Trật ký xong rồi nhìn cô một cái, “Em về rồi à? Mọi chuyện thế nào rồi?”
Từ Hành Anh ngồi vào lòng Từ Du Trật, ôm lấy cổ anh “Quan sát xong rồi, nhưng nhìn không ra vấn đề gì hết.”
Từ Ngọc Chi cười khẽ, nhéo ngón tay của cô “Cũng không muốn em nhìn ra vấn đề ngay lần đầu tiên, tôi chỉ muốn em làm quen với nó, trước khi đến bộ phận tiếp thị, em cần phải quen thuộc với sản phẩm mới được.”
Nếu cô có thể nhìn ra vấn đề một cách dễ dàng như thế thì nhà họ Từ đã gặp khủng hoảng lớn rồi.
Từ Hành Anh hiểu rõ, dán vào mặt anh mà gật gù.
Cô ngồi vào lòng Từ Du Trật, không nhịn được mà hôn anh, mới đầu chỉ nhẹ nhàng hôn, sau khi chạm vào đầu lưỡi cô lại có chút mất kiên nhẫn. Chú nhỏ cắn đầu lưỡi mềm mại của cô, kéo vào tɾong miệng mình, cô bị anh hút ma͙nh, day cắn.
Hơi thở nóng hổi phả vào hai bên má, Từ Hành Anh nghẹn ngào khó thở vì nụ hôn của anh.
Cô đẩy anh ra “Chú nhỏ ”
Từ Du Trật đặt cô lên bàn, dùng bàn tay to lớn cởi cúc áo vest và áo sơ mi của cô, đặt môi lên cổ cô thì thầm “Cục cưng bây giờ có sữa không? Hửm?”
Vạt áo dần dần rộng ra, quần lót trượt xuống, hơi thở nóng hổi của người đàn ông phả vào ngực cô.
“Cho chú nhỏ bú chút sữa nhé?”
Từ Hành Anh đỏ mặt, đẩy ngực về phía miệng anh, bầu ngực cô biến thành thức quả phấn hồng mềm mại, nhũ hoa trượt tới trượt lui trên khóe miệng anh, cô lập tức run lên dữ dội.
“Có chút xíu sữa thôi.” Từ Hành Anh sờ lên khóe miệng Từ Du Trật, khuỷu tay chống lên bàn, áo sơ mi bị anh kéo nút nên trở nên lỏng lẻo.
Một bên vú bị anh nắm lấy, bên còn lại cũng bị ngậm, Từ Hành Anh hơi nhe0 mắt nhìn đỉnh đầu anh, cắn môi rên ɾỉ.
“Hức…ưm…chú nhỏ…hôm nay chú bú nhẹ nhàng thôi nha.”
Hai ͼhân của cô nằm trên đùi anh, không khỏi có chút tê dại, sáng nay cô cứ đi bộ suốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận