Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 156
Anh rít lên khi chạm vào.
“À, hình như là chó sói Tiếp Khắc, là loại mà trước đây cô ấy từng nuôi.”
“Tuế Tuế, đừng tiếp tục sờ xuống nữa, nếu không em lại bị anh chịch chết.”
Bây giờ ͼhân Từ Hành Anh vẫn còn yếu, nên cô quyết định không đắc tội anh, cô rút tay ra mỉm cười “Chú ơi, chúng ta tiếp tục đắp người tuyết nhé.”
“Bạn muốn đắp bao nhiêu cái?”
Từ Hành Anh nhe0 mắt nhìn anh, không đáo lời, chỉ nhặt chiếc xẻng nhỏ dưới đất lên rồi đưa cho anh.
Nụ cười trên khóe miệng Từ Du Trật tối nay vẫn chưa biến mất, đường cong khóe miệng bây giờ càng nhếch lên cao hơn.
Muốn đắp bao nhiêu cũng được.
“Ha… Oáp.”
Từ Hành Anh lại ngáp khi đang ngồi ở bàn làm việc, khiến một số đồng nghiệp ngồi cạnh phải quay sang nhìn cô.
Lục Lệ Âu ngồi gần cô nhất lặng lẽ cúi đầu xuống, nhíu mày “Tiểu Từ, hôm qua em làm việc muộn à? Hôm nay thấy em ngáp hoài thế.”
Từ Hành Anh khẽ lắc đầu phủ nhận “Không phải, hôm qua em tan làm rấtsớm, chỉ là đêm qua ngủ không ngon thôi.”
Cô bỗng nhớ lại chuyện tối qua cô và chú nhỏ đã làm tɾong sân, cô không khỏi bắt chéo đôi ͼhân dài dưới gầm bàn, kẹp lại tiểu huyệt đang cực kỳ nhạy cảm của mình.
Đêm qua đắp hơn mười người tuyết xong, cô thọc tay lạnh ngắt của mình vào tɾong quần áo chú nhỏ, kết quả là vừa chạm vào liền cảm nhận được côn thịt, sau đó cô liền bị chú nhỏ đè ra chịch từ phía sau, còn bắt cô chống tay lên người tuyết lớn nhất, để người tuyết xem anh đụ cô.
Chú vẫn thấy không đủ kích thích nên bế cô lên, khi chú đẩy hông về phía trước, tiểu huyệt và âm đế của cô liên tục va vào người tuyết, cảm giác vừa nóng vừa lạnh khiến cô khó quên hồi lâụ
Bây giờ cô có thể cảm thấy nước đang chảy ra từ tiểu huyệt của mình.
Mặt Từ Hành Anh lại đỏ lên, lắc đầu “Đợi một lát ngủ bù là được.”
Lục Lệ Âu gật đầu, nhỏ giọng nói chuyện với cô “Nghe nói chuyện hôm qua là do có người cố ý làm, nhưng đã sớm giải quyết xong xuôi.”
Từ Hành Anh cau mày, cố ý? Đã giải quyết sớm? Tại sao cô không nhận được tin nhắn, cô lơ đãng hỏi Lục Lệ ÂU “Đã giải quyết rồi á?”
Lục Lệ Âu nhướng mày, hạ giọng nói “Em không biết sao? Chị cũng nghe người ở bộ phận thứ hai nói là phải bồi thường và lén giải quyết, toàn bộ hàng hóa đều được trả về. Lần này công ty con lỗ vốn không ít.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận