Chương 190

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 190

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người vất vả một hồi mới đắp xong người tuyết và mặc quần áo lên cho nó. Từ Hành Anh đếm được vừa đúng hai mươi ba người tuyết.
Giống với số tuổi của cô.
“Tuế Tuế, quay lại đi.” Từ Du Trật nhẹ nhàng gọi cô.
Từ Hành Anh nghe vậy liền quay lại nhìn anh.
Đèn tɾong sân sáng rực, máu dồn hết lên não Từ Hành Anh, dưới bầu trời đầy những bông tuyết nhảy múa, chú nhỏ quỳ một ͼhân xuống cạnh cô giữa một đống người tuyết, anh lấy ra chiếc nhẫn từ tɾong túi áo và nói với cô.
“Tuế Tuế, em có sẵn lòng ở bên anh không?”
Không có nhiều lời sáo rỗng, chỉ duy nhất một câu em sẵn lòng ở bên anh không.
Từ Hành Anh có chút bối rối, cô vô thức gật đầu, nhìn dáng vẻ chú nhỏ đe0 nhẫn cho mình còn nghiêm túc hơn cả việc bú sữa.
Lời cầu hôn đơn giản kết thúc màn cầu hôn chóng vánh, cô vẫn còn choáng váng, chú nhỏ nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng và cưng chiều làm cô nghĩ mình bị tràn sữa nữa rồi, cô muốn được anh chịch.
Thế là cô bước vào căn nhà kính mà chú nhỏ mới xây tɾong sân. Áo khoác, áo len, áo sơ mi, áo lót, lần lượt được cởi ra trước mắt anh, cô không những không lạnh mà còn thấy cả người nóng hừng hực, hệ thống sưởi tɾong nhà kính khiến cô cảm thấy không thể làm chủ được cảm xúc nữa.
“Chú nhỏ… em muốn được anh làm ở đây, em muốn được anh hút sữa ở đây… ưm mau tới đây đi.” Từ Hành Anh xoa chiếc nhẫn trên ngón tay, trước đây cô chưa từng nghĩ đến việc kết hôn, cũng chưa từng nghĩ đến việc bản thân sẽ vì một người nào đó mà đe0 chiếc nhẫn mang ý nghĩa trói buộc này lên tay.
Nhưng hôm nay cô đã đe0 nó vì chú nhỏ mà không chút do dự.
Chỉ có du͙c vọng và dục hỏa mãnh liệt mới có thể giải thoát cô khỏi cảm giác vô thực này.
“Ưm… lạnh quá.”
Chú nhỏ cô ôm cô áp vào kính, cô co rúm lại vì lạnh. Từ Du Trật cũng cởi áo khoác và quần áo bông, nghe cô nói, anh liền khoác áo khoác lên lưng cô.
“Tuế Tuế, sau này em có thể gọi anh bằng tên khác.” Hơi thở nóng hổi của người đàn ông chạm vào vành tai cô.
Từ Hành Anh đỏ mặt, xuyên qua áo sơ mi trắng ôm lấy e0 anh, nhẹ giọng gọi “Chồng?”
Ngón tay cô luồn vào tɾong áo anh, lần the0 cơ bụng, lòng bàn tay nóng đến đổ mồ hôi, nhưng cô vẫn dán vào làn da anh mà không chịu buông ra.
Từ Du Trật không đáp lại cô mà xoay cô lại, núm vú áp vào tấm kính lạnh lẽo, anh hôn sau gáy cô, môi mỏng áp vào bả vai cô vừa nói vừa thở hổn hển.
“Cục cưng, anh vừa tháo ga ro.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận