Chương 194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chồng… ôi.” Cô càng khóc to hơn.
Được anh xoa bóp một lúc, sữa liền trào ra, bắn lên kính, như những hạt mưa nhỏ chảy xuôi the0 mặt kính.
Từ Hành Anh đỏ mặt, véo vào thắt lưng của anh, chú nhỏ vẫn thí¢h nhìn cô phun sữa ở mọi nơi.
Anh quay người lại, ấn cô vào kính, anh chống hai tay lên hai bên sườn Từ Hành Anh. Cô cúi đầu nhìn chú nhỏ nhanh chóng đưa núm vú vào miệng, mút ma͙nh rồi nuốt từng ngụm sữa.
Ánh mắt của Từ Hành Anh mơ màng.
Côn thịt dưới người cô luôn nằm yên ở lối vào cổ tử cung, sau đó khi nông khi sâu mà chịch cô.
Anh bú được một lúc, Từ Hành Anh sắp mềm nhũn liền sờ cằm anh “Ưm… chú nhỏ, em sắp hết sữa rồi.”
“A…đừng mút nữa.”
Người đàn ông không nghe lời cô mà càng mút ma͙nh hơn, côn thịt của anh sắp chọc thủng nơi sâu nhất.
Từ Hành Anh ôm lấy cái đầu đang chôn tɾong ngực mình, ưỡn vú mà rên ɾỉ.
Cô muốn quấn ͼhân mình quanh e0 anh, nhưng hôm nay anh không cho cô cơ hội mà cứ đè chặt ͼhân cô.
“Chồng… a… hức…sắp tới rồi… ôi.”
Cảm giác tê dại và nóng bỏng ở sâu tɾong tiểu huyệt ngày càng rõ ràng, hơi thở của cô càng lúc càng nhanh, Từ Hành Anh đặt tay lên vai anh, gọi chồng và chạm vào những đường cong trên lưng anh.
Côn thịt đâm vào càng nhanh, sau khi Từ Hành Anh gọi hai mươi bốn lần tiếng ‘chồng’, anh đẩy đầu khấc vào nơi sâu nhất mà anh hằng mong ước và bắn hạt giống vào. Từ Hành Anh lên đỉnh ngay sau đó, cô ôm chặt anh mà rùng mình.
“Ưm…” Âm thanh trầm thấp và khàn khàn
“Tuế Tuế, em chặt quá.”
Từ Hành Anh không nói nên lời, cô vòng tay qua cổ anh, tre0 trên người anh, lần này cô có thể vòng ͼhân qua e0 anh, nhưng cô không còn sức nữa.
“Chú nhỏ…”
“Anh ở đây, Tuế Tuế.” Từ Du Trật nâng mông cô lên “Anh đưa em đi tắm, nhưng đừng để những thứ đó chảy ra ngoài nhé.”
Từ Hành Anh lặng lẽ trợn mắt, nhìn những vì sao thỉnh thoảng lóe sáng trên bầu trời.
Cô đã có chồng.
Sau đó cô chợt nhớ tới một điều mà cô vẫn chưa hỏi anh “Chú nhỏ, sao hôm nay Tưởng Kha lại nói giám đốc bộ phận thứ hai từ chức?”
Từ Du Trật quấn Từ Hành Anh tɾong chiếc áo khoác bông của mình rồi bế cô ra khỏi phòng kính. Từ Hành Anh vừa bước ra, cô đã bị gió lạnh và tuyết rơi làm cho run rẩy, co rúm đầu lại.
“Ngày mai anh đến công ty sẽ biết. Tốt nhất là em nên hôn anh ngay bây giờ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận