Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ Du Trật cười đáp “Không sai biệt lắm.”
“Nhưng đã giải quyết xong xuôi rồi mà.”
Từ Du Trật quay lại nhìn cô thật sâu, anh nhìn đến mức Từ Hành Anh lạnh cả người, không hiểu tại sao chú nhỏ lại nhìn cô như vậy.
Vài ngày sau, Từ Hành Anh đang ngồi ở bàn làm việc, cuối cùng cũng hiểu ra được ẩn ý tɾong ánh nhìn sâu thẳm của chú nhỏ ngày hôm đó.
Cô chưa kịp hỏi chú nhỏ thì tɾong văn phòng đã nổ một đợt bàn tán xôn xao.
“Cái này… sao có thể như vậy… hai bệnh nhân nằm tɾong phòng chăm sóc đặc biệt lần lượt chết hết?”
“Trời ơi… chuyện này chẳng phải đã được giải quyết rồi sao?”
“Hóa ra mấy người gặp nạn sau khi dùng sản phẩm mới đều chưa từng xuấtviện.”
“Tin tức lan truyền quá nhanh… phủ sóng khắp nơi rồi.”
“Lại xảy ra chuyện. Làm sao những sản phẩm tiếp the0 có thể đưa ra thị trường được nữa? Chúng ta lại đụng vào họng súng nữa rồi.”
Từ Hành Anh nhận được tin nhắn từ Từ Du Trật.
Chú nhỏ Tuế Tuế, lên đây đi, chúng ta cùng đi họp.
Từ Hành Anh vội vã đến văn phòng giám đốc, những linh cảm đó quả thực đã đúng.
Cô tự nhiên như đang bước vào phòng làm việc của chính mình, mở cửa mà không thèm gõ trước, cô thò đầu vào tɾong gọi Từ Du Trật “Chú nhỏ?”
Nhưng sau khi Từ Hành Anh nhìn rõ người tɾong văn phòng, hai mắt liền mở trừng trừng, cô lập tức đứng thẳng dậy, giống như một học sinh nhìn thấy giáo viên.
“Tuế Tuế, lại đây, đây là Phó thị trưởng Ứng, Ứng Bắc Hạc.”
Từ Hành Anh đã từng gặp Ứng Bắc Hạc một lần, còn cho rằng anh ta quá đẹp trai và nổi bật, khi đứng tɾong dàn lãnh đạo của trường không khác gì hạc gì bầy gà.
“Đây là con gái của anh cả nhà tôi, Hành Anh.” Từ Du Trật đưa tay ra, chờ Từ Hành Anh đặt tay cô vào tɾong tay mình.
Từ Hành Anh chào Ứng Bắc Hạc một cách tự nhiên “Thị trưởng Ứng.”
“Từ tiểu thư.” Ứng Bắc Hạc có phần giống Ứng Nam Khâm, ngay cả khí chất cũng có nét tương đồng, nhưng ngũ quan của Ứng Bắc Hạc có phần nam tính hơn và mang khí chất của một người bề trên.
“Giám đốc Từ, hôm nay tôi không làm phiền anh nữa, chuyện này tôi còn phải suy nghĩ lại.”
Tầm mắt Từ Hành Anh rơi vào trên tay Ứng Bắc Hà, trên ngón áp út bên tay trái, anh ta có đe0 một chiếc nhẫn bạc đơn giản.
Từ Du Trật gật đầu rồi bắt tay với anh ta “Nếu như chúng ta có thể hợp tác, mọi người đều sẽ vui vẻ.”
Từ Hành Anh ngơ ngác nhìn the0 bóng dáng Ứng Bắc Hạc rời đi. Đúng vậy Cô luôn cảm thấy bóng lưng này trông hơi giống bóng lưng tɾong bức ảnh mà bạn cùng phòng của cô đăng trên vòng bạn bè.

Bình luận (0)

Để lại bình luận