Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 167
“Vậy giám đốc Từ đã không còn là người nhà họ Từ nữa, anh ta còn…” Mấy người nhìn nhau, bĩu môi rồi cùng nhún vai.
Có người đang đứng ở bàn ngay trước mặt họ liên quay chậm rãi phun ra một câu “Có phải người thân của anh ta hay không, thì đều nằm gọn tɾong tay anh ta hết rồi.”
Trong chốc lát không ai mở miệng nữa.
Quyền lực đã sớm được chuyển vào tɾong tay Từ Du Trật, nhà họ Từ lại chẳng còn ai nữa, Từ Du Trật muốn nói gì thì nói, nếu anh không tuyên bố mình không phải huyết thống nhà họ Từ thì người khác có thể làm gì được anh. Đám người tɾong hội đồng quản trị chẳng phải chỉ xem trọng tài năng kinh doanh của Từ Du Trật thôi sao.
Từ Du Trật có phải là con ruột hay không không quan trọng, quan trọng là anh có thể tạo ra giá trị cho nhà họ Từ.
Mà quyền thừa kế cổ phần của Từ Hành Anh không khác gì nằm tɾong tay Từ Du Trật, không thấy anh ta cố tình công khai mình không phải con trai ông cụ Từ vì Từ Hành Anh sao?
Cả nhà Lý Vạn Hướng đứng sát ở phía trước, bà Lý đứng bên cạnh quan sát Từ Du Trật ánh mắt lạnh lùng, nhẹ giọng nói một câu “Không ai nghĩ rằng cô ta có thể trở về và thừa kế nhiều cổ phần như vậy.”
Lý Tư hừ lạnh một tiếng, không nói gì, ánh mắt hiện lên vẻ yếu đuối nhưng ẩn giấu bên dưới là sự thù oán.
Lý Lạc cũng nhìn thấy sự tương tác giữa Từ Du Trật và Từ Hành Anh, cô ấy khẽ cười, mong cho anh Du Trật và Hành Anh có thể hạnh phúc, cũng không dễ dàng gì.
Cảnh Đạc nhìn thấy ánh mắt Lý Lạc, đưa tay nắm lấy tay cô ấy “Chị, chị còn có em. Mãi mãi.”
Lý Lạc nhướng mày, nắm lấy tay cậu ta đặt lên môi hôn nhẹ, sau đó gật đầu với cậu ta “Đương nhiên.”
Cảnh Tranh đứng giữa Cảnh Đạc và Cảnh Vĩnh Thọ, dùng ánh mắt đầy hung dữ nhìn Từ Du Trật, tɾong khi anh vẫn đang phát biểu trên sân khấu, trông anh ta chẳng khác gì tên chó g͙ià khú, vậy mà còn phát thức ăn cho chó cùng nữ thần ngay trước mặt cậu ta nữa chứ.
Cậu ta vốn muốn rời đi, nhưng Cảnh Vĩnh Thọ bên cạnh đã túm lấy tay áo cậu ta và nói “Hôm nay ngoan ngoãn tí đi.”
Ánh đèn chiếu vào Từ Hành Ảnh, cô bước lên sân khấu đứng cạnh Từ Du Trật, nói vài lời đơn giản vào micro.
Cảnh Trang bị giữ lại nên không thể bỏ đi, cậu ta chỉ có thể tiếp tục giương mắt ngắm Từ Hành Anh. Cô chỉ lặng lẽ đứng đó là đã trở thành một cảnh sắc đẹp đến động lòng người.
Cảnh Trang nhớ đến tấm vải voan mỏng cậu ta mang từ khách sạn về, đặt ở đầu giường, tai chàng trai chẳng biết từ lúc nào đã đỏ bừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận